[Võng du] Thịnh thế yên hoa 3
…
Tác Giả: Băng Hạ…
mọi người đọc đi rồi biết …
Từ thuở nhỏ, nàng lớn lên trong sự dịu dàng ấm áp, hạnh phúc nơi có tỷ tỷ, ca ca thương yêu nàng hết mực.Chỉ là, nếu như cuộc sống đó có thể mãi đẹp đẽ như vậy, thì tốt biết bao...Rồimột ngày, nàng phải bước ra khỏi nơi nàng đã từng sống rất êm đềm, khám phá thế giới bao la bát ngát mà nàng chưa bao giờ biết đến...Nơi đó, có bạn bè của nàng, lại có người rất yêu nàng..Dĩ nhiên, cũng có những kẻ xấu xa, và kẻ thù hận nàng...Vạn vật luôn biến chuyển, ngàn vạn chuyện khó lường, triệu triệu người nàng gặp...Nàng đi đến mệt rồi, cố gắng đến không thể gượng được nữa rồi...Vì cớ gì, nàng... vẫn không thể có được cho mình người mà nàng yêu nhất...Người mà nàng mơ ước đồng hành đến địa lão thiên hoang...?…
Tên gốc: 极夜不见日光 ( Cực dạ bất kiến nhật quang )Tác giả: 失眠枕头 Thất Miên Chẩm Đầu Số chương: 53Nguồn convert: DufengyuTình trạng edit: Đang lết dần lết mònThể loại: đam mỹ, nguyên sang, hiện đại, tình cảm, 1x1, lữ hành. Hongkong u ám lạnh lùng công x Tây Tạng ngốc nghếch vì yêu dễ tổn thương thụ Năm đó, Lương Dứu 20 tuổi. Lần đầu trong đời cậu nhìn thấy mặt trời mọc trên đỉnh Namcha Barwa. Cậu không thể leo lên núi, chỉ đứng trên đài quan sát dọc quốc lộ 318 từ xa ngước nhìn đỉnh núi treo lơ lửng trên bầu trời.Cậu vẫn nhớ rất rõ lúc đó là ngày 29 tháng 9 năm 2023 Sở dĩ nhớ rõ đến vậy, là vì hôm đó cậu thấy được khoảnh khắc mặt trời vừa chạm đỉnh núi.Đó là một loại vận may hiếm có.Cậu đem điều đó kể lại cho Trần Tông Mân, anh chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.Trần Tông Mân nói với cậu rằng có lẽ vận may tạo nên sự trùng hợp, mà cũng có khi chính sự trùng hợp lại mang vận may đến.Cũng vào ngày 29 tháng 9 năm 2023, Trần Tông Mân đặt chân lên đỉnh núi tuyết của quần đảo Lofoten ở Na Uy. Anh cũng nhìn thấy mặt trời mọc.Có lẽ hôm ấy, hai người họ đã nhìn thấy cùng một vầng sáng chói lọi."Đã từng có một ngày, dù cách nhau ngàn cây số, cách biển trời của hai quốc gia, cách thời gian, cách những tầng mây che lấp đôi mắt; dù đứng trong hai trận gió tuyết khác nhau... ánh nhìn của chúng ta vẫn gặp nhau tại một mặt trời.Khi em nhìn thấy ánh vàng phủ lên trên đỉnh núi, có lẽ nó cũng đang ló dạng ở đường chân trời nơi anh đứng.Đó là một loại may mắn. Chúng ta cùng…
Không phải là truyện , chỉ là một tâm sự , tự sự của tôi về cuộc sống . Đôi khi , thanh xuân không phải quá lãng mạn và thơ mộng như tôi ngẫm..[•Huonggdudiary•]…
đọc đi rồi biết…