Stress !
viết khi tôi cảm thấy buồn và tức giận…
viết khi tôi cảm thấy buồn và tức giận…
sẽ gầy 😏…
đau nhất không phải là yêu thầm mà không được đáp lại,mà là cả hai cùng thích nhau nhưng không ai chịu mở lời.Ngày ấy tuổi thanh xuân của cô chỉ gắn liền với chữ Hạ và Tần Mặc. Anh có mái tóc đen mượt bồng bềnh, mái rũ xuống giữ chân mày và mắt. Mũi cao khiến đường nét khuôn mặt anh thêm phần sắc sảo. Dưới khoé mắt trái còn có nốt ruồi lệ trông rất bắt mắt.Những năm xuân cô ngập tràn hình bóng anh. Thành tích Tần Mặc rất nổi trội kèm theo vẻ bề ngoài nho nhã,lại có chút cà lơ phất phơ khiến bao cô gái mến mộ. Cuộc đời của anh như một vằng sáng rực rỡ giữa ngày hạ, còn cô chỉ là một bông hoa trong ngày tuyết lạnh giá không chạm được tới anh.Xung quanh cô khi nào cũng đầy rẫy tiếng học sinh bàn tán về anh,Ánh Nhi luôn để í chỉ là không thể hiện ra. Cô để í hết,để í từng cử chỉ của anh, món đồ anh thích ăn, thích uống, anh kén ăn những gì cô đều ghi nhớ.Cứ tưởng cả hai sẽ không có điểm giao nhau.Thế mà ánh sáng đó lại một lần chiếu xuống cô, anh không kéo cô ra khỏi mùa tuyết lạnh giá mà dùng chính bản thân mình để làm ánh sáng chiếu rọi nên nó."Ngoan, nín đi tôi có mắng cậu đâu?"…
hmm đọc đi …
Có thể có 18+…
câu chuyện siêu ngọt…
sáuke vs nảuto…
"năm ấy, hình ảnh cậu nhóc 9 tuổi kéo tôi vào lề đường, tránh ý định tự tử ban đầu, đã khắc sâu tâm trí. Cả đời này thề rằng chắc chắn sẽ tìm cậu giữa hơn trăm triệu người dân Việt Nam. Bây giờ tôi tìm thấy cậu rồi." Đào Minh Uy: 16 tuổi, tóc dài phủ qua gáy, hầu như mắt luôn bị tóc mái đâm phải. chiều cao 1m67, có chút gầy ốm. Sống trong gia đình cả bố lẫn mẹ đều là giáo viên nhưng căn bản cậu không hứng thú việc học, nỗi sợ lớn nhất là Ngữ Văn. thường xuyên trốn tiết, tụ tập với đám con trai cắm net và hút thuốc.Trần Thanh Linh: 16 tuổi, tóc chia ngôi, cắt tỉa gọn gàng. chiều cao 1m73, lợi thế chiều cao có tập luyện bóng đá và cầu lông nên thân hình cân đối, vai rộng. Từ nhỏ chịu áp lực từ gia đình, bố mẹ li hôn năm cậu 7 tuổi, hai năm kể từ khi sống cùng người cha, cả ngày chỉ có bạn bè và rượu chè, cờ bạc. cậu quyết định chọn con đường cực đoan nhất nhưng lại không thành. nỗi sợ lớn nhất là phải quay về nhà mỗi khi hết giờ học, nên Thanh Linh thường xuyên trú ở coffee bed hoặc thư viện. đợi đến khuya mới trở về.hai con người, hai cuộc sống nhưng lại cùng kết nối với nhau qua một sự kiện đột ngột ập đến. bốn mùa xoay chuyển, cuộc sống đổi thay, ấy vậy mà những thiếu niên năm ấy lại rực rỡ và nhiệt huyết như thế, mãi đến tận bây giờ họ vẫn cứ cháy bổng, cháy với tuổi trẻ, cháy với tình thời niên thiếu không chia xa.…