Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Kim Gyuvin - một thanh niên 20 tuổi đang là sinh viên năm nhất. Hắn nổi tiếng trên mạng bởi những content trò chuyện cùng người lạ ở các trang mạng như Tiktok, YouTube,.. và hắn làm điều này vì số tiền hắn có thể nhận được từ những video quảng cáo cho các nhãn hàng bởi sự nổi tiếng của mình. Và hôm nay vẫn là một buổi video call với người lạ trong một app gì đó. Lần này nó khiến Gyuvin trằn trọc đến mất ngủ. Vô tình lại rơi vào vòng xoáy thời gian kì lạ..❌LƯU Ý : Fic mang tính tưởng tượng, tính cách nhân vật được xây dựng theo truyện, không phản ánh tính cách đời thật.…
" Adorable home " - cuộc sống vợ chồng trong game ấy thì tôi cũng đã trải nghiệm rồi nhưng được cảm nhận " Real love " thì vẫn chưa.Nếu không là anh, sẽ không ai có thể khiến em hạnh phúc. Từ khi vấp ngã vào tình yêu này thì em không nghĩ là bản thân mình có thể một lần nữa phải lòng ai đó. Sao anh chưa từng nghĩ một lần cho em?... Chưa từng thử học cách yêu em, chỉ có mãi em là tự cố gắng với tình yêu của mình. Thật sự tình yêu này là không thể sao?- " Jeon Jungkook? Đoạn tình ái này em không thể níu giữ nữa rồi. "…
"Có những người... chỉ bước qua cuộc đời ta trong giấc mộng. Nhưng vết thương họ để lại, lại sâu hơn bất kỳ ai ngoài đời thật."Quang Anh - một họa sĩ tài hoa, nổi tiếng nhờ những bức tranh vẽ từ giấc mơ. Mỗi giấc mộng đều xoay quanh một cậu con trai tên Đức Duy - người chưa từng xuất hiện trong đời thực... hoặc ít nhất là anh tưởng vậy."Mộng" không kể về cách một người quên, mà kể về cách một người nhớ lại - rồi tự mình rơi vào hố sâu mất mát không lối thoát.Đây là câu chuyện của những người từng yêu, từng đánh mất, và dám chọn cái chết để níu lấy mảnh hồn còn sót lại.> Nếu một ngày ký ức quay lại... bạn có dám sống tiếp mà không có người đã từng là cả thế giới?Hay bạn cũng sẽ chọn ở lại giấc mơ - nơi họ vẫn còn đang đợi?…
Tạm dịch tiêu đề : Mừng lễ Giáng sinh, xin đừng gọi lại.--- Mùa hè yên ả mang Seonghyeon đến gặp một con người mới. Keonho. Sự hiện diện dần trở thành một phần của đời cậu. Xoay quanh sự chuyển giao của các mùa, câu chuyện phản ánh mối liên hệ nhất định tồn tại trong khoảng không giữa tình bạn và thứ gì đó hơn thế, và rằng học cách không nên vươn tay chạm tới đôi khi cũng ý nghĩa như việc níu giữ lấy ai đó.---Credit : @piekuda on ao3Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không tự ý mang đi.…
Năm thứ 2 tôi xuyên vào tựa game otome harem nổi tiếng "Nụ cười của em", tôi được biết rằng tôi chỉ còn sống được một năm.Vốn tôi cũng chẳng có luyến tiếc gì thế giới này, dù sao chết rồi còn có thể rời khỏi và quay về thế giới thực. Vì cả 2 thế giới đều bẩn như nhau nên tôi cũng chẳng có ý định quay về, nào ngờ bây giờ lại bất ngờ có thông báo từ hệ thống mà tôi nghĩ nó không hề tồn tại.[- Người chơi còn 365 ngày để sống trong thế giới "Nụ cười của em", nếu muốn duy trì sự sống hãy nạp 100.000.000 đồng để gia hạn gói chuyển sinh -]"Tao làm mẹ gì có tiền? Còn muốn ta nạp lần đầu nữa chứ!!! Hệ thống chó má nhà ngươi !!"Tôi đã định cứ vậy mà sống nốt 1 năm còn lại, thế nào mà giờ đây sắp hết hạn thì tên nam chính otome harem này lại ôm chân níu kéo tôi - antifan của hắn.…
Cô không biết nữa, người ấy đã lừa cô một cách ngoạn mục. Lừa cô đánh mất trái tim, lừa cô mất đi nụ hôn đầu, lừa cô để cô không còn là chính bản thân mình nữa... -Yui à, đừng lo, anh sẽ bảo vệ em thật tốt- Em chỉ muốn ở bên anh thôi, xin đừng đi đâu hết nhá?____________________________________-Nè Kai, thích, em thích anh!Cô cười toe, đôi mắt híp lại đáng yêu cùng với bầu má đỏ ửngAnh xoa đầu cô, đáp:- Ngốc, anh cũng vậy mà____________________________________- Cậu bị sao vậy Kai? Vì người con gái ấy, xứng sao? - Đấy không phải là cậu đúng không, người luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, hãy trở lại thành con người thật của mình đi!Người đó nói xong một tràng dài, anh không nói gì cả, một lúc sau mới bật cười:- Tôi? Có lẽ đây mới chính là tôi đấy, cậu không thể nói một từ 'xứng' như vậy được, bởi vì những điều tôi làm cho cô ấy đều không hối hận____________________________________Yui níu lấy tay anh lại, nửa thân dưới của cô hiện đang bị phế đến đau đớn nhưng cái đau này, nào nhằm nhò gì...-Kai, anh đừng đi... Kai hất mạnh tay cô ra nhìn bằng nửa con mắt -Lần sau đừng gọi tên tôi bằng cái giọng của cô, nghe rất khó chịuChưa nói hết, cô đã hét lên - Em đã làm gì sai vậy? Anh nói đi, em sửa! -Cô ngây thơ quá đấy, điều sai lầm nhất của cô là đã gặp được tôi…
Chỉ cần một câu nói của anh cũng làm em tim đập chân runChỉ cần một ánh mắt của anh cũng khiến em hạnh phúcChỉ cần một cử chỉ nhỏ của anh cũng khiến em từ bỏ tất cả để đến bên anh thôiEm yêu anh,chỉ yêu mỗi anh! -------------------.Cô sinh ra đã ngậm muỗng bạc, sống cuộc sống an nhàn,ăn sung mặc sướng. Không cần phải lo nghĩ nhiều. Mọi người cưng chiều nưng niu cô như nưng trứng hứng hoa..Anh sinh ra đã có một tuổi thơ đầy sóng gió. Cha mẹ ly hôn khi anh mới 3 tuổi. Cha anh ngày ngày đem những người phụ nữ về nhà âu yếm. Kể từ lúc đó anh hận vì sao mình lại được sinh ra ở đây,hận người cha đã bỏ rơi mẹ anh.----------------Dương Bối Bối người cũng như tên. Tinh nghịch như nắng,say đắm như mây,nhẹ nhàng như gió,ngọt nào như hoa. Cái gì cô cũng có: gia thế,ngoại hình,nhân phẩm,....đều hơn người. Vì vậy mọi người tôn sùng cưng chiều cô. Cô có tất cả nhưng lại không thể với tới anh. Anh-người con trai cô đã yêu đang yêu và mãi yêu. Có anh cuộc sống của cô mới hoàn hảo…
Yêu thầm là gì?Là khi ta dùng cả thanh xuân chỉ để nắn nót viết một cái tên lên trang giấy, để rồi khi người ấy lướt qua, lại hốt hoảng dùng tay che kín, như thể sợ bí mật ấy sẽ hóa thành cánh chim bay mất.Là khi ta thuộc lòng từng nhịp bước chân vang vọng nơi hành lang nắng cháy, nằm lòng từng thói quen hay sở thích nhỏ nhặt của người ta, nhưng khi đối mặt, một câu chào bình thản cũng bỗng chốc hóa nghẹn ngào.Là khi ta dốc cạn nỗ lực để bản thân trở nên ưu tú và rạng rỡ hơn mỗi ngày, chỉ mong một mai này, giữa vạn người tấp nập, ánh mắt người ấy sẽ vì ta mà dừng chân lại, dù chỉ là một thoáng chốc hư hao....Giữa những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt ấy, có một người đã chọn cách giấu kín một hình bóng không thuộc về mình vào sâu trong miền ký ức. Tình yêu đó giống như một loại "ý niệm" lặng thầm mà bền bỉ, mộc mạc mà sâu nặng, trôi theo dòng thời gian mười năm chẳng hề phai dấu.Khi những đường thẳng vốn dĩ song song đột ngột rẽ hướng để giao cắt nhau, liệu "ý niệm" ấy có đủ sức mạnh để dệt nên một chương mới cho định mệnh? Hay đến cuối cùng, yêu thầm vẫn chỉ là một bản tình ca không lời, thanh âm ấy vĩnh viễn chỉ mình cô nghe thấy, mình cô nâng niu giữa những khoảng lặng của cuộc đời?Một câu chuyện yêu thầm,Nam bác sĩ × Nữ trưởng nhóm bộ phận nhân sựTác giả: morriilinie22Truyện mình chỉ đăng tải trên một nền tảng duy nhất là Wattpad, và chỉ với mục đích giải trí. Hy vọng được mọi người đóng nhận.…
Ly Châu trên tay - Phân Phân Hòa QuangGiới thiệu:DDiệp Ly Châu ngày thường Băng Cơ Ngọc Cốt, là mềm mại một mỹ nhân. Cập kê chi niên, nhưng không ai dám lên nghênh tiếp ở cửa cưới.Người người cũng biết, Diệp Ly Châu thể cốt yếu, đi hai bước đường đều muốn người khác giúp đỡ, Thừa Tướng lại là một nữ nhi nô, như vậy một bệnh mỹ nhân lấy về nhà, hơi phục vụ không được, nhất định sẽ bị lòng dạ ác độc tay đen tối Diệp Thừa Tướng giết đi.Diệp Ly Châu cũng rất phiền, thân thể của nàng càng ngày càng tệ. An tâm chờ chết thời điểm, có một đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa Tướng dao động.Người nam nhân kia ngọc thụ lâm phong, mạo nhược thiên nhân, chính là quá lạnh lẽo, nhìn về phía Diệp Ly Châu ánh mắt của cũng rất đáng sợ.Nhưng là, Diệp Ly Châu một khi tới gần người đàn ông này, thân thể ốm yếu liền khôi phục mấy phần, một khi người đàn ông này cách xa, nàng liền thở không nổi.Rốt cuộc có một ngày, Diệp Ly Châu rất có tâm cơ làm bộ ngã xuống, muốn tới gần người đàn ông này duy trì sinh mạng.Luôn luôn không sợ trời không sợ đất Diệp Thừa Tướng vội vàng níu lấy con gái của mình, ở nữ nhi bên tai nói nhỏ: "Đây là Nhiếp Chính vương, chính là mang theo mười vạn tới kinh hù dọa hoàng đế Tần vương, nữ nhi bảo bối ta tìm dịu dàng một chút , đừng tìm cái vị này Sát Thần."Sau lại, Nhiếp Chính vương đem làm bộ đáng thương tiểu Ly Châu đặt ngay tại trong lòng ngực mình: "Ngoan, gần thêm nữa một chút."Chỉ có Nhiếp Chính vương tự mình biết, hắn thích cái này tiểu mỹ nhân, t…
Chapter 1:Hạ Vân-TôiTôi là Hạ Vân,một con sói cô độc sống trong 1 khu rừng nguyên sơ ít ai lui tới và biết đến nó,bởi vậy ở đây tôi sống vô cùng yên bình cùng các loài thực vật như cây cỏ.Sự cô đơn và sợ hãi đang từng ngày gặm nhấm tâm hồn tôi đến cạn kiệt.Ở một nơi có ánh nắng chan hòa vào mỗi buổi sáng,dường như mang trong thâm tâm tôi một sự không màu,sự cô đơn đã làm tâm hồn tôi mục nát và dần trở nên điên loạn.Tôi đang quằn quại với những cơn co thắt do trực tràng bị bọn toán săn bắn trúng,ỉ ôi thật đấy!Loài người thật hung hãn và khốn khiếp,bọn khốn nạn đó đã cướp đi những người mà tôi yêu,những người mà tôi quý,dành cả sự lắng lo vỗ về.Tại chúng mà tôi mới phải cô độc tại chính nơi mà bản thân lớn lên,có biết bao kỉ niệm đẹp với những người thân yêuĐể rồi,mọi thứ thật đáng buồn,tất cả lại chìm sâu vào hố đen vô tận với những vòng xoáy vô hình trôi dạt vào thâm tâm non nớt của tôi.Đau buồn,bất lực đến kiệt quệ mà không thể,không thể thay đổi,không thể níu kéo người ở lại,không thể bảo vệ nơi mảnh đất cằn cỗi này nữa....Chuyển cảnh,tôi mở mắt mơ màng.Ôi!sao nơi này lạ quá,quái lạ,sao nhiều con người quá này.Tôi được đầu thai chuyển sinh ư,nghĩ rồi nhìn bản thân trong chiếc gương đặt bên trong cửa tiệm cạnh con đường mà tôi bị ngã.Hạ Vân tôi đây đang trong hình hài còn người,tôi đang có vạn câu hỏi vì sao mà chưa có thể giải đáp được.Nhưng khoan đã,chẳng phải từ giờ tôi chẳng còn phải cô đơn nữa sao,dù sao trong hình dáng con người để khám phá cũng không tệ…
Ẩn dục gl ( bách hợp abo )Tác giảNửa đời hoa mộcTiết mộng hoan cảm thấy nhà mình lão cha cho chính mình tên này xem như lấy đúng rồi, mười tám năm phồn hoa phú quý, chung quy là trong mộng tham hoan một hồi, lão cha trốn thuế đút lót, bị bắt vào tù, trong nhà tài sản tất cả sung công, nàng cơ hồ có thể thấy nàng nửa đời sau nhân sinh chỉ có lạn thấu hai chữ nhưng hình dung, như thế còn chưa tính, kia háo sắc lão cha còn cho nàng lưu lại chỉ biết tham mộ hư vinh, thân kiều thể quý tiểu mẹ, tay không thể vai không thể khiêng, còn tổng muốn người hầu hạ, lại thích làm trời làm đất, nũng nịu mà trang nhu nhược, cũng không biết nhà mình kia 250 (đồ ngốc) lão cha coi trọng nàng cái gì.Nguyên bản trong nhà một phá sản, lão cha bỏ tù, nàng liền tính toán một phách hai tán, ai lo phận nấy, nề hà kia nữ nhân bụng còn hoài một cái,"Hoan hoan, ta mang thai, không thể làm việc nặng......""Hoan hoan, nơi này khí vị quá khó nghe, hơn nữa lại dơ lại tiểu, ta không nghĩ ở nơi này......""Hoan hoan, ta là thai phụ, yêu cầu hảo hảo bổ thân thể, ngươi cũng đừng ăn, ngươi tuổi trẻ, lại là Alpha, khẳng định khiêng được đói đi......"Tiết mộng hoan trực tiếp xốc chăn, đem trên giường ỏn ẻn pháp ra lệnh người một phen ngăn chặn, "Ngươi còn biết ta là Alpha, vậy ngươi mỗi ngày ăn mặc như vậy đơn bạc bại lộ ở trước mặt ta lúc ẩn lúc hiện làm gì!"Vân lạc mở to kia đầy nước mắt hạnh ngây ra như phỗng mà sững sờ ở tại chỗ, nàng nhưng không nghĩ tới vị này ngày thường đối chính mình vạn phần ghét ngại tiện nghi nữ nhi, sẽ đối nàng khởi tâm tư. Dùng k…
Có những cuộc gặp không đến bằng tiếng gọi, mà bằng sự im lặng kéo dài quá lâu.Họ bước ngang đời nhau như hai vết nứt song song từng rất gần, rồi trượt khỏi nhau bởi một biến cố không ai đủ sức giữ lại. Khi quay về, mọi thứ đã đổi khác: người từng rực rỡ thì học cách sống cẩn trọng, người từng kiên định thì khoác lên mình lớp lạnh lùng của một kẻ sống sót.Thời gian không xóa đi điều gì. Nó chỉ dạy con người cách che giấu.Những năm tháng tưởng đã khép lại vẫn nằm nguyên đó, trong một quán cà phê không biển hiệu phô trương, trong một hình xăm giấu sau gáy, trong ánh nhìn lướt qua mà tim phải gắng sức mới không vỡ vụn.Họ nhận ra nhau không phải bằng khuôn mặt, mà bằng cảm giác quen thuộc đến tàn nhẫn - thứ chỉ xuất hiện khi một người từng là cả thế giới của mình, rồi biến mất. Có những nỗi yêu không cần lời xác nhận, vì nó đã được sống sót qua chờ đợi, mất mát, và những năm tháng tin rằng đối phương không còn tồn tại.Câu chuyện này không kể về việc yêu lại từ đầu.Mà là học cách ở lại sau khi đã mất nhau quá lâu, và biết rằng nếu bước thêm một bước nữa, sẽ không còn đường lùi.Giữa những khoảng cách không ai dám chạm, họ phải tự hỏi:liệu tình yêu còn đủ sức níu một người đã quen sống một mình và liệu có ai dám chọn ở lại, lần này không vì nghĩa vụ, không vì hối tiếc, mà chỉ vì yêu."Có những người không yêu để có nhau, mà yêu để kéo nhau trở về từ cái chết.""Và mùa đông dài nhất đời Orm, cuối cùng cũng tan mang theo hơi ấm của Ling"@K…
Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác là truyện ngôn tình xoay quanh về cuộc hôn nhân thương mại đã thay đổi vận mệnh cả cuộc đời cô. Dù chỉ mới nhìn vào đôi mắt rét lạnh ấy chỉ một lần duy nhất, cũng đủ để khiến trái tim cô hướng về anh. Ấy vậy, sự thật tàn nhẫn của anh lại khiến cô hoảng sợ. Sự hung ác của anh khiến cô tuyệt vọng. Cô ngây thơ cho rằng sự thùy mị của người con gái sẽ đổi lấy sự dịu dàng của người đàn ông. Nhưng không, vì yêu thương nên mới chấp nhận sự ngông cuồng của anh, muốn cùng anh sáng bước dù cho cô chẳng thay đổi được gì từ anh.Người con gái nguyện nhận thiệt thòi cho bản thân mình, tưởng anh sẽ xót xa, nhưng anh vô tình tuyên bố không quan tâm đến đứa con trong bụng cô. Đến tận bây giờ cô mới biết, tình yêu đối với cô còn xa vời lắm, cô muốn níu kéo, giữ chặt bên người thì tình yêu cũng cố gắng mà bay xa. Cô không thể chịu đựng thêm nữa, trái tim đã trở nên nguội lạnh khi người đàn ông cô yêu thốt lên “đời này kiếp này, cô đừng mơ mộng hão huyền rằng tôi sẽ yêu cô”Anh vốn dĩ tàn ác, cô không phải không biết nhưng cô có chết cũng không ngờ rằng bao hy sinh cô dành cho anh cũng không đủ sở hữu một chút tình cảm từ anh. Người con gái yếu đuối là thế, nay vì tình yêu mà tan nát cõi lòng. Thử hỏi, những quãng ngày còn lại với cô sẽ đi về đâu?Khác với Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc và Thời Gian Tươi Đẹp của Anh Và Em. Truyện có nội dung buồn thảm thiết, khi nước mắt của người con gái đã thấm dần từng trang sách để lại những câu từ cô đọng đầy sâu sắc. Đến với truyện để trải mình và hòa quyện vào cảm xúc của nhân vật và chiêm nghiệm những tựa truyện mới nhất hiện nay.…
Thời gian trôi qua nhanh thật. Mới đây chúng ta còn là một cặp nhưng giờ thì chỉ là bạn. Tôi từng tổn thương rất nhiều vì tình yêu, nó làm cho con người chúng ta dần dần thay đổi suy nghĩ một cách choáng váng có đúng không. Chúng tôi từng là những người bạn của nhau, và cũng từng là người thương của nhau. Tôi thật sự xin lỗi người từng thương của tôi anh tên là K, tình yêu tuổi học trò là kí ức đáng nhớ nhất cuộc đời của mỗi chúng ta. Tôi xin nói về câu chuyện của mình, tôi là một người sống tình cảm, chân thành và luôn suy nghĩ cho người khác nhưng trong tình cảm tôi lại không thật sự nghiêm túc với nó và từng làm tổn thương nhiều người bởi vì từng bị tổn thương nên tôi đã làm tổn thương lại, nhưng nếu họ tổn thương một tôi tổn thương mười lần.K à e thật sự xin lỗi rất nhiều về tình yêu của anh dành cho em trong khoảng thời gian dài như vậy tuy 7 tháng chưa phải là khoảng thời gian quá dài nhưng nó cũng là khoảng thời gian đủ làm cho con người ta tổn thương khá nặng đó anh à! khoảng thời gian nghỉ hè là khoảng thời gian làm cảm thấy thật sự chán khi không gặp anh nó làm em chán và buồn lắm anh à!!! Em nói: mình kết thúc nhé!Nhưng trong em thì cứ nghĩ là anh sẽ có chút gì đó níu kéo. Nhưng K không làm vậy.K nói: sao cũng được, tuỳ vào tôi. Khi nghe như vậy tôi lại nghĩ rằng anh cũng chán và cũng muốn kết thúc rồi. Nhưng đến khi bất đầu năm học mới chúng ta gặp nhau nhưng không hề nói chuyện với nhau. Nhưng một thời gian sau tôi cảm thấy thật sự khó chịu, cuộc tình kết thúc là do tôi và K không hợp nhau hay do chúng…
Nhân sinh như cõi mộng, mộng tỉnh nhân tan, kiếp người phù vân - chính là con người sống trên đời lấy vô thường làm bạn, nên sẽ có những lúc gặp chuyện không như ý, hay có những điều suy nghĩ hoài mà chưa thấu tỏ. Tuy nhiên thời gian qua đi, tới một lúc nào đó ta sẽ dần dần minh bạch, giật mình nhận ra rằng, thì ra hết thảy đều là an bài tốt nhất. Một nữ sinh trung học bình thường vốn đang trải qua những năm tháng tuổi trẻ êm đềm, không âu lo bỗng bị trói buộc bởi vận mệnh nghiệt ngã. Thế sự xoay vần chỉ sau một đêm, nhận phải bi kịch đã được định sẵn, cô mất đi tất cả, chìm trong đáy sâu tuyệt vọng. Tưởng như đã chẳng còn gì níu kéo nơi trần thế, một tia sáng hi vọng yếu ớt le lói trong mảnh đời tối tăm mịt mù, tia hi vọng mong manh ấy đã khơi dậy lên khát vọng sống trong cô và cũng đã vô tình trở thành một chấp niệm cô kiên quyết cả đời không buông. Mặc cho biết kết cục đợi mình phía trước là tàn khốc, cô như con thiêu thân đâm đầu vào ngọn lửa, không sờn lòng. Mặc dù biết tia sáng mình đã coi là cả nguồn sống ấy sẽ chẳng thể là của riêng mình, cô vẫn cố chấp đuổi theo và giữ lấy, không nỡ buông tay.Có lẽ vì sự ích kỷ đến mù quáng của chính mình, cô đã chẳng hề nhận ra rằng sau lưng cô, vẫn luôn có người lặng lẽ đợi cô quay đầu, lặng im che giấu cảm xúc thật trong tim. Warning: Tác giả mượn bối cảnh của bộ manga hành động, kinh dị viễn tưởng nổi tiếng Tokyo Ghoul, các sự kiện diễn ra ở tuyến thời gian không trùng với nguyên tác, độc giả nào cảm thấy không thích có thể rờ…
Ở góc xa nhất của thiên hà Lyra, nơi những hành tinh xa lạ xoay quanh quầng sáng xanh bạc, có một học viện mang tên Astra - nơi đào tạo những kẻ mang dị năng và khát vọng lớn hơn bầu trời quê hương. Giữa biển người ồn ào, Tịch Dao lặng lẽ xuất hiện: cô gái ngoại lai với phù hiệu sát thủ bạc lạnh, đến đây chỉ với một lời hứa cũ kỹ và ước mơ sống sót trong im lặng.Nhưng số phận không để Dao trốn tránh. Một lần vô tình bị kéo vào trò trốn học của nhóm sinh viên ồn ào, cô gặp Thẩm Ngôn - chàng trai hệ điều khiển, con trai đại tướng lừng danh. Từ một cuộc gặp gỡ tưởng chừng chẳng liên quan, họ và nhóm bạn tám người dần kết thành một vòng tròn tuổi trẻ rực rỡ, nơi tiếng cười và tình thân xoa dịu những góc tối trong trái tim.Song bình yên ở Lyra mong manh hơn tưởng tượng. Những tin tức chiến sự rời rạc bắt đầu len lỏi, bóng dáng kẻ địch xa xôi dần rõ hình. Khi bầu trời đổi màu và mùi thuốc súng lan tới tận cổng học viện, lựa chọn không còn đơn giản là học hay không học, yêu hay không yêu - mà là sống hay chết, ở lại hay bước vào nơi không chắc có đường quay về.Giữa chiến tranh và âm mưu chính trị, tình bạn trẻ tuổi bị thử thách đến tận cùng. Liên kết emergin, thứ năng lượng tưởng chỉ là phép màu khoa học, bỗng trở thành sợi dây duy nhất níu giữ sinh mạng và cả những trái tim đã lỡ trao nhau. Để bảo vệ điều quan trọng, mỗi người buộc phải đối diện quá khứ, bí mật và cả nỗi sợ sâu nhất của chính mình.Liên Kết Bạc là câu chuyện về tình bạn, tình yêu và những lựa chọn không ai muốn nhưng bu…
Trác lãng, cậu học sinh thiên tài sau khi thành công tốt nghiệp cao trung sớm 2 năm cùng với thành tích xuất sắc và vượt trội của mình cậu đã thành công dành được xuất học và học bổng toàn phần vào một ngôi trường hàng đầu cả nước!Trước ngày khai giảng của Shanknath, với tâm trạng vui vẻ cùng phấn khích, Trác Lãng hăng hái lên đường đến trường.Trắc Lãng không biết từ đây, cuộc sống của cậu sẽ hoàn toàn thay đổi.-----------Những con người đứng trên đỉnh xã hội, những đứa con của trời. Họ được sinh ra với những gì tinh túy hoàn mỹ nhất:Vẻ ngoài mỹ mạo rung động cả đất trời, xuất thân cao quý hơn ai hết và tài năng xuất chúng không ai có thể so sánh, không thể phủ nhận, họ là những kẻ cao quý luôn ở trên cao nhìn xuống mọi đều tất thảy.Vậy mà mấy kẻ đó ở trước mặt Trác Lãng lại là bộ dạng:- Vị thiếu gia cao lãnh, kiêu ngạo không đặt ai vào mắt lại dùng một ánh mắt thanh khiết, triều mến nhìn Trác Lãng, giọng nói luôn âm lãnh, thờ ơ vậy mà lại dịu dàng đến tận xương, nói với cậu: "đúng thật là anh không thích con trai, nhưng đó là trước khi gặp em"- Hội trưởng học sinh lai ngoại bệnh kiều, nghe đồn mắc bệnh sạch sẽ thời kì cuối vậy mà cùng cậu nô đùa trong đất bùn dưới mưa rồi lại nắm lấy bàn tay đã dính nhớp bùn đất của cậu, rất nâng niu như cầm phải thủy tinh mà chậm rãi áp vào má: "anh ghét bùn đất bẩn thỉu thế này, dính nhớp càng gớm riết, bàn làm việc cũng không phải nơi để dùng bữa, rất dễ bám vi khuẩn, khăn tay dùng một lần nên vứt đi nhưng mà..cùng em như thế này …
Tác giả : Ma AnThể loại: 1Vs1, Hài hước, HE, Hiện đại, Lâu ngày sinh tình, Ngôn tình, Ngọt, Nguyên sang, Showbiz, Sạch, Song xử, Sủng, Thâm tình, NL, Kim bài đề cử, Thiên chi kiêu tử - Thiên chi kiêu nữ]Văn án: Giới thiệuSở Tích là Bạch Liên Hoa(*) nổi tiếng trong giới showbiz, gương mặt đẹp nhất, tính tình điệu đà nũng nịu nhất, anti-fan nhiều nhất, nghe nói kim chủ thần bí chống lưng cho cô cũng là nhiều tiền nhất.(*) Bạch Liên Hoa: chỉ những cô gái luôn tỏ ra trong sáng, ngây thơ, vô tội.Cho đến một ngày cô được chẩn đoán mắc phải căn bệnh nan y.Sở Tích cho rằng tốt xấu gì cũng có hai năm cảm tình, nước mắt lưng tròng đi tìm kim chủ kể khổ.Nào ngờ người kia nhìn thấy nước mắt cô liền cười khinh thường, tiện tay xé luôn bệnh án: "Thu hồi lại nước mắt giả mù sa mưa của em đi, chúng ta chỉ nói chuyện giao dịch, không nói chuyện tình cảm."--Mọi người đều biết phía sau Sở Tích có người trong chống lưng, nhưng gần đây tài nguyên của Sở Tích tuột dốc không phanh, hình tượng so với trước kia khác nhau một trời một vực, thậm chí trong gameshow còn dùng tay không chặt gạch, hình tượng đóa hoa nhỏ trong nháy mắt liền tan biến.Vì thế toàn bộ giới showbiz đều vỗ tay vui mừng, rốt cuộc thì Sở Tích cũng bị đá, Bạch Liên Hoa dối trá bại lộ bản tính bị kim chủ thần bí một cước đá văng.Cho đến một ngày nọ ở phim trường, nhóm người xung quanh nhìn Sở Tích dùng thế thân diễn cảnh hôn.Mà đương sự Sở Tích lại bị vị kim chủ thần bí mặt lạnh kia kéo khỏi phim trường, sau đó bóp eo, ấn người lên tường hôn.Vai chính: Sở…
Thể loại: Đam mỹ Tag : Ngọt sủng, sư đồ, sư tôn công, tu tiên."Sư tôn, người cười một cái đi, đừng niệm kinh nữa.""Ừm." Tịnh Lăng Uyên và Thẩm Bất Ly là mối quan hệ sư đồ, một người trầm tĩnh như nước, người kia lại như sen dưới hồ, toát hương rực rỡ. Họ sống ở Huyễn Vân Các, vốn sẽ chẳng có gì đáng kể.Nhưng mối quan hệ sư đồ không rõ ràng này, lại pha thêm chút tình cảm khó nói. Tịnh Vô Uyên - thiên tài kiếm tu tuổi trẻ thành danh, Thẩm Bất Ly - thái tử ma tộc quy ẩn nơi núi rừng.Họ gặp nhau, một ánh mắt, một nụ cười đã se nên mối nhân duyên.____Thân phận Thẩm Bất Ly được định trước sẽ trở thành một phần cho lễ hiến tế, hồi sinh con hung thú thượng cổ. Ngày lễ thành hôn, kết đạo lữ đèn hoa giăng đầy lại biến thành ngày mưa máu che không thấy mây, một người tu vi bị rút cạn, còn một người linh hồn vỡ nát.Tịnh Vô Uyên quỳ ở tế đài, ôm cơ thể lạnh lẽo của Thẩm Bất Ly trong lòng. Hắn không gào khóc, chỉ có nước mắt là không ngừng rơi.Kiếp này nếu đã không trọn vẹn, còn hẹn chi kiếp sau?____Thẩm Bất Ly bật dậy, thứ đầu tiên y cảm nhận được là lồng ngực ấm áp và một vòng tay rộng rãi. Tiếp theo mới đến giọt nước lạnh băng lăn dài, cùng tiếng nấc lên từng hồi không ngừng được."Đừng sợ, đừng sợ ta ở đây." - Tịnh Vô Uyên vuốt ve tấm lưng y, Thẩm Bất Ly níu chặt lấy hắn, khóc đến mặt mũi tèm nhem.Thẩm Bất Ly không biết cách nào dừng lại, y chỉ cảm thấy cả người không thoải mái. Nước mắt cứ thế mà tuôn, y dường như đem cả giấc mơ kinh hoàng đó ra bên ngoài…