(Hoàng x Khang) Anomic
Anomic không chỉ là mất vị giác...…
Anomic không chỉ là mất vị giác...…
Khi rời môi khỏi cơ thể người là lúc tôi chợt cảm thấy bản thân nên rời đi...…
Ánh mắt cậu ấy là thứ khiến tôi ám ảnh qua từng ngày trong lúc dưỡng thương nên chẳng lúc nào tôi cảm thấy được yên lòng...…
Cậu khóc vì nhớ người kia, liệu cậu có biết tôi xót cho cậu như nào?...…
Vẫn còn có bờ vai dựa vào, một ánh mắt vẫn luôn hướng về mình và một bờ môi luôn chờ nụ hôn từ mình...…
Ăn không ngồi rồi, Đâm Máy Bay sinh chán bèn quay lại hành nghề, nào có ngờ tự mình hại mình. Từ đó về sau hắn liền không dám thức khuya nữa, lúc nào cũng đi ngủ thật sớm để bảo vệ sức khỏe=))Hi vọng quý đọc giả đọc xong cũng liền muốn ngủ sớm nha!!!CẢNH BÁO CÓ H NHẸ Ạ!!!…
Chỉ còn tiếng nhịp tim đập và hơi thở…
Mê man là một cảm xúc khi tôi gần bên em...…
"t dặn m như nào?"…
Cậu là người cho tôi biết được mình vẫn là một người có cảm xúc và không bị chai sạn chỉ là do không bộc lộ…
Marhoon, tâm lý bất ổn, tưởng tượng…
Say người...…
hết ảnh để bìa rồi nên dùng tạm meme nhé :))…
Ngôi làng nhỏ này dần trở thành nơi thán thuộc với người từ vùng miền ngoài vào như Khang đây nhưng cũng chính vì lần đi lạc ấy mà Khang được một lần nếm trải bao nhiêu mùi vị từ cách sống và cuộc sống mang lại rồi kết thúc những ngày vất vả là sự bình yên bên ngọn lửa nhỏ được nhóm lên từ Hùng…
otp tôi đó; hững hờ, mập mờ, tờ dờ y mờ…
⚠️ Truyện không có thật chỉ là tưởng tượng Mỗi một chương là một câu chuyện khác nhau Lưu ý: Không viết H, H+Thể loại: Ngọt - Ngược - Kết He hoặc Se…
viết sau khi Juneiuoi xóa bài. :))) delulu tí thui. Tại tui tự dưng thấy hay hay. Ai k thích bỏ qua nhé. Ai thích thì cho xin một cmt động viên nha. :))) nào phim ra tôi viết tiếp…