diem de (phan 2) 2
…
........................…
Tặng pic Vrene này mọi người ơiii!P/s: Cùng 1 con A.R.M.Y đăng.Ờm, không tránh khỏi việc lặp pic đâu, ai lấy pic để viết truyện thì tag mị phát nha, ngồi đọc comment, share, folloe bình chọn hộ cho.…
Cô-Chu Tịnh Kì.Một cô bé mồ cô ba và mẹ từ bé.Cô được đưa vào cô nhi viện,sau này được một gia đình giàu có nhận nuôi.Về sau gia đình mới của mình đã làm cô thay đổi,đã khiến cô trở nên lạnh lùng,thờ ơ với tất cả mọi người.Anh- Tiêu Tử Hàn .Một tổng tài lạnh lùng,chủ tịch Tiêu thị,anh đã quản lí công ty từ những lúc đầu cho đến bây giờ nó đã trở thành một tập đoàn lớn vương xa ra thế giới với các chi nhánh lớn nhỏ.Có ảnh hưởng rất lớn với nền kinh tế của cả quốc gia! Anh và cô đã tình cờ gặp mặt.Anh đã yêu cô ngay từ khi gặp nhau mà không biết, cô đối sử tốt với anh như người thân nhưng... chỉ dừng lại ở mức người thân??Rồi vào một ngày nọ, anh như bốc hơi mất.Cô cảm thấy trống trải...và cô gặp lại anh...Thì ra họ ở gần nhau đến thế!Nhưng...anh đã thay đổi hoàn toàn... Câu chuyện của họ sẽ đi về đâu? chuyện tình của họ rồi sẽ như thế nào?Tình trạng:chưa hoàn thành,lịch đăng không xác định.Thể loại:HE,sủng, một ít H "hehe"Mình lấy ý tưởng từ truyện "Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình" đó nha.Ai tò mò thì có thể tìm kím truyện để đọc thử...Nói trước là truyện đó buồn kinh khủng khiếp,đọc mà khóc hết nước mắt!!!Ảnh nguồn: pintesrest…
- Chờ Anh Dưới Tán Cây Năm Ấy!- Tiếp Hạc.…
-Chuyển verTác Giả : Thanh Nguyệt Giảo Giảo…
"Riki lừa em.""Nhưng anh yêu em là thật" Tình tiết trong truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, không liên quan, không áp dụng lên người thật. …
Vân Ly không biết những người mười bảy tuổi trên thế giới yêu nhau như thế nào, yêu nhau kiểu gì, càng không nghĩ mình sẽ phải lòng một ai đó ở hiện tại hay tương lai. Giống như nó từng vì sự đổ vỡ của bố mẹ mà không tin vào tình yêu, cảm thấy tình cảm là thứ dễ dàng thay đổi nhất nên luôn cố gắng lẩn tránh những cảm xúc kì lạ nhen nhóm trong lòng mình. Trong đêm đen tối, bầu trời dày đặc những ngôi sao sáng lấp lánh lặng lẽ toả sáng. Có một người ngồi trên tấm thảm trải lên cỏ xanh, hai tay chống về phía sau, chân vắt chéo. Đôi mắt thâm trầm nhìn nó, sau đó khẽ cười. Giọng nói chậm rãi, trong lòng khẩn trương. Tựa như sợ ngày mai sẽ không tới, mặt trời sẽ không còn xuất hiện ở một góc phố mà bày tỏ hết những tâm tư thầm kín trong lòng mình. "Vân Ly, thật sự, mình không chỉ yêu mà còn rất thương cậu. Cậu giống như sao trên trời vậy, mình biết là nó ở trên cao rất khó hái xuống nhưng vẫn cố chấp bắc thang lên để với lấy." Mình tự hỏi, liệu có ngôi sao nào rơi xuống vì mình không? Nhưng mình đã vội gạt bỏ ngay, bởi vì ngôi sao mình mong mỏi có được xứng đáng ở trên cao và toả sáng hơn là rơi vào lòng bàn tay của ai đó.…
Đi mà hỏi ổng = )…
ngọt sủng nội hơi báo con rể có 1 xíu hà tui cover lại chuyện của bạn nào đó mà tui hk nhớ tên viết về otp đèo hải vân á mấy bồ…