Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Noãn HàThể loại: Trọng sinh, tận thế , chủng điền văn , gần thủy lâu đài, mỹ nhân dị năng mạnh mẽ công vs nhân thê trạch nam chủng điền tiểu tay thiện nghệ thụ.Edit: DiemChi6( Bạch Ái )TRUYỆN EDIT CHƯA XIN PHÉP TÁC GIẢ. Tại vì mình thích tác phẩm này nên mình edit cho bản thân, nên nếu có đọc mong không mang đi lung tung, và đây là lần đầu mình edit nếu bạn không thích thì đừng đọc. không yêu cũng xin đừng nói lời cay đắng.…
Tác giả: @wayneimagineNguồn: https://www.tumblr.com/wayneimagine/183119011892/anon-requested-reader-giving-wayne-a-hickey-it?source=shareTrans: EstellaChú ý: +Trình độ tiếng anh chỉ ở mức tạm hiểu, không quá xuất sắc, sẽ có vài dòng hơi khó hiểu, nếu được hãy góp ý cho mình để mình trau chuốt lại nhé.---------------------------------Bản dịch được dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup.…
Nhân vật chính: Lạc Tuấn Khải và Dạ TửTóm tắt: Lạc Tuấn Khải cưới Dạ Tử - con gái của kẻ thù chỉ để báo thù. Anh đối xử tệ bạc và tìm mọi cách để tống khứ cô ra khỏi cuộc sống của mình. Lạc Tuấn Khải biết mình đã yêu cô, nhưng anh sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó. Anh sợ thời gian họ ở bên nhau càng lâu thì rồi cũng sẽ có một ngày Dạ Tử nhìn thấu anh, vì thế anh quyết định ly hôn. Vài năm sau, Lạc Tuấn Khải phát hiện ra Dạ Tử đã giấu anh sinh con và nuôi dạy con một thân một mình. Cô yêu anh, bất kể tha thứ và lãng quên... giá như...Đây là một trong những truyện ngắn của bộ Hoa Nhan, đã được dựng thành phim ngắn do Hà Nhuận Đông và Trương Quân Ninh đóng chính, tiếc là truyện này SE.…
Năm ấy Minh Anh 21 tuổi, cái tuổi lưng chừng giữa những mơ mộng chưa kịp gọi tên và những lựa chọn buộc phải đối diện. Cô sống giữa Hà Nội ồn ào, mang theo một thế giới nội tâm dịu dàng nhưng đầy bướng bỉnh, luôn loay hoay giữa việc yêu và sợ yêu, giữa khát khao tự do và mong muốn được ở lại. Những ngày tháng đại học trôi qua lặng lẽ, cho đến khi cuộc sống đặt Minh Anh trước những quyết định mà cô không còn có thể né tránh.Liệu giữa những ngã rẽ của cuộc đời, Minh Anh có đủ can đảm để lựa chọn hạnh phúc cho chính mình?…
Biển thì có tư vị gì? Vị đắng của nước mắt, vị ngọt của hồi ức ,vị nhạt của nước, vị cay xè của gió, vị đau mỗi khi có sóng vỗ, vị nhớ nhung khi nghe khúc nhạc của biển cả,...Tất cả hoà nguyện với nhau tạo ra tư vị của biển hay nói cách khác là tư vị của tình yêu...---------------------------------------------------------Điều quan trọng ở đây tôi muốn nói với các bạn rằng: "Tình yêu không đến từ lời nói dụ dỗ ngon ngọt. Tình yêu là đến từ những đồng điệu trong tâm hồn. Tình yêu rất khó để định nghĩa nhưng rất dễ để cảm nhận. Nếu yêu, hãy yêu đúng lúc đúng người. Khi ấy, chẳng cần quan tâm địa vị, tiền bạc, môn căn hộ đối.Yêu, chỉ là yêu"…
Truyện chỉ là tưởng tượng của tác giả, không áp dụng lên người thật. Mình khá thích bài "Phù du" nên sẽ dùng nó đặt tên truyện"Nghĩ lại sự dịu dàng mơ hồ khi ấy rốt cuộc là cảm giác gì?"…
"Chuyện kể về mặt biển vô sắc đã đem lòng yêu bầu trời cùng những mảng màu rực rỡ của nó. Khác với biển cả, sâu thẳm, xám xịt và buồn tẻ, bầu trời lại có vô vàn màu sắc khác nhau. Trong xanh hiền hòa, rám vàng ấm áp, ngả cam âu sầu hay đen tuyền cô đơn, dù là màu sắc nào, biển cả vẫn luôn yêu bầu trời. Vì cứ nhìn lên trời xanh mãi, chẳng biết từ lúc nào, biển cả đã mang màu sắc của bầu trời mà khoác lên mình. Phát hiện mình giống bầu trời, biển cả sung sướng lắm. Nó tin rằng chẳng ai yêu bầu trời nhiều bằng mình, chẳng ai có thể sánh ngang với mình, vì mình trải rộng khắp thế gian và luôn nhìn về bầu trời dẫu ở nơi đâu, dẫu là thời điểm nào, tình yêu của nó với bầu trời là bất biến. Nên biển cả đã hỏi gió, liệu có cách nào để bầu trời biết đến tình cảm của nó chăng? Thế nhưng, gió chỉ lắc đầu và đáp: Biển cả chỉ mang trong lòng duy nhất bầu trời, còn bầu trời thì lại chẳng thể dành riêng cho biển cả. Bầu trời dang tay ôm trọn cả ngọn núi hùng vĩ, ôm lấy những thung lũng trập trùng và ôm cả cánh rừng bạt ngàn. Bầu trời đâu thể của riêng ai, càng không thể của riêng biển... Những lời gió nói khiến biển vỡ vụn. Thế nhưng, nó không thể ngừng yêu bầu trời được. Dẫu tình yêu này là vô vọng, dẫu bầu trời không bao giờ biết, dẫu tình yêu này chẳng thể ích kỷ giữ cho riêng mình, biển cả vẫn yêu bầu trời, mãi mãi không bao giờ đổi thay."Bức thư của thiếu nữ mang trong lòng những nỗi bối rối, viết dành tặng người yêu nơi xa xôi của nàng, để kể về lí do nàng biến mất...…
Vậy nên, đây là về Cale Henituse, người thực sự đã chết một lần và tái sinh trở lại thành KimRokSoo, và cuối cùng, anh đã hồi quy, trong tiền kiếp của mình với cái tên Cale Henituse.^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^"En ..."Cale thức dậy trước khi Ron có thể đánh thức anh, nhưng anh không bối rối như vậy, vì cuộc sống của anh với tư cách là Kim Rok Soo rất hỗn loạn, và thức dậy sớm là điều bắt buộc.Nhưng anh cảm thấy hơi lạ.Giọng anh tạo ra thật nữ tính.Và ngực anh hơi nặng.Vẫn còn nửa mê nửa tỉnh, anh lê mình vào phòng tắm mà không thèm liếc nhìn cơ thể mình.Khi đứng trước gương rửa mặt, anh sững người.Anh đang ngây người nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình.Và anh đã cố gắng phân tích ngoại hình của mình lúc này.Mái tóc dài gợn sóng màu đỏ như máu, dài đến thắt lưng.Đôi mắt màu nâu đỏ tươi, với hàng mi dài dày.Anh vẫn nhợt nhạt như mọi khi, với đôi môi đỏ mọng, khiến anh gần giống như một con búp bê sứ.Sau đó, anh nhìn vào cơ thể của mình.Một đường cong cơ thể tuyệt đẹp.Ừ...Không có vấn đề gì cả-Như thể! Vấn đề lớn nhất của cơ thể cong này là cơ thể phụ nữ !!Bộ ngực nặng nề của anh là bởi vì anh bây giờ có bộ ngực.Cale chợt nhớ ra.(Nhân tiện, trong những ngày này, con sẽ nhận được một số phước lành từ thần thánh vì vậy hãy tận hưởng.)'Tận hưởng...'Cale chắc chắn rằng đó là một trong những vị thần phù hộ, nhưng anh có thể tận hưởng điều gì trong điều này?Nhưng không sao đâu, Cale vẫn bình tĩnh và-"Ron!"Chúng ta đang đùa ai vậy? Cale đang mất trí vào lúc nà…
Rồi sẽ có một ngày bạn nhận ra mình không mạnh mẽ như bản thân mình tưởng. Cho dù bạn cố gồng như thế nào, bạn vẫn là bạn. Là một người bình thường. Không thoát khỏi hỉ, nộ, ái, ố của nhân sinh. Sau bao nhiêu năm tháng nhiệt huyết ngoài kia, vắt cạn tình yêu để thương lấy một người dưng vốn dĩ xa lạ. Nếu đã đủ đau thì cứ đi, nếu đã đủ mệt thì cứ khóc. Khóc hết hôm nay, rồi ngày mai bạn dậy hãy makeup thật xinh, thay một bộ đồ thật đẹp. Rồi bỏ mặc tất cả lại phía sau. Hãy đi tiếp về phía trước, sẽ có vài người xuất hiện trong cuộc đời bạn. Dang tay yêu thương bạn như cách mà bạn đã từng yêu người khác. Câu cuối cùng em muốn nói với anh rằng: Mình quên nhau nhé anh?…
Vô tình gặp và làm quen một người. Thời gian gặp mặt không quá lâu, hầu hết chỉ có những dòng tin nhắn lạnh lẽo mà cùng nhau tán gẫu. Nhưng hình như người kia có tình cảm gì đó.- "Mày thích tao à? Nếu thế thì từ bỏ đi. Chỉ làm mất thời gian của nhau thôi"- "Nếu tao làm được thì sao?"- "Đừng có đùa. Từ bỏ đi."- "Mày vẫn còn thích nó?"- "..."Vào một buổi mưa như định mệnh. Người đó tiến lại gần đây, âm thầm nghiêng ô cho người kia, mặc kệ một bên vai đang ướt của mình.Nhưng cũng không lâu sau đó, chính người kia là người kết thúc câu chuyện này:-"Xin lỗi. Tao đúng là không làm được."-"Mày thích người khác rồi à?"-"Ừ"Chúc may mắn. Tạm biệt. Sau này rất có thể không còn gặp lại nhau nữa rồi.Mưa vẫn chưa dứt. Tháng 5 mưa nhiều, người đó cũng hòa vào cảnh mưa mà biến mất.Sau này gặp lại, tưởng đã quên từ lâu nhưng kí ức lại như thủy triều ùa về.Đành mặc kệ số phận thích trêu đùa lòng người vậy.…
[Mục lục][AllBaek][MA] Ngoạn Dục[FIC EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ]Tác giả: Queen_yingyingNgười dịch: QT thúc thúc, GG ca caNgười edit: ABCD Lô cùng với sự tham gia của Jinnie tỷ tỷ >v
VUI LÒNG KHÔNG RCM VÌ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢMình có nhắn cho bạn au này nhưng mà bạn ấy chưa trả lời, mình lại thích fic này nên cv luôn ạNếu bạn au mà thấy khó chịu thì mình sẽ gỡ liền ạ…
Nguồn ảnh: Pinterest.Ngôn tình, hiện đại, OE. ... "Em luôn cảm thấy được ngắm nhìn cả một bầu trời hoa đăng thì rất tuyệt, những chiếc đèn sẽ gửi gắm tâm tư của người thả, đem nó đi ngao du khắp phương trời. Anh có nghĩ vậy không?" "Tâm tư của em là gì?" Cô mỉm cười, tiếp tục hướng lên phía mặt trời đằng sau những tán lá. "Đó là được yêu anh trọn kiếp trọn đời này." ... Thế nhưng cô lại nói dối hắn. Tâm tư của cô vẫn luôn không phải trọn đời trọn kiếp được yêu hắn, mà là mong hắn được trọn đời trọn kiếp sống hạnh phúc... Không có cô bên cạnh.…
Trên đường làm nhiệm vụ, đội Minato bị tấn công bởi một nhóm ninja lưu vong làng Đá. Một tên bí ẩn đã dùng nhẫn thuật kì lạ đưa cả nhóm đến tương lai thời đại của Naruto. Câu chuyện sau đó sẽ ra sao? Đây là fic đầu tay của mình, mong mọi người ủng hộ! --------------------------------------------------------- Tsunade nhìn kĩ người phía trước, kinh ngạc nhận ra cậu bé tóc vàng năm xưa Jiraiya nhận làm học trò-cũng chính là người đã hy sinh khi ngăn chặn Cửu Vĩ tấn công làng Lá: - Ngươi...ngươi là đệ Tứ phải không? Chẳng phải ngươi đã chết trong trận chiến với Cửu Vỹ rồi sao?? - Đệ Tứ? Ngài nói gì vậy? Tôi là Namikaze Minato, học trò của thầy Jiraiya đây mà? Vả lại, Hokage mới có đệ Tam, làm gì có Đệ Tứ? Kakashi tỉnh táo đứng ngoài cuộc, nhận ra có điều gì đó khác lạ trong chuyện này. Minato cũng dần nhận ra. - Ngài Tsunade, đây là năm bao nhiêu vậy? - Năm X. - Cái gì?? Bây giờ mới là năm Z thôi mà?? - Obito nhảy dựng lên đính chính. Minato chau mày lại, tự nói một mình nhưng tất cả phòng đều nghe thấy: - Tôi hiểu rồi, thì ra nhẫn thuật Thời - Không mà tên kia nói chính là dịch chuyển đến tương lai. - Đ..đây là tương lai sao?? ------------------------------------------------ Vậy ra đây chính là tương lai, nếu vậy, nhóm Minato sẽ phải làm gì để quay trở về thời đại của mình? Cùng đón xem nhé!…
"Người Ăn Cơm" Thời Ngụy TấnTên gốc: 魏晋干饭人Tác giả: Úc Vũ TrúcThể loại: Xuyên Không, Điền văn, Cổ Đại,...Editor: Jenna (J)Convert: wikidichVăn án:Đây là một cuốn sách xây dựng lấy bối cảnh thời Ngụy Tấn Nam-Bắc Triều, kể về câu chuyện cùng đối tượng xem mắt cố gắng xây dựng sự nghiệp trong thời buổi loạn lạc. Tên gọi khác "Ta ở loạn thế làm xây dựng cơ bản".Triệu Hàm Chương sau khi xem mắt trên đường về trường thì xảy ra tại nạn. Khi mở mắt ra thì đã xuyên đến thời Nam Bắc Triều đang buổi loạn lạc, ở thời đại mà trật tự xã hội sụp đổ, mọi đạo đức lễ nghi đều là cho chó ăn. Nhưng vẫn có người không cam chịu khuất phục số phận, luôn khao khát tự do, lạc quan nỗ lực tiến về phía trước.…
Jennie Kim là một ca sĩ rất nổi tiếng. Nàng luôn mang một nụ cười tươi khi tương tác với fan hoặc giới truyền thông. Ít ai biết, khi không còn chiếc camera nào xung quanh, Jennie không còn là con người vui vẻ như mọi người vẫn biết nữa. Nàng nhìn đồng hồ và thấy đang là 11:11 tối. Nàng chỉ ước mình được vui vẻ._______Fic gốc : Make A Wish (Jenlisa)Author : lalaliniLink https://www.wattpad.com/story/205958095?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=NhiCao286&wp_originator=HcgzJibA%2Fygd3yfB1WpqCMMCEJIZAhLwYOcX89ItIQphfQjG6FTanQxjFffHWP9Dc9WwJ2wCttOerZbTE9Vjo4mqge1ueCLGQN5ENe%2FWON2mGYH8zW6E7sw0bgjEb4L%2B…