Con mèo nhà bên, hình như thích tôi rồi !
Có những khoảnh khắc tường chừng chỉ là thoáng qua, nhưng lại để ta phải lưu luyến cả đời...…
Có những khoảnh khắc tường chừng chỉ là thoáng qua, nhưng lại để ta phải lưu luyến cả đời...…
Vì không thể làm rõ được bản thân,tôi quyết định làm rõ cho người khác.Đấy chính là cái lý do mà gã như tôi theo chân nghề thám tử này.Tuy vậy...Thế đéo nào lại không ai thuê tôi thế".Đúng vậy,tôi Alosma vị thám tử đại tài(Tự xưng) đang kẹt trong cái cảnh không xu dính túi.Cuộc đời đúng là trớ trêu khi luôn đi ngược lại với ý muốn của bản thân và rồi khi đang chán nản vì tình trạng ấy,ông lại nhận được thư mời từ một trang viên nọ ở ngọai ô thành phố. Dù rất đáng ngờ,nhưng vì điều kiện ông đành phải chấp nhận và đến đó vì sau vụ đấy ông có thể nhận được mức tiền hời hậu hĩnh.Nhưng xui xẻo thay, nó khác với những gì Alosma nghĩ,nó không phải là nơi để phá án,mà lại là một trò chơi sinh tử.Bị giam cầm trong trang viên cùng với 25 người khác.Vị thám tử tư Alosma phải làm gì để có thể dành được chiếc vé duy nhất thoát khỏi đây?…
Tương truyền trong vũ trụ xuất hiện các viên pha lê huyền ảo được gọi là "Sephire" mang sức mạnh kì diệu. Chúng được tạo ra để gửi cho những người nào thật sự xứng đáng được sử dụng và làm chủ được sức mạnh của những viên pha lê đó. Và rồi một ngày, một cậu bé nọ tên là Roxana bất ngờ tìm được 1 viên pha lê huyền ảo nhưng không may đã bị viên pha lê đó khống chế và tự nó hấp thụ vào người cậu. Cậu không hề biết rằng mình đang sở hữu một sức mạnh khổng lồ cho tới khi được Kyouji, tổng tư lệnh của tổ chức Ratatoskr giúp đỡ, cậu cũng đã được sử dụng sức mạnh đang ẩn chứa bên trong mình để giải cứu các tinh linh, đồng thời cậu cũng phải đối đầu với các thế lực đến bên ngoài trái đất đang có ý định chiếm đoạt các viên Sephire và thôn tính trái đất.…
Akaashi mắc phải căn bệnh mang tên Yêu Đơn Phương, người khiến cậu mắc nó chính là Bokuto, và , cuộc sống của Akaashi đã thay đổi và khiến cậu khổ sở như thế nào sau khi mắc căn bệnh kì lạ này ?…
Ngoại Truyện…
Không khí có mùi kim loại pha lẫn mùi gió ẩm, rất khác với quê hương xa xôi của cô - nơi mùi nắng và cỏ dại luôn đọng lại trên da sau mỗi buổi chiều. Cô đứng giữa sân bay đông đúc, vali nhỏ bên chân, cảm giác như vừa bước ra khỏi Trái Đất và rơi xuống một hành tinh khác.…
Bị phản bội bởi người mà tôi luôn coi là em gái. Liệu tôi nên trả thù hay sống một cách bình yên? ______________________________…
"năm ấy, hình ảnh cậu nhóc 9 tuổi kéo tôi vào lề đường, tránh ý định tự tử ban đầu, đã khắc sâu tâm trí. Cả đời này thề rằng chắc chắn sẽ tìm cậu giữa hơn trăm triệu người dân Việt Nam. Bây giờ tôi tìm thấy cậu rồi." Đào Minh Uy: 16 tuổi, tóc dài phủ qua gáy, hầu như mắt luôn bị tóc mái đâm phải. chiều cao 1m67, có chút gầy ốm. Sống trong gia đình cả bố lẫn mẹ đều là giáo viên nhưng căn bản cậu không hứng thú việc học, nỗi sợ lớn nhất là Ngữ Văn. thường xuyên trốn tiết, tụ tập với đám con trai cắm net và hút thuốc.Trần Thanh Linh: 16 tuổi, tóc chia ngôi, cắt tỉa gọn gàng. chiều cao 1m73, lợi thế chiều cao có tập luyện bóng đá và cầu lông nên thân hình cân đối, vai rộng. Từ nhỏ chịu áp lực từ gia đình, bố mẹ li hôn năm cậu 7 tuổi, hai năm kể từ khi sống cùng người cha, cả ngày chỉ có bạn bè và rượu chè, cờ bạc. cậu quyết định chọn con đường cực đoan nhất nhưng lại không thành. nỗi sợ lớn nhất là phải quay về nhà mỗi khi hết giờ học, nên Thanh Linh thường xuyên trú ở coffee bed hoặc thư viện. đợi đến khuya mới trở về.hai con người, hai cuộc sống nhưng lại cùng kết nối với nhau qua một sự kiện đột ngột ập đến. bốn mùa xoay chuyển, cuộc sống đổi thay, ấy vậy mà những thiếu niên năm ấy lại rực rỡ và nhiệt huyết như thế, mãi đến tận bây giờ họ vẫn cứ cháy bổng, cháy với tuổi trẻ, cháy với tình thời niên thiếu không chia xa.…
chỉ là 1 ổ rác cụa toi nói về vn x all thui ^p^…
Đây cũng không hẳn là truyện, nó như lời tâm sự...Fic đầu tay, mong mọi người đọc và nhận xét ạa…
Trường tôi là ngôi trường dành cho côn đồ , còn anh là đại ca của nơi đó . Tôi thì sao ? Tôi là một người ham học đó , liệu có hợp với anh ... Tôi biết anh là hotboy , tôi chỉ là một người bình thường không hợp với anh đâu nhỉ nhưng sao anh cứ đến gần tôi vậy lại còn nói anh yêu tôi nữa Đừng giỡn thế chứ , đàn anh bá đạo của tôi Nếu anh muốn , tôi sẽ chơi đến cùng…