Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Miên MiênSummary: Khi các bảo thạch làm saniwa ở một cái ám đoạ honmaruTrong fic này, mỗi bảo thạch đều sẽ trở thành saniwa, ừm... Như là một cái tổng hợp các short fic ấy:3 Có lúc sẽ là một bảo thạch, có lúc là cả nhóm hoặc là một cặp, nói chung là tuỳ hứng của mị:>Cp: có thể là np, 1x1 hoặc là no cp theo từng phần, tuỳ hứng:))Truyện chỉ đăng trên wattpad và mangatoon.…
Tác giả: 微时屿深.Tên gốc: 重生后我顶替她成为了老 公的白月光.Tình trạng: Đã hoàn thành (16 chương).Thể loại: Trọng sinh. BGM: Bạch Nguyệt Quang - Trương Tín Triết. "Tiêu Chiến luôn nhớ, trong lòng Vương Nhất Bác tồn tại một ánh trăng sáng, dằng dặc suốt mười năm chưa từng lãng quên.Tiêu Chiến cũng biết rõ, dù cùng Vương Nhất Bác kết hôn đã ba năm, nhưng cậu chẳng hề yêu anh. Bất quá so với hai người xa lạ tình cờ gặp mặt thì có lẽ thân thiết hơn một chút.Mọi người đều nghĩ Tiêu Chiến cũng chẳng màng Vương Nhất Bác, đâu ai biết rằng anh đã ôm mối tình đơn phương người ấy hơn mười ba năm..."____________________❗BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC.❗Cảm ơn rất nhiều! 🙏🏿14/05/2022…
Người ta nói rằng trong thể thao chuyên nghiệp, trung thành là một xa xỉ phẩm, và tình cảm thường dừng lại ở vạch kẻ của nhà chính. Mùa giải 2025, lời tiên tri ấy ứng nghiệm. Keria và Gumayusi - cặp đôi "tâm đầu ý hợp" nhất lịch sử - giờ đây đứng dưới hai màu cờ khác biệt, ngăn cách bởi những bản hợp đồng và những tham vọng mới.Tại Lễ trao giải LCK 2025, ánh đèn sân khấu rực rỡ nhưng lại lạnh lẽo đến lạ thường. Khi Gumayusi bước lên bục vinh quang, đơn độc giữa những tràng pháo tay, có một ánh mắt từ phía hàng ghế đối thủ vẫn luôn dõi theo anh không rời một giây.Chẳng ai ngờ được, "Quái vật thiên tài" ấy lại bất chấp mọi quy tắc ngầm của giới giải đấu. Keria bất ngờ nắm lấy tay những người đồng đội mới, kéo họ cùng bước về phía người đàn ông đang đứng một mình trên cao kia. Một bó hoa rực rỡ được trao đi, không phải như một thủ tục xã giao, mà như một lời hứa thầm lặng:"Dù thế giới có xoay vần, dù màu áo có thay đổi, vị trí bên cạnh tớ... vẫn luôn có một phần dành riêng cho cậu."…
Tên truyện: Lá thư tự bạch của người chếtTác giả: URURUEdit: @con_ca_vanggBeta: @STuyennPairing: Uchiha Obito x Hatake Kakashi Summary: Mười hai năm sau đêm Cửu Vĩ bạo loạn, Hokage Đệ Tứ vẫn còn tại vị, tộc Uchiha vẫn tồn tại, Itachi là thầy của đội 7. Oneshot, vui lòng đọc tiền truyện trước để hiểu rõ nội dung truyện.Tiền truyện: Anh hùng đã chếtTruyện được edit và đăng tải với mục đíchh phi thương mại, không có sự cho phép của tác giả, không đảm bảo 100% nội dung bản edit bám sát được với bản gốc, không mang bản edit đi dưới mọi hình thức.…
Chân tâm thoại đại mạo hiểm- Tác giả: Tô Đặc- Dịch: QT + GG- Edit: Huang Fang- Thể loại: đam mỹ, hiện đại, ôn nhu cố chấp công x bề ngoài ôn hoà nội tâm quyết tuyệt thụ, thanh thuỷ văn, có ngược.- Nguồn: https://gengmixi.wordpress.com/dam-my/hoan/hd-chan-tam-thoai-dai-mao-hiem/- Nội dung: từ một hiệp ước đơn giản biến thành câu chuyện tình phức tạp."Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả và chỉ đảm bảo 80% nguyên tác! Re-up xin ghi rõ nguồn" Văn án:Có phải hay không thứ không chiếm được mới là tốt nhất, điều này khó mà trả lời.Một người tốt thế nào, chỉ có ở bên hắn, thân cận với hắn mới có thể hiểu rõ.Nhưng có thể xác định là, ở trong suy nghĩ của mỗi người,Ẩn sâu tại nơi yếu mềm nhất dưới đáy lòng,Có lẽ đã từng tồn tại một thứ tình yêu khắc sâu nhưng không cách nào đạt được.Phải mạo hiểm bao nhiêu, mới có thể nói ra câu thật lòng?…
Lâm Thanh Hòa xuyên vào tiểu thuyết trở thành thư trung một cái vật hi sinh nữ phụ, tiểu thuyết bối cảnh mất quyền lực muốn ăn chưa ăn, yếu mặc không có mặc 60 niên đại, tuy rằng vật tư thiếu thốn cuộc sống đơn điệu, nhưng này cũng không phải nàng sở lo lắng , bởi vì nàng có một không lớn tùy thân không gian, bên trong nhồi vào vật tư, tạm bảo áo cơm không lo.Nàng lo lắng là, nếu nàng nhớ rõ không sai, của nàng ba cái tiện nghi con tương lai hội trở thành đại nhân vật phản diện, theo chân bọn họ cái kia chính trực cao lãnh cha cuối cùng đều rơi vào một cái không thể chết già kết cục.Lâm Thanh Hòa nhìn trước mắt lão đại mới ngũ tuổi lão Nhị mới ba tuổi lão Tam mới nhất tuổi ba cái tương lai đại nhân vật phản diện con, quyết định trước cho bọn hắn ăn nửa rõ ràng diện bao tử. . .Nhãn: Thoải mái, làm ruộng văn, sủng văn, ngọt sủng…
Trong giới tuyển thủ, mọi khoảng cách đều có lý do để tồn tại - và giữa Wooje và Jeong Ji-hoon, lý do rõ ràng nhất chính là khoảng cách ba tuổi.Một con số không lớn, nhưng đủ để Wooje luôn đứng sau anh nửa bước, đủ để mọi quan tâm chỉ dừng lại ở mức "hậu bối nên làm thế", và đủ để cả hai giữ im lặng trước những cảm xúc vượt quá giới hạn an toàn.Nhưng càng cố giữ đúng vị trí, Wooje càng nhận ra - có những thứ không thể gọi tên bằng khoảng cách.…
Tác giả chuyên mục: Một tòa không sơnTrên thế giới này luôn có như vậy một ít người cảm thấy chính mình sinh sai rồi giới tính, có chút người là nữ nhi thân nam nhi tâm, có chút là nữ nhi tâm nam nhi thân, mà lăng tiêu chính là người trước, lăng tiêu từ lúc còn nhỏ khởi liền bắt đầu oán giận ông trời làm nàng sinh sai rồi giới tính,( ông trời: Đầu thai rõ ràng là địa phủ việc, tội này ta không gánh! ), rõ ràng là một cái bạn trai lực MAX người lại không thể tìm cái tức phụ nhi kết hôn, người như vậy sinh thật sự là quá làm người bất đắc dĩ.Có chút người thích giả thành ngụy nương, mà chính nàng nằm mơ đều tưởng biến thành nam, nhưng là lăng tiêu tuyệt đối không thể tưởng được có một ngày nàng cư nhiên thật sự mộng tưởng trở thành sự thật...... Ta ông trời a, như vậy đều được, ngươi dám lại ban ta một cái tức phụ nhi sao?Ông trời: Liền ngươi đánh rắm nhi nhiều! Cho ngươi cho ngươi đều cho ngươi! Lăng tiêu: Đây là thân cha a! Ái ngươi yêu yêu đát ╭(╯3╰)╮ )Nhập hố chỉ nam: Nữ xuyên nam, không làm gayTừng dùng danh 《 xuyên qua chi dị thế điền viên 》.Bổn văn đem với 10 nguyệt 19 ngày thứ tư đảo V, đảo v chương từ chương 26 đến chương 61, xem qua người đọc xin đừng lặp lại mua nga, nhập V đem canh ba dâng lên. Cám ơn đại gia cho tới nay duy trì, sau này cũng thỉnh tiếp tục duy trì... (╭ ̄3 ̄)╭?Tag: Xuyên qua thời không cung đình hầu tước giới tính thay đổi tùy thân không gianTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tiêu vân kỳ, lâm uyển hề ┃ vai phụ: Tiêu lương, tiêu mục, Lý thanh mạn ┃ cái khác: Nữ xuyên nam, bàn tay v…
"Gia đình không cho chúng tôi ở bên nhau".⌞Immarcescible ☾⋆ 17:00 ⌝Thuộc project fanfic/fanart 24h for Wonsoon "𝑰𝒎𝒎𝒂𝒓𝒄𝒆𝒔𝒄𝒊𝒃𝒍𝒆 - 𝓑𝓾̛́𝓬 𝓽𝓱𝓾̛ 𝓰𝓾̛̉𝓲 𝓽𝓾̛̀ 𝓽𝓱ờ𝓲 𝓴𝓱𝓸̂𝓷𝓰" - tổ chức bởi Tổ đội xăng dầu của Wonsoon.#wonsoon_immarcescible #wonsoon_project24h…
Trong mắt Hoàng Phan, Huyền Diệp chính là định nghĩa của hai chữ "ngoan hiền". Cứ gặp anh là cô bé lại căng thẳng đến đỏ ửng cả tai, nom chẳng khác nào một chú thỏ con ngơ ngác.Thế nhưng, đó là trước khi anh sập bẫy của cô.Hoàng Phan từng đắc ý nghĩ mình nắm đằng chuôi vì biết "thỏ con" thích mình trước, định bụng sẽ kiêu ngạo một chút cho giá cả lên cao. Ai dè càng về sau, người ôm hũ giấm chua loét là anh, người chịu thiệt thòi là anh, và kẻ hạ mình cầu xin một danh phận... cũng lại là anh! Từ bao giờ, con mồi ngoan ngoãn ngày nào đã lột xác thành thợ săn chính hiệu, dắt mũi anh xoay vòng vòng thế này?Trích Đoạn:Ánh nắng chiều đổ dài trên sân trường, Hoàng Phan và Huyền Diệp sóng bước đi qua sân bóng rổ. Thấy Huyền Diệp nhỏ nhắn lại xinh xắn mấy cậu chàng trong đội bóng liền huýt sáo, lớn tiếng trêu chọc:" Đội trưởng, em bé đi bên cạnh anh đã có người yêu chưa, cho em một slot làm em rể anh đi"Cả hội phía sau liền rộ lên cười hùa theo" Phải đấy, anh Phan toàn em gái xinh mà giấu"" Giới thiệu đi đội trưởng"Hoàng Phan nhíu mày lòng đầy giấm chua nhưng trước mặt Huyền Diệp vẫn phải cố giữ kẽ. Anh nhích người che cho cô, nhàn nhạt lên tiếng:"Đừng trêu cô ấy, người ta có chủ rồi thì sao?"Huyền Diệp ngại ngùng đỏ bừng mặt liền cúi đầu ôm cặp rảo bước đi trước.Đợi cô đi cách một đoạn an toàn, Hoàng Phan lập tức quay sang, ném cho mấy thằng nhóc vừa rồi một cái liếc mắt "cháy máy", gằn giọng tuyên bố:"Bé ấy của thằng này. Cút!"Lưu ý: Bối cảnh và nhân vật trong truyện hoàn toàn có thật... trong g…
ừ ghét thật em nhỉ? khi đôi mắt trong vắt đấy nhìn tôi như thể muốn nhấn chìm tôi xuống mớ chân tình giả tạo đong đầy, thật đến mức, dù biết rõ vũng lầy ngập ngụa đang trực chờ nuốt lấy những mộng tưởng, thì tôi vẫn nguyện ngã nhào chỉ để được nằm trọn trong vòng tay em thêm lần nữa.lowercase, ooc, soft.mong rằng chính quyền không thấy nhé.…
Dưới hiên tây, bóng trăng non gác đầu cành liễu.Hắn ngồi đó, tà áo bào trắng tinh khôi lướt nhẹ trên mặt đất, tay mân mê chén trà đã nguội lạnh từ lâu. Gió đêm lướt qua, mang theo hương hoa quỳnh thoang thoảng, gợi lại bóng hình người ấy - người đã hứa sẽ trở về khi mùa hoa năm ấy nở rộ nhưng rốt cuộc chỉ để lại một lời hẹn ước mỏng manh như sương khói...An Kiến Hạo - Nghiêm Thành Huyền…
"Chuyện tình chớm nở vào mùa hạ, cái mùa mà người ta hay bảo là mùa chia ly!"Vì yêu thích LingOrm nên viết lên câu chuyện này.Truyện chỉ là trí tưởng tượng của tác giả không áp dụng vào đời thực cũng không nhắm vào bất cứ ai, một số nhân vật trong truyện là do tớ tự tưởng tượng ra, truyện được viết theo ngôi kể thứ ba hạn tri điểm nhìn là nhân vật Ling nhé💜Chân thành cảm ơn các bạn vì đã dành thời gian đọc tác phẩm của mình 🙇🤍…
VĂN ÁN:Giữa trung tâm Sài Gòn phồn hoa, trường Trung Học Phổ Thông Chuyên Trung Đại Nghĩa được ví như một vương quốc thu nhỏ của giới thượng lưu. Đó là nơi ngự trị của những "cậu ấm cô chiêu" sinh ra đã ngậm thìa vàng, sở hữu từ nhan sắc, gia thế khủng cho đến bảng thành tích vượt trội.Trong số đó, lớp 10 Tích hợp 1 chính là nơi tập hợp của mười hai bản ngã kiêu hãnh nhất - mười hai đứa trẻ được bao bọc bởi nhung lụa, quyền lực, nhưng mỗi người lại mang trong mình một khoảng không trống rỗng không thể lấp đầy.Họ bước vào năm học mới với những chiếc mặt nạ hoàn hảo được lập trình sẵn bởi gia tộc. Có người phải gánh vác mối thù truyền kiếp giữa các dòng họ lớn; có người xem trường học là bước đệm để trốn chạy khỏi áp lực gia đình; có người lại giấu kín những u uất, bí mật dị biệt đằng sau nụ cười bất cần hay vẻ ngoài vô cảm như một cỗ máy.Từ những kẻ xa lạ mang đầy sự phòng bị, những va vấp của tuổi nổi loạn, những buổi chiều trà chanh vỉa hè hay những cái ôm siết chặt giữa cơn mưa Sài Gòn đã vô tình kéo họ lại gần nhau, dệt nên một bức tranh thanh xuân rực rỡ và nồng nhiệt.Thế nhưng, sự bình yên ở Trung Đại Nghĩa chỉ là một ảo ảnh được nhuộm bằng tiền tài.Phía sau chiếc lồng kính hoa lệ ấy, một trò chơi sinh tử tàn khốc đã âm thầm bắt đầu từ 5 năm trước. Sự xuất hiện của một đặc vụ ẩn danh mang theo nhiệm vụ tối mật của quốc gia đã dần bóc tách những góc khuất đen tối nhất trong ngôi trường.…
"Anh Khang, tên của chúng ta ghéplại có nghĩa là an khang đó!" An giương đôi mắt long lanh ánh nước, trong suốt như ánh dương, phấn khích nói."Vậy sao." Khang khẽ đáp lại, vươn tay xoa xoa mái đầu mềm mượt của đứa nhỏ."Đúng vậy, trùng hợp đúng không?" An cười hì hì, vẻ vui sướng hiện rõ trên khuôn mặt non nớt.Phải, mong cho chúng ta mãi mãi an khang.…
Ngày tôi phải lòng cậu,màu nắng chưa bao giờ rực rỡ đến thế......Đăng lại lên đây để làm kỷ niệm thôi 😊😊...Warning:- OOC!- Không switch, không đục thuyền dưới mọi hình thức!- Truyện có yếu tố BL! Ai không thích vui lòng clickback!- Truyện không chắc sẽ hay tuy vậy rất mong nhận được sự ủng hộ từ mọi người. Mình trân trọng từng cái votes và cmt của mọi người ❤❤…
Tỉnh lại, tôi phát hiện mình là thiếu gia thật vạn người ghét trong một quyểntiểu thuyết đam mỹ.Hành động hàng ngày chính là không ngừng tìm chỗ chết, hãm hại thiếu gia giả,sau đó bị người thân bạn bè chán ghét ruồng bỏ.Đùa gì thế?Chỉ dựa vào việc tôi đi một bước ho một trận nhỏ, đi ba bước ho một trận lớn,ba ngày hai lần cảm lạnh nóng sốt, rồi đau bụng đau đầu không rõ nguyên nhân.Ngay cả động thêm một cái tôi cũng ngại phí sức, chớ đừng nhắc tới đi nhằmvào người khác.Sau đó tôi hạ quyết tâm, nằm thẳng chịu mắng, ăn rồi chờ chết, chỉ hy vọng cóthể thư thái thoải mái vượt qua những ngày kế tiếp.Sau này, người nhà đã từng chán ghét tôi đều van xin tôi về nhà.Mà vị đại lão che giấu thân phận kia, thuần thục uốn gối quỳ xuống đất, đưa bàn tay lau nhẹ lên mắt cá chân lạnh lẽo của tôi:"Bảo bối, xin em, đừng để bị lạnh."…