Xin chào
~~…
Những câu nói, trích dẫn hay…
𝕓𝕝 / 𝕟𝕘ọ𝕥 𝕤ủ𝕟𝕘 / 𝕧𝕦𝕚 𝕥ươ𝕚 …
Đây sẽ là nơi au sẽ thông báo với readers thân yêu :)))…
Truyện để giúp hiểu rõ hơn con đường đến với sân khấu…
𝕊ự 𝕧𝕦𝕚 𝕧ẻ 𝕧à𝕠 𝕓𝕒𝕟 đê𝕞 :))…
lênh đênh và buồn như ngọn đồi trên sông gianh.©pls…
Trăm ngàn sủng ái quy về một mình Châu Kha Vũ-集万千宠爱于一身周柯宇…
Truyện này tớ lấy cảm hứng tứ 2 đứa trong bàn tớ không copy nhé!Đọc và cho tớ xin ý kiêna nhé…
Cậu, Choi Beomgyu là một artist nhưng lại lỡ vướng vào tên boy phố rắc rối Choi Yeonjun mất rồi…
Intro: Trời ầm ầm kéo cơn mưa mùa hạ về tưới mát cả ruộng rẫy sau nhà, kéo theo tiếng lòng của hai kẻ tình si, không ai bảo nhau rằng đối phương đang nhớ về những ngày xưa cũ, khi ánh nắng vàng của chiều hoàng hôn chưa tàn hẳn, và mưa mùa hạ chưa bất chợt kéo về, để kịp xóa đi những ý tình dại khờ và ngây ngất của một thuở thiếu niên đầy tươi tắn, khi lần đầu cảm nhận những rung động khẽ khàng cất gọn nơi đầu gánh tương tư."Nguyên Nhi, lần này mày ở lại, tới lượt anh đi"warning: ooc, niên hạ, bottomzhoukeyudo not re-up…
Trên đời này ai chống lại nổi sự quyến rũ của hai tiếng "Mình ơi...."…
Muốn đòi người còn phải xem các ngươi có gan bước vào Trương gia hay không?!…
*Gloire: Danh tiếng, thanh danh, sự vẻ vang, vinh quang* allzata allzata allzata - cái gì quan trọng nhắc lại ba lần* Out of character…
Sau bảy năm điều trị chứng mất trí nhớ nơi xứ người, Eom Seonghyeon trở về Hàn Quốc cùng gia đình trong chuyến đi chơi ngắn ngày. Nhưng mọi ký ức về nơi đây đều đã bị xoá nhòa, như thể chưa từng tồn tại.Trong một lần vô tình rơi xuống sông Hàn khi đang đi dạo với em gái. Mở mắt ra lần nữa, cậu thấy mình đang ngồi giữa phòng học của những năm tháng cấp ba. Thời gian đã đảo chiều, đưa cậu trở về quá khứ, nơi những mảnh ký ức rời rạc dần sống lại.Ở trung tâm của tất cả là cái tên Ahn Keonho. Người bạn trong quá khứ luôn chủ động xuất hiện trước mắt cậu lại như chưa hề tồn tại trong trí nhớ của Seonghyeon. Khi thời gian trao cho cậu cơ hội quay lại, liệu Seonghyeon có thể tìm về những hồi ức đã mất... hay sẽ thay đổi quá khứ để tương lai không còn nhuốm màu tiếc nuối?…