RESET
Cùng đọc nhé!…
Ngày khai máy : 18/7/2019Thể loại : Ngược , nữ cường , sủngTrạng thái : Đang raTác giả : Chu Tịnh KỳP/s: Truyện là do mình tự nghĩ mình thích thể loại như vậy nên viết.Ai thích thì ủng hộ mình nhé!Quá khứ chính là thứ đáng sợ nhất từ trước tới nay.Những thứ tưởng chừng như đã quên nay lại được khơi gợi lại.Anh giết ba mẹ cô lẽ ra cô nên hận anh nhưng cô lại không làm được vì cô yêu anh.Năm năm trở lại cô trở thành người ai cũng phải khiếp sợ sát thủ của thế giới ngầm vị bác sĩ tài giỏi nhất thế giới.Cái gì cô cũng có nhưng chỉ không có trái tim anh.Năm năm trở lại cô tiếp tục ngu ngốc yêu anh nhưng anh chỉ lợi dụng cô cho công cụ trả thù.Cô bị mất trí nhớ , sau ngày bị đụng xe cô nhớ lại tất cả muốn rời bỏ anh nhưng anh lại muốn giữ cô lại , anh chăm sóc cô , anh yêu cô nhưng lúc này trong cô chỉ toàn thù hận.Liệu tình yêu có thể xóa bỏ thù hận?…
• chàng thật sự là ai ?• ta nhớ chàng• do ta quên mất hay chàng không tồn tại…
Vệ sĩ của tôi.. là vị hôn thê của tôi?!!!!Nguồn: Asianfanfics…
xuyen nhanh…
............…
Tên truyện: Thế giới này chỉ có tôi 10 điểm ngữ phápTác giả: Kim Tuyến Cô NươngThể loại: Tình cảm, xuyên không, hài hước, lãng mạn, sủng, ngọt.Tình trạng: On-goingGiới thiệu: Một buổi sáng tỉnh dậy, bạn phát hiện ra bản thân và cả nhà đều bị xuyên không, bạn sẽ làm thế nào?…
"Cuộc đời đơn giản chỉ là đường kẻ chì vô tình, chỉ cần một cục tẩy bôi đi, sinh mạng kết thúc..."…
Tô Tiểu Ái 18 tuổi, kết hôn với một người đàn ông 27 tuổi ngang ngược, độc đoán, cuộc sống hôn nhân của cô rơi vào cảnh đổ vỡ triền miên.Anh: "Váy trường em ngắn quá!".Cô liền nâng váy lên cao hơn, để lộ cặp đùi nõn nà của mình một cách bất chấp, đến cùng phải đối mặt với việc đồng phục bất ngờ biến hình từ váy sang quần ống suông xẻ thẳng vào hôm sau.Anh: "Hằng ngày em phải về nhà trước bảy giờ tối".Không thèm quan tâm đến câu nói của anh, Tô Tiểu An ở lại muộn và trở về nhà với mùi rượu nồng nặc... Kết quả là hôm sau, cô và tài xế bị chặn lại trên đường đến trường.Anh nói rằng, sẽ đưa cô về nhà bằng mọi cách, cho dù phải dùng đến vũ lực. Tô Tiểu Ái quả thực không nói nên lời.…
"..Mùa Thu năm ấy, Tôi gặp Em.Dưới ánh nắng len lỏi qua từng tán cây, gió thổi khẽ bay mái tóc ánh vàng, Em mỉm cười.Mái tóc Em, nụ cười của Em và chính Em, đều dịu dàng và đẹp như mùa Thu vậy.Mùa Thu năm ấy của tôi, có Em."…
Khoảng khắc đó làm anh muốn yêu em hơn chút nữa…
thanh xuân , cảm xúc đơn phương,tình yêu ...…