địt mẹ bọn chó chơi wattpad
địt con mẹ chúng mày…
địt con mẹ chúng mày…
Truyện cũng ko hay lắm mog mn thik…
Hà Nội trong trái tim anh thì luôn là em, mái tóc ngang vai điểm sợi nắng, cánh môi đon đả chiếm sợi mưa; nhiệt thành hơn anh tưởng.…
Anh là một người lạnh lùng, trầm tính, ít nói, là người sống nội tâm. Anh có một vết thương lớn trong lòng, cũng vì vậy đã biến anh thành con người như bầy giờ. Mọi thứ dần thay đổi khi cô tới, cô là người đã mở ra cánh cửa trong lòng anh, chính cô đã cho anh biết yêu một người là như thế nào, cũng chính cô đã cho anh nếm mùi đau khổ nhất cuộc đời.…
Có rất nhiều người xem bạn hơn cả gia đình. Tình bạn không chắc tốt đẹp, chỉ là thỉnh thoảng bạn sẽ gặp 1 người không xứng đáng với chữ bạn. mong mọi người giúp đỡ…
...…
Có một người đàn ông. Ông ấy thương yêu gia đình và cực khổ…
một chút cảm hứng nhỏ xíu về các OTP cụa tui…
tác giả : Ngọc Linh…
Viết hơn 200 từ về việc bạo lực học đường…
truyện viết về cuộc tình đam mỹ…
chủ yếu hài hước + tí xàm lone+tự kỷ…
Ông thầy biến thái !!!…
nướng…
"Ngày hôm đó, tôi đã viết, một bức thư thật dài. Gửi tới vầng trăng, nhưng vầng trăng ấy, vẫn không thể nào, tỏa sáng rạng ngời như cậu được, nên tôi đã thấp lên một ngọn nến. Tại khu công viên tối tăm ấy. Tiếng hót của một chú chim vô danh khẽ vang lên. Cậu đang ở nơi đâu, hỡi cậu. Sao cậu lại rơi lệ, nơi này chỉ có mình tôi và cậu thôi mà. Tôi với cậu, và cậu thôi. Bước chân vào màn đêm đen tối ấy, giọng nói trong trẻo như tiếng hát của cậu. Một bước, rồi lại thêm một bước. Đưa tôi tới bình minh rực sáng, nhưng bình minh rồi cũng dần tan đi. Và khi vầng trăng chìm sâu trong giấc ngủ. Sắc xanh rạng rỡ bên tôi cũng dần tan biến theo.Hôm nay cũng vậy, tôi vẫn sống một cách chậm rãi. Tôi vẫn thong thả rải bước. Anh dương khiến tôi muốn nghẹt thở. Cả thế giới như muốn lột trần tôi. Tôi chẳng làm được gì, không còn cách nào khác. Chỉ có thể nhặt lên lên từng mảnh vỡ của bản thân dưới ánh trăng ấy. Gọi cậu là đứa trẻ của trăng, chúng ta đều là con của vầng trăng ấy. Tôi hít vào luồng khí lạnh của màn đêm. Đúng vậy, chúng ta đều đang sống và chết cùng một lúc. Nhưng hãy cứ mở mắt ra đi. Như bộ phim đó, như câu thoại đó. Cả thế giới này đều sáng bừng sắc xanh dưới ánh trăng rạng rỡ...."_4 O'clock_…