Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Đứa nào vứt rác vô bàn tao?" Trí Mân cau có vo tròn một nắm giấy ghi mấy dòng chữ nguệch ngoạc xiêu vẹo mà nội dung chỉ toàn công thức lượng giác. Dạo này trong trường rộ lên phong trào viết thư tỏ tình rồi đặt trong ngăn bàn nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, ngăn bàn Trí Mân chỉ toàn giấy rác và túi ni lông không biết ai là người bỏ vào. Mấy lá thư đầy tình cảm gì đó, Trí Mân chưa nhận được bao giờ.…
Kiếp cuối cùng của Tiết Dương..Couple: Hiểu Tinh Trần & Tống Lam x Tiết Dương (Ma Đạo Tổ Sư)Cảnh báo: OOC!!!!!!!!.Nếu dị ứng với bất kì mô tả nào của truyện, xin hãy quay xe ngay còn kịp. Không KY, cả nhà đều vui, trăm họ hòa hợp.…
- Hình như tớ yêu cậu rồi! - Muốn chép bài thì nói luôn. Tớ không để bụng đâu. ...__________- Đúng là em yêu anh thật! - Không muốn tăng ca thì nói luôn. Tôi không ép cô. ...__________- Em vẫn còn yêu anh đấy! - Muốn cướp rể thì nói luôn. Tôi sẽ đi theo em....__________- Em yêu anh nhất! - Muốn hôn thì nói luôn. Tôi sẽ hôn em mãi đến khi đầu bạc răng long...._____________❤❤❤_____________ Đây là truyện ngắn đầu tiên của Káo, mong mọi người ủng hộ. Với câu chuyện nhẹ nhàng, đời thường xen lẫn cuộc sống rất chi bình thường của 2 con người nhỏ nhoi trong xã hội. Káo sẽ trả lời hết comments của mọi người nên tha hồ góp ý.…
đề 1: Tình cảm thương nhớ của cán bộ cách mạngđề 2: bộ tứ bìnhđề 3: kháng chiến chống Pháp- Cả 3 đề đều do mình làm mình sẽ báo nếu có kết quả. Lưu ý: Bài còn có vài lỗi sai chính tả vì mình làm cả 3 đề trong 1 đêm khoảng 3 4 tiếng rất gấp nên sẽ có lỗi sai. Nên các bạn thông cảm. Phần mở bài và kết bài là dùng chung cả 3 đề.Chúc các bạn thành công ❤ mình đã cố làm bài ngắn tóm tắt ý nhất có thể rồi.…
Tác phẩm: Yên Hoa Nhất MộngTác giả: Tiểu thụ ăn hành ngập họngThể loại: Nữ và nữ, tranh quyền đoạt vị, chiến tranh, cổ đại------Đây là phần mà các bạn nên đọc trước:Mình có quy tắc: Một là không viết truyện có liên quan tới lịch sử, hai là không viết truyện có liên quan tới chính trị.Nhưng mình thích viết thể loại tranh đoạt quyền, tranh đấu giang hồ,...Cho nên, mình xin giới thiệu trước: Để tránh dính tới quy tắc, truyện của mình sẽ viết ở vũ trụ khác, không phải là bất kỳ quốc gia nào cả.Còn nếu muốn nói về văn phong, thì truyện cổ đại không thể viết theo kiểu thuần Việt hiện đại được. Ngày xưa, Việt Nam sử dụng tiếng Nôm, nếu muốn chính xác thì mình phải dùng tiếng Việt cổ. Và việc dùng tiếng Việt cổ vào tiểu thuyết cho giới trẻ, mình thấy không thiết thực.Tác phẩm này viết theo sở thích của mình, mình rất hạn chế dùng từ Hán Việt, nhưng một tác phẩm hoàng cung cổ đại thì không thể không dùng. Mong các bạn hiểu cho.------Nói về tên truyện, ban đầu, tên truyện là một vấn đề nan giải với mình. Tên "Yên Hoa Nhất Mộng" được đặt trong một lúc tình cờ. Các bạn có thể tra google cụm từ "Yên Hoa Tam Nguyệt" để hiểu rõ hơn, đây là một cụm từ đã được giải nghĩa tiếng Việt rõ ràng.…
Dâm loạn trò chơi ( cao H/ trọng khẩu)Tác giả: Tả Nhục Đích BạchTình trạng: Chưa xác minhMới nhất: Thú nhânThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai , OE , Võng du , Khoa học viễn tưởng , H văn , Thú nhân , Xuyên nhanh , NP , L luânMột sợi dị thế cô hồn xâm nhập tương lai game thực tế ảo, dùng các loại phương thức các loại tư thế, không ngừng bị cắm chuyện xưa.Tình tiết thần mã vì phụ, ta sẽ đem hết toàn lực ở thịt thịt đồng thời viết một cái hoàn chỉnh cốt truyện.Mặt sau cốt truyện sẽ làm nữ chủ mang theo trò chơi kỹ năng đi đến trong hiện thực.Cao H trọng khẩu, vô tiết tháo vô hạn cuối, các loại khẩu vị nặng tình tiết, cường X, đàn X tình tiết, đạo cụ SM, nhân thú từ từ? Thận nhập.Cv: wiki + smeeee…
soobin vô tình đưa nhầm cuốn nhật ký bí mật cho yeonjun thay vì vở ghi bài môn biến hình, và cậu tin chắc rằng, mối tình đơn phương của mình đến đây là chấm dứt. bất ngờ là, những trang giấy nguệch ngoạc tương tư ấy hoá ra lại hữu ích hơn những gì cậu hằng mong ước. -☆ original by @faerieswings, ao3.vui lòng không mang ra khỏi đây!…
Tác giả: Tam Thiên XíchVăn án:Matsuda Jinpei cảm giác chính mình bị người theo dõi, vô luận là ăn cơm vẫn là phá án, tầm mắt kia trước sau như bóng với hình.Đem chuyện này nói cho osananajimi đêm đó, Matsuda Jinpei thực nhẹ nhàng mà đi vào giấc ngủ, thực mau, hắn liền sẽ cùng osananajimi đem theo dõi cuồng trảo ra tới, đem ra công lý.Đêm nay hắn ngủ thật sự trầm, nhưng mà cực nóng ngọn lửa lan tràn toàn thân.Đọc chỉ nam:1. Chủ thụ văn, song tính, hủy đi quan xứng, ooc, hải đường danh kha đồng nghiệp chủ chịu quá ít, ta không thể không tự cắt chân thịt.2.all hướng, tất cả mọi người trốn không thoát ta ma trảo, cảnh giáo tổ cùng cũng là vì ăn thịt.[CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ]…
Họ không ràng buộc nhau bằng những hứa hẹn long trọng hay những lễ nghi rực rỡ. Nhưng bằng những điều nhỏ nhặt nhất: một chiếc bánh bao vào sáng sớm, một tấm thiệp vẽ tay nguệch ngoạc, một ánh mắt lặng thinh biết hết mọi điều.Và như thế, ba người - một người cha từng tổn thương, một thầy giáo dịu dàng, và một đứa trẻ như ánh nắng - đã cùng nhau tạo nên một gia đình. Một gia đình chẳng giống ai, nhưng trọn vẹn và đầy ắp yêu thương.Hạnh phúc, đôi khi chỉ cần đến thế._________________Chữa lành cùng gia đình nhà bé Duy Anh nhé🥰🥰Cảm ơn mọi người đã ghé qua và ủng hộ tớ❤️Nếu không thích xin vui lòng clickback và không để lại toxic🌸🌸🌸…
Tên truyện: Dị Thế Du - 异世游Tác giả: Tiêu Tiêu Ngư - 萧萧鱼Thể loại: Xuyên việt, dị thế, tu chân, ma pháp, huyết tộc, phụ tử, hữu tình, dong binh, cường công cường thụ, 1 x 1, HE.Tình trạng: Hoàn thànhPair: Hách Đạt x Hàn Tiêu (Bạc Tiêu)Tóm tắt:Tu Chân Giới vạn năm khó gặp kỳ tài Hàn Tiêu bởi vì các loại nguyên nhân mà độ kiếp thất bại, tại Dị giới sống lại.Lưng đeo trứ thù hận của kiếp trước cùng tình yêu của kiếp này, tại Dị giới trung đồng người yêu đồng bạn du lịch đề thăng, tìm kiếm...------Tái nhợt khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên phấn phác phác, trong suốt nhĩ khuếch cũng nhiễm thượng liễu hồng nhạt, hai mắt nhắm nghiền điệp tiệp nhưng vụt sáng vụt sáng không ngừng rung động.Hách Đạt cúi xuống thân, tại Hàn Tiêu bên tai nhẹ nhàng thổi khẩu khí, tà tà đạo:"Phụ hoàng vóc người không sai ba, Tiêu nhi thấy đều chảy nước miếng."…
Hán Việt: Tiểu thỏ tử quai quaiTác giả: Tam Ngũ CửuTình trạng: Hoàn thànhMới nhất: Phần 29Nguồn : KhoanchayThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Huyền huyễn , H văn , Thú nhân , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , 1v1Thỏ con thấy Thường Nga cùng Ngô Cương tại tiến hành nào đó thành nhân vận động, Thường Nga hô to không cần, Lạc niệm niệm khí đến không được, người nam nhân này thế nhưng khi dễ chính mình tỷ tỷ.Chính là đi vào, ngược lại bị tỷ tỷ mắng, thỏ con đôi mắt hồng hồng, đáng thương vô cùng hạ phàm.Không cùng tỷ tỷ nói chuyện, thế nhưng hung nàng.Ai biết một chút phàm liền gặp một người nam nhân ở sơn động gian vận động.Thỏ con không hiểu, mắt trông mong ngồi xổm cách đó không xa nhìn nam nhân tay ở chính mình giữa hai chân không ngừng từ trên xuống dưới, còn phát ra thô nặng tiếng thở dốc, là rất khó chịu sao?*Xà tính bổn dâm, hắn vốn là nhàn hạ khi ý động, chính mình động thủ sảng một phen, lại ở cao hứng thời điểm dư quang nhìn đến một đôi sáng ngời con ngươi, ngây thơ nhìn chính mình.Cặp kia đôi mắt mê mang, đơn thuần, bị như vậy một đôi mắt nhìn chằm chằm, trong lòng lại ác liệt khơi dậy lớn hơn nữa dục vọng sóng triều, muốn cặp kia đơn thuần đôi mắt nhiễm khát vọng dục niệm, muốn cặp kia đôi mắt chứa đầy chính mình thân ảnh.Vì thế, hắn quyết định muốn đem nàng quải tới tay, ăn đến miệng."Thỏ con ngoan ngoãn, giữ cửa nhi khai khai ~"Xà vương khẽ liếm hàm trên, tà mị cười, nheo lại đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm nàng chân tâm.…
"Joaan..."Joaan, cái tên chỉ duy nhất cậu thiếu niên yểu mệnh đã vĩnh viễn yên giấc thiên thu giữa mùa đông tái buốt hò gọi.Và chàng trai tê tê dại dại sắp chìm vào bóng tối, đồng hành người con trai lạ mặt ấm áp màu nắng ban mai kia ấy, phiêu bạt đến điểm cuối cùng cùng [anh] chẳng bao giờ gọi Fushi cả..."Ta... sẽ-... sẽ được gặp cậu ấy, đúng chứ?...""Vẫn chưa... chưa phải là lúc, người còn phải cùng tôi trưởng thành, sao có thể dễ dãi bỏ tôi mà đi được?..."Nhìn cậu thều thào những tiếng nức nở yếu ớt, cả thân nhiệt vật vã những vết thương thấm nồng tanh đỏ."Ta thật vô dụng... t-... ta đã để... cậu ấy chờ ta về nhà lâu quá rồi..."Bên cạnh chàng trai ánh mi xanh ngời dịu dàng, chau đôi mày như chịu lấy một nửa sinh mệnh không rời với kẻ xấu số trên nền lạnh ngắt.Đâu đó trong tâm, trong lòng của Fushi sớm không thể chấp nhận thực tại."Nhà... Hunang của ta... nhà của ta, ta phải đến... về với cậu ấy"Nhất là khi cả hai đã bên nhau lâu đến thế, dẫu cậu cạnh mình đơn thuần vì hình hài nó biến lấy, thì Fushi vẫn sẽ thương yêu cậu như thuở cả hai gặp nhau trong đêm bão tố."T-... tôi đã làm rất tốt mà, tại sao người..." - đứt quãng thanh âm nôn nao trong dạ, [anh] gối vầng trán vùi đầu lên bàn tay Ali thỏ thẻ, chỉ còn mỗi cách cố gắng trưởng thành và chóng trở thành con người hoàn chỉnh.Tại sao cậu vẫn nhất quyết đi theo người lạ mặt ấm môi ánh vàng, dù rằng Fushi đã vượt xa hơn chàng trai đấy?...…
Đừng nói phải cúi đầu thấp hơn, cho dù có phải quỳ gối trước em, tôi cũng đành lòng. Tôi không biết, đến cuối cùng mình đã phạm phải lỗi lầm tày trời nào mà phải chịu cảnh mất đi thính giác và cả giọng nói của mình. Đau đớn nhất không phải sinh ra đã mang khiếm khuyết, mà là nó tới khi chúng ta nghĩ những gì mình đang có là mãi mãi. Ba năm trước, tôi dường như đã chết đi một lần, mất đi khả năng nghe nói, tôi như nhìn thấy mọi người cười nhạo và xa lánh mình. Cha mẹ từ khi nào đã không cho tôi ra ngoài nữa, cổng nhà như một cánh cửa vô hình ngăn cách tôi với những ồn ào ngoài kia, từ khi nào tôi dần chấp nhận cuộc sống chỉ có bốn bức tường. Tôi ở đây ba năm, quẫn quanh trong nhà, em thấy không, căn nhà này thật rộng lớn nhưng bên trong nó rống tuếch. Em ơi, tôi tồn tại như vậy ba năm. Tôi nằm trên sàn nhà trong phòng và hỏi Phật, tại sao lại để tôi còn sống? Tôi còn sống với khiếm khuyết mang trên mình. Ngài không trả lời tôi, mà cho dù có tôi cũng chẳng thể nào nghe được. Em ơi, cuộc sống tôi trước ngày em tới, chỉ có sự im lặng. Tôi nằm đó, cứ nghĩ về tên của mình - Heart, trái tim, nó có nghĩa là tôi có thể khống chế, điều khiên con tim của chính bản thân mình. Nhưng nó như một trò đùa, như sự thật vã vào mặt kẻ mộng mơ, trái tim thật ra chỉ là thứ chứng minh rằng anh còn sống. CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN PHIM "CƠM GÀ ÁNH TRĂNG" VÀ "MY SCHOOL PRESIDENT"…