Những mẩu truyện ngắn
...Chả biết nói sao…
...Chả biết nói sao…
teen fiction. Lưu ý trước khi đọc.…
Huỳnh Ngạn Nhi là một tiểu thư được nâng niu, chiều chuộng trong một gia đình với tài sản bạc ngàn, nhưng dù được thương yêu là thế, cô cũng chẳng thể chống lại chữ "môn đăng hộ đối". Số phận đã trêu người khi để cô nhìn thấy Trần Thiện Tâm, nhưng lại để Cao Đức Minh nhìn thấy cô. Ba trái tim, hai tình yêu, nhưng chỉ một người được hạnh phúc. Sau tất cả, phải chăng tình yêu và lý tưởng phải lùi bước nhường ánh hào quang cho quyền lực và vật chất?…
Tên truyện: Couple ngọt ngào (Sweet couple)Tác giả: Trường UýThể loại: Ngôn tình, hiện đại, nhẹ nhàng, ngọt sủng, thể thao điện tử (PUBG)Tình trạng bản gốc: Hoàn thành (53 chương)Tình trạng biên tập: Đang tiến hànhBìa: Gác nhỏ của Dạ TướcLịch đăng: Không cóTruyện được edit khi chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup. Editor còn non tay nên không tránh khỏi sai sót, mong được mọi người góp ý để hoàn thiện hơn trong tương lai. Trong quá trình đọc truyện có bất cứ thắc mắc, góp ý gì xin hãy để lại bình luận, mình sẽ ghi nhận và cố gắng sửa đổi.Mình xin gửi lời cảm ơn đến Gác nhỏ của Dạ Tước đã tài trợ cho mình một chiếc bìa xinh xắn, đồng thời cũng cảm ơn Leosing đã đồng ý cho mình sử dụng bản convert trên Wikidich.Lời cuối cùng: Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Đây là fic đầu tiên của con au níu có j sai sót hay thiếu múi mong chư vị bần tăng góp ý cho au…
đời …
Edit: Hạt, Lục Lục Beta: Nhungg ---- Giang hồ nói, trên núi Thần Liệt kia, có Chúc Âm giáo thần bí, quỷ thần khó lường. Giáo chủ của Chúc Âm giáo là một người trẻ tuổi, thanh lãnh bạc tình, bên người có một Hộ pháp thường khoác hồng bào lộ vẻ tiêu sái nhưng lại rất ngoan độc và cứng rắn. Giang hồ nói, Giáo chủ của Chúc Âm giáo Vân Trường Lưu và Hộ pháp Quan Vô Tuyệt, tâm linh tương thông, tình đầu ý hợp. Giang hồ nói, Vân Giáo chủ đã sủng Hộ pháp nhà y lên tận trời lúc nào không hay. ................ Vào ngày đông năm đó, Quan Vô Tuyệt, người được phái ra ngoài giám sát phân đà, chưa được cho phép đã tự tiện trở về, còn dẫn theo một dược nhân* áo xanh ôn nhuận yếu ớt. [*] dược nhân: người chuyên thử thuốc, như chuột bạch vậy. ____ Giang hồ không hề biết, người được Vân Giáo chủ nâng niu trên đầu quả tim, còn có một ánh trăng sáng vào thời niên thiếu. Hôm nay Quan Vô Tuyệt hái vầng trăng kia xuống, túm đến trước mặt Giáo chủ nhà hắn. #Trên dưới toàn giáo đều ủng hộ cp Giáo chủ x Hộ pháp, chỉ có Hộ pháp bám riết không tha việc tìm đối tượng cho Giáo chủ# #Trên dưới toàn giáo đều nghe nói Giáo chủ và Hộ pháp đang ầm ĩ, vậy mà hôm nay vẫn hớn hở ăn cơm chó như ngày nào# #Trên dưới toàn giáo đều biết Giáo chủ đã tìm được ánh trăng sáng, Giáo chủ vẫn đang rối rắm không biết có nên làm hòa với Hộ pháp hay không# ___________ Cp: Giáo chủ công bề ngoài cao lãnh bên trong thâm tình x Hộ pháp thụ bề ngoài ngang ngạnh bên trong trung khuyển. Cường cường, từ đầu đến cuối công thụ luôn là hai đầu mũi tên (không có…
Trước khi gặp gỡ Minh Huy, cuộc sống của Chiêu An vốn là hai màu trắng đen tẻ nhạt. Trong đôi mắt không có tia sáng của hi vọng, con đường về nhà không có trăng sao dẫn lối. Sống mà không có mục đích, ngày ngày trôi qua vô nghĩa. Minh Huy kiêu ngạo, từ gia cảnh tới học lực đều tốt đẹp. Con đường phía trước là ánh sáng dịu mắt, tự do và vô lo nghĩ. Hai con người tưởng chừng chẳng có chút liên quan nào lại từng chút một buộc chặt lại quấn lấy nhau. Minh Huy từ trên cao bước xuống để cứu rỗi người mình yêu. Chiêu An lạc lối được một người nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay, chạy trốn khỏi những niềm đau u uất. Cậu có nghe thấy không? Thanh âm nơi ngực trái. Tớ thấy thế giới này thật vô vị, nhưng vì còn có cậu mà sống trọn vẹn một đời.…
Lênh đênh trên biển, trong một con tàu sắp chết đang đuổi theo một mặt trời sắp chết, Minh quyết định viết tản bút. "Cái này nó giống nhật ký hơn ấy."- Thuyền phó, M.O cầm quyển sổ da, lật vài tờ rồi chẹp mồm đánh "tách". "Nhưng mà Minh viết ngôi thứ ba, thấy giống truyện mà."- Con bé phụ bếp chen lời. Kìa nó đang kiễng kiễng đôi chân; vừa níu vừa ghì cánh tay đàn ông cục mịch kia xuống, để những dòng chữ trên sách lọt được vào tầm mắt."Tôi cũng không biết nó là cái gì."Đây là thể loại gì, và đã có ai viết kiểu thế này bao giờ chưa, Minh không biết thật. Mà thôi cứ viết. Có mất gì đâu. Còn gì để mất.…
Một cô gái, dưới ánh nhìn của một kẻ si tình, có lẽ luôn đẹp hơn tất cả những gì vốn có.Không phải bởi nàng quá rực rỡ, mà bởi từng ánh mắt, từng cử chỉ rất khẽ của nàng đều được trái tim người kia nâng niu thành một mùa nhớ.Người ta thường nói mùa xuân là mùa của những nụ hoa đầu tiên.Nhưng với tôi, tình yêu lại bắt đầu từ một buổi sáng đầu thu, khi giữa những dịu dàng rất khẽ của gió và ánh sáng, có một cô gái lặng lẽ bước vào lớp học - và cũng lặng lẽ bước vào tim tôi.…
Tình yêu thời thiếu niên có thể là thứ tình cảm khó phai nhất. Và có lẽ chẳng ai muốn kết thúc một mối quan hệ khi chúng ta đã cố gắng để giành lấy được thứ tình yêu không rõ ràng đấy. Nhưng liệu rồi có thể níu kéo một mối quan hệ khi đã tới bờ vực tan vỡ không? Liệu rồi qua tình yêu đó, chúng ta đã biết được chính xác mình là gì của nhau?…
Có những điều mất một đời để nhớ,Cũng có những thứ cả một đời khó quên,Chưa biết một đời là bao xa,Đôi lúc buông bỏ chính là việc cần nhiều dũng cảm và bản lĩnh hơn là cố gắng níu giữ đến tận cùng,Rất nhiều... *Lấy cảm hứng từ ca khúc "How can I love the heartbreak, The one I love is you" - AKMU…
Đây vô đọc đi…
"Nỗi buồn in trong timCòn đâu bao kỷ niệmCứ thế anh rời điĐể em cạn nước mắt"Ai thương ai nhớ ai ?Trong lòng này đã thấu , cớ sao , cớ sao , cớ sao xa nhau... Sau ngày định mệnh đó, tôi đã từng thề "không bao giờ đặt chân đến sân bay dù là nửa bước". "Thương nhau mình để đó , vì bước không thể xa hơn nữa" nhưng rồi mỗi khi nhìn lên bầu trời thấy "chiếc máy bay nào đó" cũng đủ khơi gợi lại bao kỷ niệm xưa, giờ chỉ mình tôi cùng nỗi đau âm ỉ bởi những tổn thương ai đó để lại sâu tận hồn tôi.Mỗi lần tâm tư khắc khoải tôi lại muốn thét lên: "thà người đừng đến hôm đó, thà người đừng nói lời yêu, thà người đừng chia tay như vậy..." thì có lẽ giờ đây đôi ta đã chung ngã, hạnh phúc cùng nhau.Dẫu hạnh phúc có mong manh như bồ công anh bay trong gió, em cũng xin nguyện trở lại ngày xưa để níu giữ chút kỷ niệm êm đềm cho đôi ta. Nhưng... Đúng người , sai thời điểm kết quả đau đớn đến tột cùng!…
Đến thế giới này chỉ là điều vô tình.... cho những cuộc gặp gỡ định mệnhCó những thứ ko phải là của mình....càng cố níu kéo càng nhận ra một điều....bản thân thật ngu ngốc nhường nào và đáng khinh bao nhiêuÔng trời cho ta gặp hàng vạn trong hàng tỷ nngoài kia....có những ng chỉ thoáng qua trong cuộc đời ta...có những ng sẽ dừng chân trong đoạn đường đó ...nhưng chưa chắc ngta đã mừng chung đường cùng bạn...đừng ngộ nhận để khiến bản thân thành con ngôk,hay khiến ngta chán ghet....Nếu có thể làm lại...e sẽ ko yêu anh hèn mọn và đáng khinh như trc nữa....nhưng quên anh là điều e ko thể Làm sao có thể quên một ng đã khắc sâu vào trong linh hồn chứLàm sao có thể quên một ng dù chết vẫn muốn bên cạnh ng đóLàm sao có thể nói dối con tim khi vẫn con yêu sâu đậm như vậyLàm sao đây khi trái tim e lun ko nghe lý tríNhưng sai lầm ko thể hai lần....lần này e sẽ chỉ đứng nhìn anh từ xaGiống như sương mai...gần ngay trc mắt ...nhưng ko thể lắm ở trong tay....gió thổi đến ...sương cũng tan r…
"Chúng ta thường dành 5 năm Tiểu Học để chờ mong cấp 2, dành 4 năm cấp 2 để mong chờ khoảng thời gian cấp 3 và lại dành 3 năm cấp 3 để níu kéo thời gian trôi chậm lại....""Tháng 5 có thể trở lạiMùa hạ có thể trở lạiNhưng chúng ta sẽ chẳng bao giờ có thể quay lại tuổi 15 cuồng nhiệt ấy nữa...."***[...] Tôi thuộc trong số ít người dành cả 4 năm cấp 2 để níu kéo thời gian chậm lại và dành 3 năm cấp 3 để tiếc nuối khoảng thời gian cấp 2.4 năm tuy không nhiều cũng không ít nhưng đủ để làm tôi lưu luyến, đủ để làm tôi tiếc nuối và đủ để không bao giờ quên....…
Chỉ là để tự nhắc nhở bản thân. Đến thì vui, rời đi không níu kéo.…
Đối lập giả được | The opposite is fakeTác giả : tu kỳ | wynot zThể loại : [ Truyện ngắn ] boylove , HE , tình cảm , hài hước , echi , care , 1x1...Cp : Je Won - Sang HeeSố chương : 2 ... chưa có phiên ngoại Tình trạng : đang cập nhật Lưu ý : đây là hệ tư tưởng của con ng trên con đường hướng đến nhân loại có câu từ tục tiễu nên cân nhắc trước khi đọc >ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU EDIT TRUYỆN MONG MNG ĐỌC THÔNG CẢM NẾU CÓ SAI SÓT !!Hình ảnh truyện chỉ mang tính chất minh hoạ ko hề liên quan đến truyện hoan nghênh lọt hố =)) _ văn án _Je Won với Sang Hee trên tầng thượng cãi nhau qua lại đến khi nghe đc câu trả lời nhưng trượt chân vì níu nhau lại nên hai người ngã khỏi tầng thượng quay lại 2 tháng trc khi gặp nhau cậu tán tỉnh ko nghe đc câu trả lời vì ngại nên dẫn đến việc đôi co trên tầng thượng quay lại 2 tháng sau lúc trên sân thượng hai người đc đưa vào bệnh viện trong tình trạng hôn mê Sang Hee tỉnh lại trước không có tình trạng nghiêm trọng nhưng Je Won ngược lại mất trí nhớ vì đỡ cho cậu lúc hỏi cậu là ai vì cảm thấy có lỗi và cũng thick cậu nên nói rằng chúng ta đang yêu nhau đến lúc lấy lại đc trí nhớ thì hạnh phúc dâng chào khi bt cậu đã nói là chúng ta đang yêu vậy là thành đôi And Author's note : nhân vật chính là top và văn án giới thiệu mình không thể viết đầy đủ tình tiết nếu mọi người muốn bt thêm có thể vào truyện đọc để bt phần câu truyện mình ko nhắc đến !! " mình ko nói là mình lười đâu =) "…
Là chính cuộc đời tác giả mượn vần thơ để miêu tả ..... vì sao nàng và vì đâu ....Phải chịu tiếng đời .^ trong cuộc sống có những chuyện mình biết nhưng không nhất thiết phải nói ra mà hãy cảm nhận bằng trái tim .^…