Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Em yêu anh một lần và cũng là lần cuối em đau khổ vì anh . Lúc chúng ta ở bên nhau anh luôn thờ ơ với em . Chúng ta không làm những điều mà nhưng cặp đôi hay làm , chúng ta cũng không bao giờ dành thời gian bên nhau . Đến lúc em buông tay anh ra , anh lại cứ níu kéo lại em nói anh xin lỗi , chúng ta hãy bắt đâu lại từ đầu . Nhưng có lẽ anh đã quên tất cả chỉ là quá khứ , em giờ không thiết tình cảm của anh nữa , cũng không thiết những sự yêu thương của anh nữa .…
Khi chia tay anh - Không khóc. . . Cũng chẳng cười.- Không buồn . . . Cũng chẳng vui.- Bước đi. . . Cũng không nhìn lại - Hững hờ. . . Cũng chẳng níu kéo Nhưng thực tế:- Im lặng. . . Để che giấu nỗi đau- Lạnh lùng. . . Để che đi nước mắt.- Quay lưng. . . Để thầm khóc trong lòng.- Buông tay. . . Để người ấy. . . Đi tìm hạnh phúc khác.…
yêu thương bản thân không phải tốt hơn sao.Có thể nhìn em không, có thể khắc sâu vào tim không, nếu không thể thì níu kéo làm gìtạm biệt anh, mong rằng sẽ không gặp lại....tại sao vậy, anh lại vô dụng đến như vậy, e là đồ lừa gạt.quay về được không, yêu anh thêm một lần được không, .......Chúng ta kết hôn lại đi.được…
Aether đánh mất người em gái yêu quý của mình. Người thân còn lại của anh, báu vật anh nâng niu không thể tìm thấy.Lang thang không biết bao nhiêu năm tháng, cuối cùng, Aether đã tìm được sự hiện diện của đứa em gái thân thương nơi thời không lạ lẫm.…
Đoạn video Daniel bị đánh lan truyền với tốc độ chóng mặt. Cậu tưởng chừng sẽ bắt đầu cuộc sống mới nơi đây nhưng cuối cùng là lòng tự trọng bị dẫm đạp và sự nhục nhã. Chỉ còn lại nước mắt và nỗi tủi hổ nghẹn trong cổ họng.Đêm đó, Daniel gục xuống khóc nức nở mong mình đừng bao giờ tỉnh dậy nữa..Nhưng khi mở mắt ra, mọi thứ có vẻ đã thay đổi.…
"gã đó là ai vậy?""hoàng tử vương quốc loài người đấy. cậu không biết à?""biết, trông quen quen. hình như từng gặp rồi.""vậy à. gặp ở đâu?""trên giường tôi."____________kaichigi - không reup fic dưới mọi hình thức!…
Gió là thứ không ở lại. Nhưng năm ấy , nó dừng lại vì một người .Chúng tôi từng nghĩ cuộc sống này nhàm chán - trôi qua những ngày tháng cũ kỹ , qua những lớp học ,những cái tên , những nụ cười thoát chốc. Không gắn bó , không dừng lại ,không để tim lạc nhịp vì bất cứ điều gì .Nhưng năm đó ... khi gió lướt qua cậu - nó không muốn tiếp tục hành trình nữa.Nó dừng chân. Nhẹ như cái chạm. Nhưng sâu như một cơn say tuổi trẻ.…
Hạ tiểu linh , một bệnh nhân trầm cảm trẻ . Khi chỉ vỏn vẹn tuổi niên thiếu Tiểu linh đứa trẻ vốn phải nhìn cuộc sống vốn nên màu hồng với đôi mắt long lanh nhưng cô bé ấy chỉ có thể nhìn thấy được những mặt tối của con người hay một xã hội đầy xám bạc . Với tư cách là một bác sĩ tâm lí , Tôi Hạ an mỗi ngày đều đang cố gắng níu giữ mạng sống nhỏ này mà lại chẳng hề hay biết . Trong lòng bệnh nhân của mình sớm đã nảy mầm ý định đêm ngược ngày tự sát.…
Xoay quanh cuộc sống của Kiêu Vũ một chàng trai có bề ngoài lẫn tâm hồn nhạt nhòa mang bên mình căn bệnh trầm cảm.Vào một ngày cậu đến cây cầu nơi dòng nước trong vắt gợn sóng lăn tăn,thầm nghĩ nếu nhảy xuống đấy chắc là tốt lắm sẽ chẳng còn những nỗi đau dày xéo tâm hồn mình nữa.Nhưng có một người đã cản cậu lại từ đó định mệnh như muốn níu kéo cậu ở lại thế gian lâu hơn,để thay đổi hay để hủy hoại?…
Nếu có ai hỏi Đức Duy, lớp 11A, ba năm qua cậu đã làm việc gì chăm chỉ nhất, chắc chắn câu trả lời sẽ là: "Yêu thầm Nguyễn Quang Anh". Nói chính xác hơn, là yêu thầm đến mức thành thói quen, thành nhịp thở, thậm chí... thành cả "mục tiêu sống".…
Thích cách Fa yêu em bằng những gì có thể làm để khiến em không áp lựcThích cách Char yêu chị bằng những sự nũng nịu, dính ngườiChung quy lại: là yêu thôi! (Mê EngLot quá nên tui viết vài mẫu oneshot nì kể về những lần delulu của tuiii. Sẽ có chap H có chap không nhé!)…
Nàng, Hoa Cảnh Lam Tề Nhi có một cái đầu cực kì thông minh, bối cảnh gia đình hiển hách, là bảo bối được mọi người nâng niu yêu thương trong lòng bàn tay, gen ưu tú đã khiến nàng không thể trở thành một người tầm thường, vốn sinh ra trong một dòng dõi quân sự, tài năng quân sự của nàng rất cao, trong mắt nàng: được ba mẹ cùng hai người anh trai yêu thương thì tại sao nàng phải thể hiện ta đây là người tài giỏi?Giả heo ăn hổ chẳng phải càng thú vị sao, lười biếng chính là cách tốt nhất, phải lười biếng đến nổi người gặp người thích, lười biếng đến nổi người người tức giận, càng phải lười biếng đến nổi mắng cũng không được đánh cũng không xong, chỉ có thể cưng chiều, dỗ dành, yêu thương, đây mới là cảnh giới. Nói chung tóm lại: ngốc nghếch một chút thì nàng sẽ nhận được nhiều sự yêu thương hơn.Khi thì mỏng manh như gió, ôn nhu động lòng người, khi thì điềm tĩnh nho nhã, tính tình nhu nhược, Hoa Cảnh Lam Tề Nhi vốn không tranh giành với đời, sau khi kết thúc kì huấn luyện quân đội đặc biệt chuẩn bị về nhà nhưng vì muốn giúp đỡ truy đuổi một tên sát nhân dùng súng khiến bản thân gặp cảnh ngoài ý muốn, nhưng tại sao lại xuất hiện thêm một "phản ứng hóa học"? Một triều đại hoàn toàn chưa từng xuất hiện trong ghi chép lịch sử, một triều đại cao quý mạnh mẽ, vất vả mười sáu năm, Hoa Cảnh Lam Tề Nhi nàng rốt cuộc có thể bắt đầu cuộc sống "sâu gạo"của mình nhưng cuối cùng...Hắn, Hiên Viên Mạch, giống như một thần linh...…
Tuổi trẻ nồng nhiệt ngày nào qua đi, Lộ Tuyết của bây giờ cũng không còn sự ngông cuồng, nhiệt huyết, sôi nổi ngày nào, thay vào đó là tâm hồn bình lặng, trầm tư. Giữa quá khứ và hiện tại, cô sẽ lựa chọn níu giữ thanh xuân tươi đẹp hay bước đi trên con đường mới?…
Gió lướt qua cuộc đời bạn, xoa dịu lòng bạn. Nhưng gió là của trời. Không bất kì thứ gì có thể níu gió ở lại. Cô cũng không ngoại lệ, nhưng cô vẫn cố chấp muốn vươn tay đón gió để rồi tự mình gặm nhấm nỗi đau.P/s: Một chút ngẫu hứng, nghe bạn ấy rap mà không hiểu sao nước mắt cứ tuôn…
"Này cậu đẹp trai ơi, cho tớ làm quen nhé?""Rất hân hạnh được làm quen với cậu, Kookie" 1 chiếc hố mới mà mình đào đeyyy, vì khum có ý tưởng thường xuyên và bận học nên có lẽ fic này sẽ khó để hoàn, nên để em nó ở đây để mọi người vào đọc cho vui❤✨…
Giữa chữ và ảnhAnh gom ánh sáng vào khung ảnh nhỏ,Tôi gom nỗi buồn vào những dòng thơ.Khoảnh khắc lướt qua-anh níu giữ,Cảm xúc phai nhòa-tôi viết thành mơ.Từng thước phim là lời chưa nói,Từng trang giấy là ảnh chưa chụp ra.Một người cầm máy-bắt thời gian đứng lại,Một người cầm bút-hỏi thời gian trôi xa.…
Hắn là cái khốc trung mang tiểu bĩ bộ đội đặc chủng, trưởng thành ba mươi mà đứng chuẩn bị thành cái gia,Nhất thời tâm động, thiết huyết quân nhân cư nhiên xem thượng nhìn như nũng nịu đàn tranh lão sư!Truy, vẫn là không truy? Đó là một vấn đề...…
Cảm hứng để tôi viết nên " Cấp 2" là bởi vì tôi chợt nghĩ đến những năm tháng sắp hết của mình tại cấp 2, và... tôi không muốn để cảm giác này trôi đi, tôi muốn níu nó lại nên tôi quyế định viết cấp 2. "Cấp 2" sẽ không phải là những câu chuyện được xây dựng một cách hoàn mỹ, hoặc là quá ư hoàn hảo về mọi mặt, tôi chỉ đơn giản viết về những gì mình đã trải qua, những tình huống, cảm xúc và cả bạn bè mà tôi đã gặp.Vì vậy mong rằng các bạn sẽ chấp nhận " Cấp 2"!Cảm ơn _Hân Trần _…
Đức Duy - Quang Anh Em giấu hắn, giấu mọi thứ, em không muốn hắn biết. Yêu nhau, nhưng em không hề tin tưởng hắn tí nào. -Bị gì à?.-Không sao đâu.-Lời nói dối của Quang Anh rất tệ, Duy biết, nhưng Duy không muốn nói, cảm xúc của Quang Anh là hàng đầu đối với hắn. Ngay từ đầu, em không phải người hắn chọn, mà là người chắc chắn sẽ thuộc về mình, không lệch đi đâu cả-…