[Truyện ngắn]: Căn phòng thiếc - Tác giả: một học sinh lớp 12 nọ
Nếu cậu bị đứt tay, tôi có thể giúp.Nhưng để đưa cậu ra trạng thái ngã gục, tôi chẳng có cách nào.Cậu đã nhốt mình lại bao lâu rồi?…
Nếu cậu bị đứt tay, tôi có thể giúp.Nhưng để đưa cậu ra trạng thái ngã gục, tôi chẳng có cách nào.Cậu đã nhốt mình lại bao lâu rồi?…
Tác phẩm: Quỵ cầu giải giáp quy điềnTác giả: Hoặc Hứa Hữu Nhất ThiênThể loại: Nữ phẫn nam trang, thiên tác chi hợp...Nhân vật chính: Ngụy Lai, Hà Chỉ...Văn ánNgười qua đường giáp: "Nghe nói gì không? Hà thượng thư gia đại tiểu thư lại đính hôn rồi!"Người qua đường ất: "Ồ? Ta nghe nói Hà đại tiểu thư đều khắc chết ba vị hôn phu rồi, bây giờ còn có người dám lấy nàng?!"Người qua đường bính: "Ngươi không biết, ta nghe nói là Hà thượng thư coi trọng vừa hồi triều Tiểu Ngụy tướng quân, coi như là dựa vào người ta không biết chuyện này, mới ý định đem khuê nữ nhét đi qua đây!"Người qua đường đinh: "Không thể nào? ! Kia Tiểu Ngụy tướng quân thật đáng thương..."Vừa vặn đi ngang qua Ngụy Lai: "..."Ngụy Lai: "Nguyên soái, ta nghĩ từ quan."Ngụy Duyên: "A, đã biết rồi. Đến, đây là bộ binh vừa xuống tới công văn, thăng ngươi làm Trung võ tướng quân."Ngụy Lai: "..."Ngụy Lai: "Ta ý định từ quan."Thủ hạ mọi người: "Tướng quân, chúng ta cùng nhau xuất sinh nhập tử nhiều năm như vậy, ngươi sao có thể bỏ lại chúng ta?! Sao có thể!!!"Ngụy Lai: "..."Ngụy Lai: "Hà tiểu thư, ta chuẩn bị từ quan về nhà làm ruộng, ý của ngươi như nào?"Hà Chỉ: "Phu xướng phụ tùy, nếu ngươi làm ruộng, ta tự nhiên cùng ngươi."Hà thượng thư tức giận: "Hừ hừ, từ quan? Nằm mơ!"Ngụy Lai: "..."Nàng bất quá chỉ muốn từ quan, giải ngũ về quê mà thôi, làm sao lại khó như vậy đây?!…
Tác giả: Nam CaoNhững câu truyện trong tác phẩm:-Nghèo-Chí Phèo-Dì Hảo-Cái chết của con mực-Nhỏ Nhen -Cái mặt không chơi được-Lão Hạc-Một đám cưới-Trẻ con không được ăn thịt chó-Một bữa no-Truyện tình-Sao lại thế này ?-Xem bói-Điếu văn-Từ ngày mẹ chết-Mua danh-Ở biền-Giăng sáng-Đôi móng giò-Lang rận-Tư cách mõ -Đời thừa-Mua nhà-Những chuyện không muốn viết -Cười-Quên điều độ-Nước mắt -Làm tổ-Bài bọc quét nhà-Đón khách-Những cánh hoa tàn -Con mèo -Nhìn người ta sung sướng -Đòn chồng -Quái dị-Một chuyện sú-vơ-nia-Rửa bờn-Rình trộm-Nửa đêm-Mò sâm banh-Nỗi truân chuyên của khách má bồng…
có những cơn mưa chẳng bao giờ chịu ngớt...…
Xin đừng...đừng lại gần tôiĐừng đâm mũi dao vô hình vào tim tôiĐừng dùng lời nói và hành động đó giết chết tiềm thức tôi! Đừng...đừng mà, tôi cầu xin các người/điên loạn, cô nhok 16t/…
Có 1 thời thanh xuân để nhớ cho có với người ta !…
Tâm tư của một con người hoang tưởng , lý do gì kiến cô ấy đi tới con đường này???…
Nếu đã đẹp đôi như vậy, phù hợp như vậy, tại sao cho tới tận bây giờ chúng ta vẫn chưa yêu nhau?…
Tốt quá cũng không tốt.…
Mục tiêu:- Giảm 4kg xuống còn 38kg- Tăng chiều cao lên 20cm Áp dụng từ ngày 14/01/2018Hiện tại: cao 1m50, nặng 42kgNgày 25/05/2018- Cao 1m52 😭😭😭- Nặng 43kg (tạm dừng giảm cân do phải ăn bồi bổ sức khỏe phục vụ kì thi THPTQG 2018, đếm ngược 29 ngày nữa lên thớt)Ngày 28/06/2018Sau thi giảm 1kg do ăn uống không điều độThi đại học xong thoi thóp chờ điểmNgày 24/08/2018- Cao 1m52- Nặng 41kg Ăn quà vặt hơi nhiều, nhưng vẫn duy trì mỗi ngày 1000kcal + 1 hộp sữaNgày 12/11/2018- Cao 1m51 (đm bạn t đo cho t đấy) - Nặng 42,2 kgNgày cơm 2 bữa trưa + tối, thỉnh thoảng tối uống 1 hộp sữa, hiếm lắm thì uống thuốc bổ sung B12, B6Ngày 24/03/2019- Đổi mục tiêu là giữ cân nặng tầm 40kg không nhịn ăn nhiều quá lại bị kêu mặt quắt xì mo nang :))Ngày 1/7/2017- Cao 1m52- Nặng 40,5kgMilo và thực phẩm chức năng tăng chiều cao hân hạnh tài trợ trường hợp này…
Mình viết cuốn sách này trong khoảng thời gian bản thân đang đối mặt với căn bệnh "Rối loạn hỗn hợp lo âu và trầm cảm". Mình viết về những nỗi ám ảnh, những cảm giác tổn thương mà bản thân đã trả qua trên hành trình của một đứa trẻ đang lớn, không ngừng tìm cách rời đi nhưng những khao khát được sống như một "người bình thường".…
Dành cho những người không có ước mơ và những người muốn hiểu thêm về bệnh trầm cảm!!!…
Tác phẩm là sự kết hợp của rất nhiều câu truyện ý nghĩa đến từ rất nhiều cá nhân khác nhau. Bước qua từng mẩu truyện, ta như bước qua từng chuỗi đời bất hạnh khác nhau của từng học sinh. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ phải đọc lại quyển sách này nhiều lần.. Tôi nghĩ rằng bất cứ học sinh, giáo viên nào cũng sẽ tìm thấy bản thân mình trong 95 bài viết trong đây.…
Đằng sau một câu chuyện là những tâm tình của người tác giả. Sau khi trải qua một kì thi, tôi đã nhận ra rằng: " Phía trên một người đàn ông thành công thì luôn có một cái nóc nhà, còn phía sau một bộ truyện thì sẽ tồn tại hàng vạn nỗi tramkam không nói nên lời." Cho nên, mong mọi người hãy tận hưởng phút giây bất lực, hạn hán lời của tác giả về các kỳ thi nhé.…
TÁC PHẨM DO MÌNH SÁNG TÁC. TUYỆT ĐỐI KHÔNG REPOST KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP!!!Ôn Khánh Vũ x Lam Cẩm DươngThể loại: 1x1, sủng ngọt, cao H (sẽ có ở các phiên ngoại), thanh xuân vườn trường, ngược tâm, ôn nhu nhẹ nhàng si tình công x nhà mặt phố bố làm to thụVăn án:Ôn Khánh Vũ ngủ thiếp đi vì quá mệt. Hắn bay chuyến đêm qua từ thành phố khác về đây, sáng nay chưa kịp đến nhận chức cơ quan mới gần đây vì máy bay gặp sự cố khởi hành chậm, nhân viên khuân vác vừa đến đã làm ồn cả nhà vì lúc chuyển đồ đạc luôn gây ra tiếng động, Ôn Khánh Vũ không yên tâm nên mới trực tiếp ra chỉ huy. Giờ đã quá mệt, hắn nên ngủ một chút.Ôn Khánh Vũ thấy một giấc mơ kỳ lạ.Hắn mơ về thời trung học, hắn vẫn còn mặc áo trắng đứng từ lan can nhìn xuống sân trường. Lần đó là mùa thu, lá vàng trải khắp nơi, trời quang đãng, gió se se..."Học trưởng, em là Lam Cẩm Dương."Ôn Khánh Vũ quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt ngang tầm mắt mình, nở nụ cười trong sáng."Ôn Khánh Vũ." Hắn vẫn luôn nhã nhặn như vậy, luôn xa cách với người ta.Lam Cẩm Dương nhìn Ôn Khánh Vũ một lát, rồi kéo tay hắn đi. Ôn Khánh Vũ ít nhiều ngại tiếp xúc người lạ, định vùng tay ra. Nhưng ngay khi dừng lại Lam Cẩm Dương đã buông tay trước. Hắn lục lọi thứ gì đó trong ba lô, một hồi lấy thứ đó ra."Học trưởng, của anh."Ôn Khánh Vũ nhận lấy, mắt nhìn chằm chằm Lam Cẩm Dương."Cộc cộc."Hắn chợt tỉnh dậy vì tiếng gõ cửa. Ôn Khánh Vũ ngủ không sâu lắm, liền mở mắt, xỏ dép bông ra mở cửa."Tôi cho chó ăn xong rồi. Giờ chúng ta có thể nói chuyện được chứ?"…
Rồi em sẽ ổn thôi…
Dandelion누구에겐 나 아무것도 아닐지 몰라Dandelion나비를 품기엔 나 아름다운 향이 나지 않아Bản dịch chưa được sự cho phép của tác giả @dreamcas đâu, các bạn đừng chuyển ver nhennn.…
trầm cảm…