Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lâm Hàn Phong anh họ của Đoàn Minh Nguyệt Nhi. Hai người là anh em họ cách nhau 5 đời nhưng vẫn bị ràng buộc bởi quan hệ anh emAnh : lạnh lùng, tài giỏi, chủ của một công ty đứng đầu thế giới và là người nắm quyền trong toàn bộ hắc đạo. Cô: mồ côi cha mẹ từ nhỏ đc anh chăm sóc và lớn lên trong sự chiều chuộng vô bờ bến của anh, một thiên thần ngây thơ, lương thiện. Lớn lên xinh đẹp và đc anh coi là bảo bối nâng niu trong tay cx sợ bể mấtMọi diễn biến xin mn theo giõi và tìm hiểu sau…
-Hoài Ảnh Ảnh, cậu nói xem sau này chúng ta có gặp lại nhau không?- Hàn Lâm, cậu nói nhảm gì đấy? Tất nhiên là sẽ gặp lại rồi, tớ chỉ sợ cậu quên mất tớ thôi!_ Cô nũng nịu với anh_Đồ ngốc, sao tớ có thể quên cậu được chứ! Ảnh Ảnh, tớ thực sự rất......_ Anh xoa đầu cô, ấp úp- Này, này, đến xem họ ca hát vui quá kìa! Đi thôi ! Phải lần đấy, cô nghe anh nói hết tâm tình mình, cô suy nghĩ chín chắn trưởng thành hơn thì bây giờ đâu phải đau khổ! 7 năm trước, Anh là điều tuyệt vời nhất đời cô, nhưng mãi sau này, cô mới nhận ra điều ấy!…
Chúng tôi tìm về đằng sau những khung sắt thơm mùi rỉ sét, co rúm trong tấm dẻ rách bị bước chân của người đời tàn nhẫn giẫm đạp, khốn cùng níu lấy hơi ấm giữa cơn mưa rào ngang qua vào một ngày đông giá.Ở giữa lòng thành phố, chúng tôi là những đứa trẻ bị bỏ rơi, hôn lên những tổn thương của nhau và chắp vá lại bằng thứ mà người khác thường gọi là phù du.-Nội dung, địa danh trong fic chỉ đều là giả tưởng.Fanfic chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, xin vui lòng không liên hệ với đời thực.…
Đây là fic viết về những thanh xuân của bạn cũng như của tôi viết cho những ai đang bỏ qua tuổi thanh xuân của mình một cách vô vị viết cho những ngày ko anh mà tôi vẫn đợi chẳng bao giờ chịu từ bỏ viết cho ai đã và đang trải qua bước ngoặc một mình này viết cho những ai nói rằng ko có anh thì ko thể sống Và tôi viết cho tuổi thanh xuân của tôi ko có anh cũng như bạn đang ko có người ấy bên cạnh . Bạn đừg quan niệm rằg yêu nhau khi chia tay thì phải níu kéo ko hề nếu như bạn níu kéo sẽ làm viết thương chồng chất lên nhau khi chia tay dứt thoát người đau nhất vẫn là bạn và hãy cũng tôi chia sẽ những ngày ko có anh mà bạn vẫn sống tốt trên con đường mà bn đã lựa chọn Và hãy nhớ ĐỪNG BAO GIỜ TỰ TI VỀ BẢN THÂN MÌNH 💓❤Tác Giả : Ngọc Thuận Tình trạng : Đang lếch môngSố chương : không xác định Thể loại : Tiểu thuyết thiếu niên…
Tag: niên thượng, tổng tài 35 tuổi Bác x thiếu niên dương quang ChiếnCao lãnh chi hoa vạn người kính nể trước nay chưa từng vướng bận chuyện tình cảm, khó hiểu lòng mình cứ ngỡ em ấy tốt với mình là lẽ đương nhiên. Trải qua ái ân tình trường, thấu hiểu nổi niềm tình si mới rõ từ lâu đã đem em đặt lên đầu quả tim mà nâng niu trân trọng.Đào hoa tiếu ý hiện hữu trong đôi mắt đa tình của thiếu niên, em thích một người có chút khó gần, có chút biệt nữu, có chút ngây ngô. Người đó lớn hơn em nhiều lắm nhưng không có biết yêu đương đâu. Như vậy cũng không sao em có thể ở bên cạnh từng ngày giúp người hiểu rõ chỉ là phải yêu lại em nhanh một chút nhé. Đau lòng nhiều lần em sợ mình sẽ bỏ cuộc mất."Ngày mai lại nói yêu em.""Như vậy…thật tốt"Fanfic dựa trên trí trưởng tượng, không áp dụng vào đời thật. Chào mừng cậu đến với thế giới Bác Chiến của mình.…
Nếu một đóa hoa đủ kiên cường dù không được nâng niu nó vẫn sẽ sống và tô đượm lên màu sắc của chính mình tại một khoảng trời mà nó dụng tâm chiêm ngưỡng.....…
Thanh xuân là cả quãng trời thơ mộng của tuổi trẻ, dâng lên niềm khát vọng của tuổi học trò, nó níu giữ lấy những ký ức đẹp đẽ nhất của cả đời người nhưng thanh xuân cũng là một gánh nặng ghi mãi một dấu ấn trong tim của triệu trái tim thuần khiết, gánh nặng mang tên tình đơn phương. Đơn phương là xúc cảm vừa cay đắng lại vừa ngọt ngào, hệt như ngàn ngọn giáo nhọn đâm vào cả da thịt, chạm đến trái tim tạo ra một nỗi đau không thể thấu nhưng lại có thể chấp vá bằng những lời mật ngọt của tỉnh yêu.…
Đây là câu chuyện không phải của riêng tôi. Đây là những mảnh cảm xúc của những người thân yêu của tôi, những suy nghĩ của riêng tôi :))) lời bài hát ở dưới tôi khá thích, tuy nó không liên quan gì tới câu chuyện vì lúc viết những lời này tôi thật sự cũng chưa hình dung được câu chuyện của mình như thế nào nữa :> Mưa đang ngập dâng lối về. Không gian giường như rất lạnh.Anh và em biết rằng... đêm nay đêm cuối ta còn nhau..Anh thường hay nói rằng... Tình yêu của anh chỉ thuộc về em.Em tin rằng anh chỉ yêu... yêu mình em.Tận sâu trong lòng anh giờ đây còn có em.Sâu trong đôi mắt ấy là những gì tình yêu hỡi, chỉ thấy anh muốn xa mãi em thật rồi.Có lẽ ai đó đang chờ anh trở về.Về đi anh để những suy nghĩ không còn làm bận tậm. Em đã biết em mất anh thật rồi.Có níu kéo chỉ khiến yêu thương anh trao em không thật lòng....Trời mưa hãy xóa hết dấu vết qua rồi .. của đôi taXóa đi những đau sót trong em.Xóa, hãy xóa đi. em đang trong cõi u mê ( "xóa", Bee.T )…
Có lẽ mỗi người đều có nam chính của riêng mình. Nhưng hắn không phải nam chính của cuộc đời cô, hoặc nói cô không phải nữ chính của của hắn. Cô đã sai trong đoạn tình cảm này, đã sai khi cố chấp níu kéo một người không thuộc về mình.…
Đây là truyện đầu tay của mình nên viết chưa được hay nhé ! mong các bạn hãy theo dõi mình để mình có thêm động lực để viết tiếp nhé !!! Thank you so much .BÀ XÃ KHUYNH THÀNH CỦA TỔNG TÀI ÁC MA N9: Tiêu Hải Thiên , CEO của TĐ Tiêu Thị ,làm ăn ở hắc và bạch đạo ,ban ngày làm tổng tài lạnh lùng ,đẹp trai vạn người mê ,buổi tối làm ác ma giết người không chớp mắt,anh ấy rất lạnh lùng ,ghét phụ nữ nhất là loại bạch tuột nhưng vẫn có rất nhiều người theo đuổi: 1 là ngoại hình đẹp trai ,2 là giàu có vì vậy luôn là tiêu điểm của các chị em .Nhưng khi gặp cô thì mọi sự lạnh lùng tàn bạo đều biến mất nà thay vào đó là sự dịu dàng ,nũng nịu...rất cute đó nhoa n9: Hàn Khuynh Tâm xinh đẹp nhưng cực kì lạnh lùng ít nói giống nam9 ( vck giống nhau dữ z chời ).Cô còn là người thừa kế gia tộc kết xù Hàn Gia , đi du học ở Harvard ngành thời trang. Là tay chơi đồ hiệu.Ngoài thân phận người thừa kế thì cô ấy còn là cháu ngoại của gia tộc đứng đầu Anh Quốc .Muốn biết nội dung như nào thì hãy cùng mình theo dõi nhé !! lest go…
"Liệu cậu có thể ở đây thêm một chút được không?" Nó cầm tay hắn, mắt đã hơi rưng rưng, nhưng vẫn cố không bật ra tiếng khóc. Nó không muốn hắn đi nhưng không biết cách mà níu lại.Nhưng, hắn chỉ cười rồi thì thầm vào tai nó:"Tớ đã luôn ở bên cậu rồi mà... kể từ khi..."…
Thể loại: Cưới trước yêu sau | Hào môn thế gia | Ngọt sủng | Sủng vợ điên cuồngCP chính: Phó Tự Bạch × Sầm MộTag: Tổng tài lạnh lùng x Thiên kim nghệ thuật | Hôn trước yêu sau | Gương vỡ lại lành | Si mê vợ mìnhTóm tắt một câu: Kết hôn vì hợp tác, ai ngờ lại là duyên định cả đời.⸻Sầm Mộ - đại tiểu thư nhà họ Sầm, xuất thân danh giá, từ nhỏ đã mang vẻ đẹp thanh lãnh kiều diễm, là viên ngọc quý được cả Giang Thành nâng niu.Một lần xuất hiện tại triển lãm nghệ thuật, nhan sắc cô vô tình bị chụp lại và lan truyền trên mạng, gây chấn động cộng đồng.Người ta không ngờ, thiên kim cao quý ấy - lại chính là "vợ hợp đồng" của nhân vật quyền lực nhất Giang Thành.Phó Tự Bạch - tổng tài lạnh lùng, nổi danh tàn nhẫn, không gần nữ sắc, chưa từng công khai mối quan hệ với bất kỳ ai.Vậy mà người đàn ông ấy lại đích thân mang về viên ngọc quý nổi tiếng Minh Châu, chỉ để tặng một người phụ nữ.Khi hình ảnh đó bị rò rỉ, cộng đồng mạng dậy sóng:"Không phải hôn nhân vì lợi ích sao?""Vậy tại sao ánh mắt lại dịu dàng đến thế...?"Cho đến khi chính chủ lên tiếng, đăng một bài Weibo duy nhất:【 Viên ngọc quý trên tay tôi. @Sầm Mộ 】-💍 Một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng lợi ích, tưởng là tạm bợ.Ai ngờ lại là chuyện tình cả đời.-Bạn đọc yêu thích thể loại tổng tài sủng vợ, cưới trước yêu sau ngọt ngào pha chút bí ẩn - đừng bỏ lỡ "Hòn Ngọc Quý Trên Tay" nhé!…
Không phải tầng không xanh thẳm cao vợi Không phải mây trời lững lờ xa títMà là một cơn mưa.Cơn mưa năm đó dịu dàng chạm lên tóc em, nâng niu từng tấc da thịt nơi em, gột rửa đi cái oi bức cuối hạ, chân thật đến nỗi cả đời này không sao quên được năm đó từng tồn tại một mối tình thầm lặng nhưng để lại dư âm lâu dài đến thế. ____Tag: Gia Nhậm, OOC, thanh xuân vườn trường, học sinh x thầy giáo thực tập, một chút hiện thực, chưa xác định SE hay HE.…
Giới thiệu nhân vật: Nhân vật chính: Lưu Diệp Phi: con gái cả của một nhà thám hiểm. Cô có tính cách hoạt bát, dễ gần, tốt bụng. Hoàng Mai Giáng Tuyết: con gái trưởng của gia tộc lớn bậc nhất đô thành. Cô có tính cách đáng iu, dịu dàng. Nhân vật phụ: Lưu Sơn Bá: cha của Lưu Diệp Phi. Trần Thị Ly: má của Lưu Diệp Phi. Hoàng Đỗ Kim Liên: má của Tuyết. Mai Văn Lâm: cha của Tuyết…
--Tôi muốn được yêu, yêu và yêu nhiều hơn nữa--Văn án: Với một người không muốn tồn tại nữa, điều gì sẽ khiến họ vẫn níu giữ lấy niềm hi vọng sống như thế? Có lẽ là họ vẫn muốn tìm thấy chút tình thương chăng? Sẽ chẳng kẻ nào biết được, kể cả họ. Đây chỉ là một fic viết lên bằng tay nghề non nớt và đam mê của chính tôi. Nếu muốn tìm một bộ truyện thật sự hay thì cậu tìm nhầm truyện rồi. Tôi không viết thứ này vì bất kì điều gì khác, tôi viết là vì đã quá vã rồi. (27/4/2022) Và trên là những dòng chữ được viết lên từ một người chị của tôi. Nàng là người đã đưa lên cốt truyện và cùng tôi viết những chương này. Dù không hay lắm, nhưng mong mọi người vẫn ủng hộ. Bây giờ cũng đã một năm rồi nên cốt truyện sẽ được sửa đổi, lẽ thế nên truyện có thể up hơi lâu. Cốt truyện này được ấp ủ từ gần cuối 2021 cơ nên giờ chẳng biết tôi có nhớ được hết tất cả không nữa...…
Bảo Bối Đừng Bỏ Trốn#tác giả : lạc lạcThể loại: ngôn tình hiện đại, ngược trước, sủng sau Tóm tắt Tống Duy Khải là chủ tịch tập toàn lớn nhất Thế Giới. Tống Thị và cũng là lão đại khét tiếng trong Thế Giới ngầm. Hắn sỡ hữu khuân mặt đẹp trai, yêu nghiệt, lạnh lùng độc đoán...khí chất ngút trời, sự hấp dẫn của hắn với phái nữ chưa hề dừng lại, ngoại trừ một cô gái Tô Sỡ Sỡ là một cô gái hiền lành, lương thiện và thuần khiết, nụ cười đẹp đẽ như ánh dương... Nhưng đâu đó ở cô vần có một nỗi buồn chắc ẩnTống Duy Khải yêu cô nhóc hồn nhiên 7 tuổi ấy, hứa hẹn hắn thuộc về cô... thế nhưng cô sau khi lớn lên, vì nhiều nguyên nhân mà tưởng hắn bỏ rơi mình, không nghĩ tới chàng trai trước mặt này là Khải ca của mình ngày nhỏ... buông tha rồi níu kéo... chấp nhận và đối mặt tình yêu mạnh mẽ của hắn đã cảm hóa được cô...- Trích đoạnTống Duy Khải... anh nói tôi là người phụ nữ của anh, vậy tôi có thể từ chối diễm phúc đó không ??? - Tất nhiên là được... nhưng tôi không cho phép... em không có quyền từ chối…
Bốn người chúng tôi đã ở đó, mà thực ra thiếu một chỉ còn ba, mở vài lon bia, Vĩnh viễn chẳng thể có một trận say mèm bằng thứ chất lỏng chứa cồn đem theo mùi hăng hắc ấy.Năm hai mươi ba tuổi, tỉnh cũng như say. Tôi dừng lại khi cảm thấy hai má dần nóng lên, tưởng chừng sắp trào ra khỏi khóe mắt, khóe miệng, đôi bàn tay, mái tóc... những cảm xúc không thể nói thành lời, dù của họ hay chỉ mỗi tôi mà thôi. Dù tiếc nuối, điên cuồng hay đẹp đẽ, thì rất nhiều năm sau, mớ kí ức cũn cỡn cũng chẳng đủ để níu giữ một điều gì cả. Hồi ấy tôi cũng loay hoay chật vật với cuộc đời hỗn độn của mình lắm. Nhưng tôi khóc nhè không dấu diếm và thậm chí còn chẳng đánh son khi chụp hình. Đến mãi mãi mai sau mong tôi vẫn sẽ giữ nguyên sự thiếu trưởng thành lúc đó :"mình chẳng biết hạnh phúc là gì, mình thấy vui là được.". Dù có yêu nhau hay không, vẫn được coi như một văn bản đẹp đẽ trong cuộc đời này mà nhỉ,thật tử tế lẫn chân thành.…