Đáy biển, nơi em thuộc về
" Dù có chết, tôi sẽ không còn hối tiếc.."" Thượng đế có vẻ vô tâm nhỉ ? Em chưa từng được ai ưu tiên hết, em đâu có chỗ dựa hay người đến dỗ dành !? "…
" Dù có chết, tôi sẽ không còn hối tiếc.."" Thượng đế có vẻ vô tâm nhỉ ? Em chưa từng được ai ưu tiên hết, em đâu có chỗ dựa hay người đến dỗ dành !? "…
- Bản quyền thuộc về quyền sở hữu của tác giả, nghiêm cấm sao chép, copy dưới mọi hình thức. - Có chứa chửi bậy, nói tục…
Một dòng tâm sự nhỏ dành cho các bạn yêu đơn phương...…
Câu chuyện này sẽ ko có nam chính chuẩn ngôn tình Chỉ có anh có em Có tình yêu và lòng tin…
Tổng hợp những câu thơ, câu châm ngôn về một tình yêu buồn, tình yêu đơn phương.…
Một câu chuyện tình đơn phương của bản thân mình muốn chia sẻ cho các bạn nhưng không có kết thúc đẹp!…
"Truyện ngắn nói về cảm xúc của cô gái khi phải lòng một chàng trai nhưng không thể được đáp lại..."…
Tuy Oneshot nhưng không phải chỉ là 1 Kapitel.…
viết về t với ông Vĩ vì ổng dễ thương Vailoztruyện chỉ có t vs ổng chỉ có tình yêu đơn phương với t chứ đell có gì bậy bạ…
!ooc,R16 +R18 hoặc Ngược,ngọt,..order!…
Lâm Nguyệt - một cô gái có tuổi thơ phủ kín bởi bóng tối. Bố mất sớm, mẹ tái hôn với người đàn ông tưởng hiền lành nhưng hoá ra là kẻ đồi bại. Từ năm mười hai tuổi, Lâm Nguyệt sống trong sợ hãi, bị bố dượng quấy rối mà không thể nói với ai. Ánh sáng duy nhất trong những năm tháng ấy là ước mơ được thoát khỏi địa ngục mang tên "gia đình" ấy chính là con đường đại học.Khi vào đại học, Lâm Nguyệt như được hít thở bầu không khí của một thế giới khác. Ở đó, cô gặp Duy Khang - giảng viên hướng dẫn tận tâm, dịu dàng và là người đầu tiên khiến cô tin rằng trên đời vẫn có những người tốt. Anh trở thành "ánh sáng" trong cuộc đời u tối của cô, dù cô biết mình chỉ có thể đứng nhìn từ xa, mang theo sự ngưỡng mộ lặng lẽ và biết ơn sâu sắc.Ra trường, Lâm Nguyệt phải đối mặt với hiện thực tàn nhẫn. Mẹ mất, bố dượng vẫn ám ảnh đời cô. Trong lúc chống cự tuyệt vọng, cô vô tình khiến hắn thiệt mạng. Cái chết ấy giải thoát cho cô, nhưng cũng đẩy cô vào vòng lao lý. Trong phiên toà, Duy Khang xuất hiện - với tư cách người chứng nhận nhân phẩm cho cô. Anh vẫn là ánh sáng ấy, nhưng nay đã thuộc về người khác.Những năm sau, Lâm Nguyệt sống lặng lẽ, mang trong tim căn bệnh và ký ức về người thầy năm xưa. Đến khi cái chết đến trong lặng thầm, người ta chỉ tìm thấy một lá thư chưa gửi:"Em chưa từng nói, nhưng em đã từng rất yêu anh. Cảm ơn vì đã tồn tại, dù chỉ là trong ký ức của em."Vài tuần sau, Duy Khang nhận được thư - họ tìm thấy tên anh trong danh sách liên hệ của cô. Anh đọc, im lặng rất lâu.…
♡ Tôi đã từng yêu anh, dài hơn những năm tháng nhạt màu phía trước.♥ Dù thế nào đi nữa anh vẫn là người dưng tôi yêu nhất cuộc đời này.Đọc và cảm nhận.…
Chào mn, đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên sẽ có rất rất nhiều sai sót lớn nhỏ nên mong tất cả mn có thể góp ý để mik sửa ạ!Và câu chuyện này cũng sẽ là câu chuyện có thật .Về mình...…
Đơn phươnglà thứ tình cảm ngu ngốc nhất mà tôi từng có.Mối tình chưa nở đã tàn...…
“Tại sao em không chịu hiểu , tại sao em cứ ngu ngốc không cảm nhận thấy?” Sao em không nhận ra ánh mắt của anh luôn dõi theo em mỗi khi em luyện tập? Hay em đang e ngại điều gì?!”…
"Biết em, gặp em và muốn hiểu em." - H.N…
Giống như một cuốn nhật kí, quan niệm của tôi về những thứ xung quanh, những sự việc mà thông thường thuở học sinh ai cũng từng trải.…
Đây là đứa con đầu lòng của PaoCó thể là lần đầu viết nên văn phong không được tốtTuổi 15 của Pao - lúc chia tay những người bạn cấp Hai, lúc sắp rời xa những bóng hình quen thuộc, đặc biệt là con người ấy....... đang đến gần…