Tản Mạn 5
Tản văn, câu chuyện sưu tầm...…
Tản văn, câu chuyện sưu tầm...…
Đọc truyện hay khác tại: https://ngudungdung.blogspot.com/Đăng trên sàn cam chỉ để khều độc giả về blog ạ~Sở Thời Thời xuyên không rồi, xuyên thành một quả trứng.Một quả trứng nhân ngư bị coi thành cục đá rác rưởi, sắp bị vứt đi.Sở Thời Thời vội vàng ra sức tự cứu mình, chọn đại một người may mắn, lộc cộc lộc cộc lăn đến gần chân đối phương, rồi cọ cọ vài cái thân thiện.Người nọ hơi cúi đầu, vẻ mặt ghét bỏ: "Cục đá nát chui từ đâu ra đây?"Sở Thời Thời: "..."Có thể sống là được rồi, cục đá nát thì là cục đá nát đi qwq.Phong Bất Yếm vô tình bị một cục đá nát lăn trúng chân.Cục đá toàn thân đen xì, vừa xấu xí vừa lồi lõm, chỉ nhìn một cái cũng khiến cho người khác nhịn không được phải cảm thán: "Má, cục đá xấu kinh thiên động địa luôn!"Mà cố tình cái cục đá này lại rất thích hắn.Hắn ăn cơm, cục đá giống như mèo con nhỏ chưa dứt sữa dán dán vào bên chân, khi hắn không cẩn thận mà đạp văng ra, đầu óc nó sẽ quay cuồng choáng váng mà lon ton lăn trở lại, oan ức cầu xoa xoa.Hắn đi ngủ, cục đá muốn lăn từ tủ đầu giường xuống bên gối đầu của hắn, nhưng thời điểm rơi lại tính toán sai, "bộp" một cái đập thẳng vào trán hắn.Hắn đi tắm, cục đá cũng lộc cộc lộc cộc lăn theo vào, bị hắn phát hiện lại không chịu đi, còn chơi xấu mà nhét mình vào khe cửa thật chặt, có thể nói là da mặt, à không, da đá dày đến chấn động.…
Truyện cover từ tác phẩm cùng tên của tác giả Kê Mao Lệnh Tiễn. Truyện chưa được tác giả cho phép cover nên nếu tác giả phản đối mình sẽ xóa truyện.Vì là bản QT nên mình sẽ edit từ ngữ sao cho phù hợp nhất.Xuất phát từ sự yêu thương đối với Lee Chaeryeong và Hwang Yeji nên cover truyện này. Mình để Link QT mọi người có thể vào đọc: https://www.wattpad.com/story/205985449?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=hmnguyen09&wp_originator=FI9azm%2FXq0ArxBclOHhRB9IQdB%2FwQK0BSyXkH6hakbOPZ06xDCsuZ2rC9s0fJVL91VLwE0SFtVzbQ5e5jpoCqlLBPu%2FB8589TGNLBEtaXsu%2FrHGELIfalNmnF21kznw7…
Câu chuyện cái chết của tình yêu: Cốt truyện:Quỷ cẩm thần đã yêu thương An cửu lục biết bao nhiêu...nhưng An cửu lục lại không như vậy, thậm chí còn ghét anh nhiều hơn. Sau nhiều ngày cùng làm việc với anh ấy,An cửu lục cảm thấy mình dần dần nảy sinh tình cảm với cậu...An cửu lục đã bắt đầu thấy bản thân mình...Cơ thể mình...Suy nghĩ của mình thay đổi...mỗi lần nhìn anh ấy,tôi chỉ muốn cùng nhau trải qua một đêm nồng ấm...Đến khi mà cả hai đều có tình cảm với nhau thì đã bắt đầu cùng nhau say đắm..."Cùng nhau"sáng,trưa,chiều,tối cảm thấy không mệt mỏi chút nào...Càng như thế lại càng thấy sung sướng.Nhưng khi mà cả hai đều tình cảm quá mức...Tôi đã thay đổi tính cách nhiều hơn...Và anh ấy cũng thế...Cả hai đều lơ nhau,bỏ nhau nhiều thời gian cho đến khi...bot đã phát hiện anh ấy ngoại tình..?!Tôi đã khóc suốt đêm...tôi cảm thấy tức giận và đi đến cho khách sạn mà top và cô gái nào đó đã sex...An cửu lục đánh và làm loạn hết khách sạn...anh ấy quỳ cầu xin tha cho anh ấy nhưng không may...An cửu lục bóp cổ anh ấy và anh ấy đã ngưng thở...Câu chuyện sad ending..…
[ Đồng Tác Giả ] : KHƯỚC LÃNG YỂN ( Bút danh )• Truyện thuộc thể loại BDSMNgách [ Belly Punch ], [ 腹パン ], [ Đấm bụng ]*Lưu ý: truyện chỉ phù hợp với một số đối tượng độc giả. Nếu bạn không có hứng thú với thể loại tác phẩm này, xin hãy bỏ qua.=================="Cô gục ôm lấy bụng. Hay lòng bàn tay ấn chặt vào vùng bụng đang đau đến điên dại...." Giập ruột mất... "...Giọng nói vang lên trong đầu của Rena...Ban đầu, đó là nỗi đau. Một nỗi đau không sắc nhọn, mà quặn thắt và đặc quánh. Rena cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nát và xoắn vặn toàn bộ ruột gan cô lại.... "Yamada Kidoharuto, một học sinh nhưng đồng thời là một thành viên của " Đông Phương Ma Pháp Hội ", tổ chức ngầm có liên quan tới giới học thuật kỳ dị tại Nhật Bản. Câu chuyện là một trong Những biến cố ly kỳ khác xảy ra xung quanh hành trình của Ki, thiếu niên mang bí danh [ Deuterium ]. Rena, nữ sát thủ đầy cá tính có biệt danh [ Plasma ] - tượng trưng cho những cú đá xé gió nhanh như điện xẹt và cực kỳ mạnh mẽ của cô. Những cuộc đối đầu rắc rối ~...…
Lô Dyer đối với sinh mệnh mặt khác một nửa tưởng tượng là như vậy: Có thể bị hắn ôm vào trong ngực không bị bóp chết, có thể cùng hắn cho nhau cọ xát thật dài giác, có hoa lệ xăm hình màu đỏ thẫm hoặc là màu xanh đen mĩ lệ làn da, có buộc chặt cơ nhục, vừa nói nói liền ù ù rung động khả ái thanh âm, có khả năng cùng hắn cho nhau chơi đùa cứng rắn móng tay, còn có......Bởi vì hắn bản “Nhân” Là thân cao vượt qua năm trăm mét Ma Giới thứ mười ba ngục Ma Vương, cả người xích hồng bao trùm lân giáp, hai căn trưởng giác, tứ điều cánh tay, cự đại cánh dơi.Thế nhưng tại một hồi đối mỗ vị diện xâm nhập trung, hắn cùng một vị không gian hệ bán thần đồng quy vu tận. Kết quả hắn phát hiện chính mình đến một khác loại văn minh thế giới, nơi này nhân không học tập ma pháp hoặc là thể thuật, bọn họ làm chuyện đó gọi tu chân.Từ lô Dyer biến thành lô đại, bề ngoài ngôn ngữ tu hành phương thức đều cải biến, nhưng là bảo trì dài lâu tuế nguyệt thẩm mỹ lại khó có thể thay đổi, cho nên, hắn có điểm mặt manh, vụng trộm nói một câu, hắn còn âm si, vì thế......Mặt manh lại âm si Tây Phương Ma Vương tại Đông Phương Tu Chân giới thương không nổi, lại hoặc là Đông Phương Tu Chân giới có như vậy một lão ma thật sự là thương không nổi...…
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, một chút hào môn , Ngọt ngào"Thanh xuân của tôi vì có cậu nên rất ngọt ngào""Bạn học này, cùng tôi đi đến cuối đời chứ"'''' Trì Yên vừa chuyển vào Nhất Trung đã làm náo loạn cả trường với vẻ ngoài của mình. Cùng lúc đó, trong trường có vị học thần nổi tiếng đẹp trai lại học giỏi, tuy khó gần nhưng vẫn được rất nhiều nữ sinh theo đuổi. Tưởng chừng hai người sẽ chẳng bao giời quen nhau, ai ngờ...... '''''''''''''''''''''''''''''''''' Tiết học thể dục ngày hôm đó, tất cả mọi người đều nhìn thấy Giang Thâm cao cao tại thượng vậy mà lại quỳ xuống bóp chân cho Trì Yên.Trong lớp , trước mặt bao nhiêu người vậy mà Giang Thâm lại bế Trì Yên lên bàn, bộ dáng ôn nhu, thân mật. "Gia..ng Thâ..m, đang trong lớp..." "Hôn tôi một cái, tôi để cậu xuống" AAAAA ngày thường học thần lạnh lùng lắm cơ mà, sao lại gần gũi với nữ thần thế kia><; '''''''''''' Nhất Trung có 2 truyền kì nổi tiếng về học tập cũng như câu chuyện tình yêu ngọt ngào tuổi học trò của bọn họ.…
[TÁC GIẢ]: TripleX[THỂ LOẠI]: Thanh xuân vườn trường, Trúc mã, Học đường, Ngọt sủng, HE.[LỜI MỞ ĐẦU]:Giờ ra chơi, nắng sân trường X gay gắt đổ xuống khung cửa sổ. Duy nằm gục lên bàn, miệng lầm bầm mấy công thức đạo hàm khó nhằn. Bỗng một luồng mát rượi ập đến, Hoàng chẳng biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh, một tay cầm quạt giấy phe phẩy cho cậu, một tay đặt vào gáy Duy, nhẹ nhàng bóp nhẹ.Duy ngước lên, đôi mắt hơi hoe đỏ vì buồn ngủ, dỗi hờn nói: "Tại cậu hết, tối qua bắt tớ thức giải đề Toán đến 12 giờ, giờ tớ không học nổi Lý nữa rồi!"Hoàng không nghe rõ lắm vì cậu vừa tháo máy trợ thính để lau, nhưng nhìn khẩu hình và cái mỏ chu ra của Duy, cậu cũng đoán được tám chín phần. Hoàng hơi cúi xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài centimet. Cậu dùng thủ ngữ, tay di chuyển rất chậm để Duy nhìn rõ:"Học xong tớ đưa đi ăn kem. Đừng dỗi, tớ thương."Duy đứng hình. Mặt cậu đỏ lựng lên còn nhanh hơn cả tốc độ Hoàng giải phương trình bậc hai. Kẻ lạnh lùng này, sao lúc nào cũng biết cách khiến tim người ta "quắn quéo" như vậy chứ!…
Thanh xuân của Phương Mộc Linh bắt đầu thong dong giữa nắng gió Nam Hà. Cô nữ sinh yêu tiểu thuyết, giỏi bóng chuyền bước vào trường cấp ba Tứ Nhị với tâm thế dạo chơi, cho đến khi va phải một "vệt đen" thâm trầm - Đoàn Tư Anh.Họ lướt qua nhau dưới cơn mưa siêu thị, tình cờ ngồi cạnh nhau trong buổi khai giảng đầy nắng khi Linh đi trễ và ngồi nhầm vào khu lớp 11 của anh. Chàng trai ít nói sau lớp áo hoodie đen năm ấy đã trở thành một phần định mệnh không thể tách rời trong cuộc đời cô.Mười năm sau, cô bé mộng mơ ngày nào giờ đã là một nữ doanh nhân bản lĩnh. Giữa những bộn bề chuẩn bị cho ngày cưới, Tư Anh vẫn ở đó, đĩnh đạc trong bộ sơ mi tối màu, lặng lẽ bóp nhẹ bàn tay đang mỏi vì viết thiệp của cô."Nghỉ tay chút đi, tối anh viết phụ." - Giọng anh trầm thấp sát bên tai.Linh khẽ tựa đầu vào vai anh: "Hồi đó em khai giảng trễ rồi ngồi nhầm vào lớp anh... hóa ra lại là quyết định đúng đắn nhất đời em nhỉ?"Tư Anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, hôn nhẹ lên tóc: "Là anh may mắn vì em đã ngồi vào đó. Cảm ơn em vì đã để anh tìm thấy nhành Mộc nhỏ này."Câu chuyện về một nhành Mộc dạo chơi qua năm tháng tuổi trẻ, để rồi nở hoa rực rỡ trong tình yêu của chàng trai mà cô đã yêu suốt cả khoảng thời gian thanh xuân của mình.…
Tên truyện: Cậu Bạn Cùng Bàn Part Time.Tác giả: Triêu Dương. Thể loại: Học đường, ngôn tình, đời thường, giải trí, chữa lành. Giới thiệu: Ngọc Anh có cậu bạn cùng bàn "bán thời gian" sở dĩ nói vậy là vì Đức Bảo không chịu ngồi yên một chỗ theo sự sắp xếp của thầy cô. Cậu cứ nhảy chỗ lung tung cả, chỉ thích ngồi ở hai hàng cuối cùng. Vậy nên khi hai đứa được xếp ngồi chung với nhau để thực hiện chiến dịch "Đôi Bạn Cùng Tiến" thì cũng chỉ được hai hay ba tuần rồi đâu lại vào đấy. Trừ khi đến tiết cô chủ nhiệm hoặc tiết có thầy cô khó tính, nghiêm túc thì cậu mới quay về lại chỗ của mình, bên cạnh cô. Ngọc Anh liếc sang, hạ giọng nói. - Mày nhảy chỗ lung tung nhiều quá rồi đấy thằng kia! Ngồi im một chỗ hộ tao cái. - Thông cảm cho tao đi mày, tao bị chứng "sợ ngồi mấy hàng đầu" tao chỉ có thể quay lại ngồi với mày khi bàn của mình xuống mấy hàng cuối thôi. - Đức Bảo chống cằm, thở dài ủ rũ. - Này là gọi "bạn cùng bàn bán thời gian" ha thằng kia? - Đúng đúng, nói vậy hợp lý đấy mày, sao hay nhớ người anh em này quá chứ gì? Chỉ cần mày nói một câu là bạn đây có thể rộng lượng về ngồi cùng mày. - Đức Bảo nở nụ cười, quay sang nhìn cô rồi vỗ vào vai cô một cái "bốp". - Thôi im, khỏi đi mày, tao không có nhu cầu. - Uể, chán thế.…
Anh xuất thân là một trinh sát và một tay súng bắn tỉa. Một người trinh sát đối với người hay đối với sự việc đều có một loại nhận thức chính xác cùng năng lực phân biệt đặc biệt.Mà là một tay súng bẳn tỉa, một khi đã nhắm vào một sự vật chỉ cần làm duy nhất một việc, chính là bóp cò súng. Thực bất hạnh anh lại là con người tiêu biểu, dung hòa của hai năng lực này.Sau đó đối với cô càng không may, bởi vì cô là mục tiêu của anh.Nghiêm Chân: Hai người chúng ta không biết lẫn nhau, chúng ta không thể nào kết hôn.Cố Hoài Việt: Có thể chậm rãi làm quen dần.Nghiêm Chân: Chúng ta trong lúc đó lại không có tình yêu.Cố Hoài Việt: Tình yêu này nọ lại không quan trọng.Nghiêm Chân Được rồi, tôi nói thật là tôi không muốn gả cho một quân nhân.Đây không phải là sự sùng bái về thiên thời địa lợi nhân hòa, cũng không phải là tình yêu sâu đậm cảm động trời đất.Hai người có hai linh hồn đứng trên hai bắc bán cầu của tình yêu, chỉ trong phút ngẫu nhiên ngắn ngủi đã gặp được nhau.Chỉ là từ lúc ban đầu, cô cũng không biết rằng lời hứa hẹn của quân nhân khi nói ra khỏi miệng chính là suốt đời...…
Tên truyện: Ngược dòng sông đến gặp em Tác giả: Đại VũThể loại: Bách hợp, thanh xuân vườn trường, nhẹ nhàng, mối tình đầu."Ba năm si mê, ba năm ôm hi vọng, ba năm cố gắng vậy mà con chẳng có được trái tim của cô sao?" Kiều Phương rũ mái tóc óng mượt của cô xuống, hai tay siết thật chặt dây đeo gặp, tựa hồ như muốn bóp chết nó.Chị giáo cười điềm đạm, ngón tay thon dài trượt qua từng lọn tóc óng mượt của cô học trò nhỏ vừa tròn mười tám tuổi: "Đường còn dài, còn gặp rất nhiều người, bây giờ cố gắng cho cuộc thi đại học phía trước, chuyện của cô...Để sau nhé!""Chị giáo, em yêu chị." Kiều Phương cắn cắn môi, cuối cùng sau lời nói của cô chủ nhiệm cũ của mình, cô nàng đã vượt qua rào cản của luân thường mà hôn lên má Quyên một cái.Cho dù ngày mai, ngày kia có ra sao nếu hôm nay không bày tỏ, cô sợ bản thân sẽ ân hận suốt một đời.- Ngược Dòng Sông Đến Gặp Em -"Chưa bao giờ Sài Gòn có tuyết rơiEm đừng buồn hãy vui cười lên nhéCảm nhận Đông bằng vần thơ lặng lẽChút xuyến xao cơn gió nhẹ... giao mùa!Anh yêu em vào một ngày Đông xưaMấy mươi năm cứ ngỡ vừa mới đóTình mãi xanh và mãi luôn rạng rỡNguyện thề nhau đến hơi thở cuối cùng!"- Tác giả: Toàn Tâm Hoà -…
Tác giả: Chung Hiểu Sinh Tấn Giang VIP2015-12-14 kết thúc Lưu Chí Long một giấc ngủ dậy, phát hiện chính mình thành thiên hạ đệ nhất hào môn Cao gia đệ tử Cao Triển Minh, có thái hậu cô mẫu, hoàng đế biểu ca, quốc công đại bá hắn, vốn tưởng rằng chính mình hạnh phúc sinh hoạt như vậy bắt đầu rồi, không nghĩ tới lại không như mong muốn.Cha tử quá sớm, nương quá hồ đồ, còn có mơ ước chính mình gia sản cữu cữu cùng đã từng dây dưa không rõ đường huynh. . . Khả hắn không bao giờ là cái gì nhâm nhân nắn bóp bánh bao, cùng người đấu, này nhạc vô cùng, xem hào môn thất hỗ tử như thế nào lớn dần vi đệ nhất quyền thần!Tấn Giang kim bài đề cử:Văn chương chủ đánh trạch đấu chính đấu, đi triều đình tranh bá thăng cấp lộ tuyến, đã từng bị người ức hiếp vai chính xoay người phấn khởi, làm tất cả mọi người lau mắt mà nhìn, cũng làm độc giả hô to thống khoái.Tác giả hành văn lão luyện, nhân vật khắc hoạ sinh động, đem vai chính cơ trí quyết đoán, mẫu thân hồ đồ yếu đuối, đường ca ương ngạnh vô tình đều biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn. Cốt truyện tiết thấu, chuyện xưa hoàn hoàn tương khấu, làm độc giả vạn phần chờ mong tại vai chính đã chịu khuất nhục là lúc, chính quy công có thể đúng lúc lên sân khấu.…
Nguồn: tangthuvien.comConverter: Sao Thiên LangGiới thiệu vắn tắt: a a a ── hắn muốn bóp chết này không biết nữ nhân!Nàng áp căn liền không biết rõ ràng thân phận của hắn cùng năng lựcKhông chỉ có nghễnh ngãng đem "Đào Ngột" nghe thành "Cây đào "Còn đem hắn này chỉ ngạo ngoan thô bạo mãnh thú trở thành bị thương gầy yếu tiểu động vậtKiên trì muốn đem hắn theo tuyết trung "Nhặt" về nhà trị liệu chiếu cốHừ, đã nàng như vậy yêu chõ mõm vào lại yêu bày ra nhàm chán từ bi tâmHắn khiến cho nàng minh bạch cái gì kêu làm "Hảo tâm không hảo báo" ──Thật sự là gặp quỷ !Hắn rõ ràng vốn định đem ốm yếu nàng dưỡng phì sau tê nuốt vào phúcThế nào kết quả là bị "Ăn định" ngược lại biến thành hắn?Nàng nước mắt nhường hắn lần đầu tiên cảm nhận được ngực phát đau cảm giácNàng tươi cười nhường hắn lần đầu tiên sinh ra muốn ủng có một người khát vọngNàng là ngàn vạn năm qua cái thứ nhất sẽ lo lắng hắn, thắc thỏm hắn ngườiCho nên hắn không để ý sinh tử có mệnh, mạnh mẽ lưu lại nàng hồn pháchCho rằng như vậy có thể cùng nàng diện mạo tư thủ không rời phânLại không dự đoán được, sâu nhất đau nhất đau khổ đúng là từ đây khắc mới bắt đầu. . .…
《 thuần trắng niên đại 》Tác giả: Lí thái bìnhLucius • Malfoy sinh trưởng ở thuần huyết thống pháp thuật thế gia, luôn luôn được đến thanh mai trúc mã ngoạn bạn Black Tam tỷ muội lọt mắt xanh. Hắn kiêu ngạo mà tốt đẹp thanh niên thời đại bởi vì vị hôn thê Bella cùng Voldemort bỏ trốn mà qua loa kết thúc, từ nay hắn bị báo thù cùng dục vọng đan vào lưới sở khiên bán. Phụ thân tự sát, gia tộc suy tàn cùng với cùng Andromeda chuyện biến tình cảm lưu luyến khiến cho hắn bán đứng linh hồn, đổ hướng Voldemort trận doanh. Đối lý tưởng quý trọng cũng làm hắn cưới thề cùng chính mình cùng chung hoạn nạn tam tiểu thư Narcissa làm vợ, từ đó thê tử huyết thống trung di truyền bệnh bóng ma bắt đầu bao phủ ở của hắn hôn nhân bên trong. Làm Narcissa vì trẻ con khỏe mạnh mà kính dâng ra linh hồn khi, Lucius trong lòng thuần trắng thế giới triệt để hỏng mất. Cao quý từ xưa thuần huyết gia tộc ở sủng nhi Lucius lưu lạc nhân sinh trung đi hướng diệt vong đường, mà nắm trong tay toàn cục Voldemort cũng cuối cùng lâm vào suy sụp tinh thần xấu hổ hoàn cảnh. Ở một cái lý tưởng bị bóp chết thời đại, không có ai là cuối cùng người thắng. ?…
Quang Tiệp FanficNhân vật không phải của t, họ là của nhau.Lần đầu viết truyện dài, mong mọi người thông cảm.Nếu như Nguyễn Nam Chúc và Lâm Thu Thạch thật sự có thật ở 1 thời không gian khác thì sao?Giả sử nơi mà chứa "những cánh cửa" thực ra có tồn tại và việc Nguyễn Nam Chúc rời khỏi cánh cửa khiến các thời không bị hỗn loạn? Điều đó kéo theo các môn thần bị đẩn qua các chiều không khác, khi đó họ được biến đổi để phù hợp với thời không đó. Trong đó họ đã rớt vô không gian của chúng mình, nơi k có cái gọi là "Cửa", họ đã bắt buộc phải biến đổi trở thành "Con người hoàn chỉnh", có gia đình và người thân. Mà vì Nam Chúc tự dưng biến mất, Lâm Lâm đã lần nữa chạy vào cửa để tìm và bị kéo theo đến không gian khác. Mà lỗ hổng có thể gây xáo trộn kí ức con người ở gần nó, khiến kí ức của môn thần và những người bị kéo theo bị xoá sạch. Trong lúc đó, Tây Tử Tự lại ở gần nơi không gian bóp méo và nhận được kí ức bị xoá của Lâm Lâm rồi viết lên câu chuyện, đặt là "kính vạn hoa chết chóc" vì những mảnh ghép hình ảnh kì lạ tựa như thật chứa đầy màu sắc xen lẫn chết chóc.…
Có những cuộc đời giống như một hạt giống nhỏ bé được gieo xuống đất. Người ta tin rằng chỉ cần có thời gian, có ánh sáng và một chút may mắn, hạt giống ấy rồi sẽ nảy mầm, lớn lên và nở hoa. Nhưng không phải hạt giống nào cũng có cơ hội đó.Có những hạt giống bị chôn vùi dưới lớp đất lạnh lẽo của định kiến, nghèo đói và những luật lệ khắc nghiệt của con người. Chúng cố gắng vươn mình trong bóng tối, cố tìm lấy một tia sáng mong manh, nhưng càng vùng vẫy lại càng bị vùi sâu hơn.Câu chuyện này không chỉ nói về một số phận, mà còn là câu chuyện về những ước mơ chưa kịp lớn, những hy vọng bị bóp nghẹt bởi xã hội, và những hi sinh thầm lặng mà đôi khi chẳng ai nhìn thấy.Giữa một thế giới đầy bất công, nơi con người bị đánh giá bởi thân phận hơn là trái tim, liệu một hạt giống nhỏ bé có thể chống lại số phận của mình? Hay có những cuộc đời, sinh ra đã định sẵn sẽ mãi mãi nằm yên dưới lòng đất?Và nếu một hạt đậu không nảy mầm...liệu điều đó có phải vì nó yếu đuối,hay vì thế giới này chưa từng cho nó một cơ hội? Hãy bước vào câu chuyện này để xem hạt đậu nhỏ bé ấy sẽ phải đối mặt với điều gì, và liệu nó có thể tìm được cơ hội để nảy mầm giữa một thế giới đầy khắc nghiệt hay không nhé. 🌱…
Trăng treo đầu non, ánh bạc phủ lấp nửa mái ngói cong cong nơi sân sau. Gió đầu thu se sắt, mà bàn tay ta vẫn ấm vì chút dư nhiệt của ngài cậu chủ.Ta theo hầu người từ thuở còn là thiếu niên mười ba, mười bốn. Cậu chủ khi ấy chưa mang nét lạnh lùng như bây giờ, chỉ là một thiếu gia thích nghịch hồ sen và đuổi bướm cuối vườn. Ta chạy theo, té bùn be bét, vậy mà người chỉ cười, bảo: "Minh, ngươi té cũng phải duyên hơn người khác."Ta đỏ mặt, không dám nhìn lên. Chẳng rõ từ bao giờ lòng ta mang một thứ tình không nên có.Giờ đây, người đã lớn. Đôi mắt lạnh như nước giếng sâu, bước đi thong thả mà khiến kẻ khác cúi đầu. Người của phủ đều sợ, chỉ riêng ta vẫn dám nắm tay người lúc đêm về khi ngài ho khan vì trời trở gió."Cậu chủ, uống chén thuốc này đi. Thuốc đắng nhưng tốt cho tỳ phế."Người nhìn ta, khẽ nghiêng đầu: "Ngươi cứ hay ép ta uống thuốc, rồi ai sẽ lo cho ngươi khi đêm dài? Duy Minh."Chỉ một câu, ta tưởng như tim bị bóp chặt. Người nói dịu dàng, nhưng trong đôi mắt kia... phải chăng cũng có một tia xót xa?Ta cúi đầu, khẽ thưa:"Chỉ cần ngài còn khỏe, còn cười... ta nguyện đời này hầu hạ không rời nửa bước."Người không đáp, chỉ đưa tay xoa nhẹ đầu ta.Khoảnh khắc đó, dù trời có lạnh đến đâu... lòng ta vẫn ấm.…
Anh bóp cổ cô: "Không cút tôi sẽ ném cô ra ngoài". Cô cười rất quyến rũ: "Trước khi cút, em ăn thịt anh trước"! Một năm sau, cô dâu đang nghỉ ngơi trong phòng có chút kinh ngạc nhìn anh: anh tới làm gì? Mộc Trạch Khải nhào qua: "Muốn em lại ăn thịt tôi một lần nữa thôi mà"...https://utruyen.net/tong-giam-doc-dao-hoa-xin-can-than.451/…
Tại lục địa Namaris, mọi ký ức của thế giới đều được ghi lại bởi một chủng tộc cổ xưa gọi là Ký Sĩ - những người không bao giờ chết, không bao giờ chiến đấu, chỉ âm thầm viết lại toàn bộ sự kiện diễn ra trên thế gian vào những cuộn Giấy Mộng, cất giữ trong một nơi gọi là Thư Khố Vĩnh Cửu.Tuy nhiên, một ngày nọ, những đoạn ký ức trong quá khứ bắt đầu biến mất. Cả chiến tranh, thảm họa, thậm chí cả tên tuổi của những vị vua vĩ đại cũng dần bị xoá khỏi trí nhớ người đời - như thể chưa từng tồn tại.Một Người Ghi Chép Tập Sự - cô gái trẻ tên Lira, được giao nhiệm vụ kiểm tra lại những bản ghi cũ. Cô phát hiện ra những mảnh giấy mộng đang tự xoá chữ, và kỳ lạ hơn, có một nhân vật không tên liên tục xuất hiện trong những ký ức đã mất.Lira bắt đầu hành trình lần theo dấu vết của nhân vật vô danh kia. Cô dần phát hiện ra một bí mật khủng khiếp: thế giới này thực chất là một thực thể sống, và nó đang tự "chỉnh sửa" quá khứ để... cứu lấy chính nó.…