Thanh xuân Hồi ức
Thanh xuân là chuyến tàu vội vã một đi không trở lại. Níu giữ lại một chút hồi ức, một vài kỉ niệm để thành xuân không trôi qua vô nghĩa…
Thanh xuân là chuyến tàu vội vã một đi không trở lại. Níu giữ lại một chút hồi ức, một vài kỉ niệm để thành xuân không trôi qua vô nghĩa…
Người ta thường nhắc tên em như đại minh tinh đại minh tinhMà sao chẳng níu tay giữ được một mối tìnhEm hoá thân cũng hay rồi em sắm vai cũng hay rồiNhưng sao chẳng thể sống hay cuộc đời mình…
Công ty TNHH TM XD PHAN GIA PHÚC chúng tôi chuyên cung cấp sơn : -Sơn chịu nhiệt màu bạc, màu đen 600độ KCC -Sơn chịu nhiệt cho ống khói KCC -Sơn chịu nhiệt cho lò sấy KCC -Sơn chịu nhiệt cho lò nung KCC -Sơn chống cháy KCC -Sơn chịu nhiệt màu trắng,màu aluminium 600độ JOTUN -Sơn chịu nhiệt 600độ RAINBOW -Sơn chịu nhiệt SEAMASTER 600độ -Sơn chịu nhiệt GALANTMột số khu vực tỉnh hiện PGP đang bán và cung cấp SƠN EPOXY KCC-sơn DẦU KCC LT313 nỗi tiếng tại các thành phố như: Hồ Chí Minh(quận 1 ,quận 2,quận 3,quận 4,quận 5,quận 6,quận 7,quận 8,quận 9,quận 10,quận 11,quận 12 ,bình tân,bình chánh,tân bình,tân phú,phú nhuận,hóc môn ,củ chi,thủ đức,bình thạnh,nhà bè,cần giuộc,cần giờ), Hà Nội, An Giang, Vũng Tàu, Bạc Liêu, Bắc Kạn, Bắc Giang, Bắc Ninh, Bến Tre, Bình Dương, Bình Định, Bình Phước, Bình Thuận, Cà Mau, Cao Bằng, Cần Thơ, Đà Nẵng, Đắk Lắk,Đắk Nông, Đồng Nai, Biên Hòa, Đồng ThápCông ty TNHH THƯƠNG MẠI XÂY DỰNG PHAN GIA PHÚCVăn phòng : 105/12 Nguyễn Thị Tú,P.Bình Hưng Hòa ,Q.Bình TânTel : 08 6272 2244 - 0919 004 209 nhiênEmail: [email protected]: http://kccpaint.vn/…
Cô ngồi đấy. Về lý thuyết, đó là góc có nhiều ánh sáng nhất nhưng anh không thể trông thấy cô. Không phải vì nắp dương cầm ngăn ánh sáng từ ngọn đèn hay dây cát đằng rũ bóng bên cửa sổ, hắt những khoảng đậm nhạt lên dáng ngồi nghiêng nghiêng mà vì vẻ chịu đựng, âm thầm trên nét mặt đọng chút tiếc nuối, chút thất vọng như cố níu giữ vệt sáng của một vì sao.Ngột ngạt quá, ước gì có một không gian để thở, một khoảng không để nhìn ra xa nhưng căn phòng chỉ duy nhất khung cửa nơi cô ngồi. Mắt Trung Dũng dừng lại nơi anh ít nhìn đến nhất. Ở đó, không gian cũng được mở ra từ ô cửa nhỏ. Góc phố rét mướt với hàng cây khẳng khiu. Bức tranh anh mua của một họa sĩ ngồi vẽ ven đường. Ông già có ánh nhìn vừa dại dại vừa tinh anh, cả gương mặt là một nét phác họa thô kệch và thời gian như vệt sương mỏng vắt qua đôi mắt đục mờ. Phương Đàn rất thích bức tranh. Mỗi lần ghé thăm, Phương Đàn đều đứng hàng giờ ngắm nghía và suy tư.…
Hoà Thu , Hoà Đông , Hoà Bình là F.M.B , đều là những đứa trẻ bị ruồng bỏ . Hoà Đông , Hoà Bình được nhận nuôi ; có người bảo vệ , yêu thương ; lớn lên lại tài giỏi , anh tuấn , là ước mơ của biết bao người . Hoà Thu lại chấp nhận sống riêng , tự mình lo toan mọi việc . Trong một lần vô tình , cả 3 gặp gỡ Tam Vinh gia , là con của Vinh gia , đồng minh Tâm gia , cũng là gia đình nhận nuôi cả 3 . Vinh Tử Mỹ có hứng thú với Hoà Thu , nhưng lại bị anh lạnh nhạt nên nhờ đến sự giúp đỡ của Vinh Tử Tuấn và Vinh Tử Tú . Do áp lực , anh buộc phải chấp nhận việc 2 gia tộc cùng chung sống . Luôn bị khinh thường , đối xử tệ nhưng anh vẫn chưa từng tỏ ra bất mãn . Đời người trớ trêu . Không biết từ lúc nào mà anh và Vinh Tử Tuấn đã sa vào lưới tình . Vinh Tử Tuấn yêu anh , nhưng vì sự tự tôn cá nhân mà luôn làm anh tổn thương . Không muốn mất anh , nhưng lại không biết cách níu kéo . Liệu , anh có chịu tha thứ và yêu hắn 1 lần nữa ? Hẳn , đây sẽ là lần cuối cùng hắn bỏ anh chứ ?…
Câu chuyện thanh xuân nhẹ nhàng vui vẻ. Tình bạn, tình yêu dần phát triển qua những năm tháng bên nhau để viết nên quãng thời gian tuyệt đẹp.…
Ngày đó, cô và anh quen nhau qua một sticker dán báo sóng điện thoại. Đã từng tâm sự với nhau, nói chuyện với nhau, xem nhau như một khoảng trời mộng mơ trong những ngày u ám của cuộc sống. Sau 15 năm, cô và anh gặp lại khi hôn nhân đôi bên đã chẳng còn tình yêu ...…
Trong tình yêu chúng ta chỉ đơn giản là những con búp bê. Khoảng thời gian đầu ta là tất cả, ta được sắm đồ, được mặc đẹp, được nâng niu chiều chuộng. Nhưng đến cuối cùng, cũng chả ai lại thương yêu một con búp bê đã cũ cả; đến cuối cùng cũng chỉ còn mỗi chúng ta là ngưòi đau khổ.…
OneShot này , ngược cũng là chủ yếu . Fic Instagram LizKook thì khoảng mấy tuần nữa mình mới viết nên trong thời gian này côi như oneshot này thay thế câu chuyện ngược của fic kia ha :)…
Một tuyển tập truyện có thể SE, HE hay cả là BE. Xin vui lòng không ném đá hay chê bai, hoan hỷ hoan hỷ. Tác giả: BánhMìChảLụa…
Dạo này bị sìn Osamu ấy,mà nó OOC lắm nên bà nào đọc được thì đọc nhé( ̄ω ̄;)…
Tôi buông bàn tay em."Hạnh phúc" Đó là từ cuối cùng tôi có thể nói với em.Xin lỗi em, Mina tôi còn yêu Nayeon em nhiều lắm..._______________________Truyện Chuyển Ver đã được tác giả cho phép!!!Author: badgurl_rose…
Nữ phụ gặp nam phụ. Trong truyện này họ là nữ/nam chính không có nghĩa trong chuyện của người khác họ cũng là nữ/nam chính. Mô tả:Lam Mai Phương vì để níu kéo Nga Hoàng mà lừa gạt Lục Nhất Minh.Vũ Đức Hiên coi Lâm Khải Vy như vật thế thân của Ngô Mạn, lừa gạt tình cảm của cô.…
Chỉ đơn giản là những lời tâm sự của một đứa trẻ đang cố gắng trưởng thành hơn từng ngày.…
Có chứa yếu tố cảnh báo. --------- Tớ thay đổi cách viết, cố gắng thử viết văn phong khác 1 chút nên sẽ mất khá nhiều tg để thử. - Fic này chỉ là bản tớ thử viết cách khác thui. chứ bình thường văn tớ viết cũng dở ẹc như nhau=))) mong mn hoan hỉ.…
Giữa hai người, không quá hờ hững đến vừa gặp đã lướt qua nhau, không quá cuồng nhiệt đến mức thề sống hẹn chết vì người nọ, chỉ đơn giản là đặt người vào một góc trong tim, dịu dàng nâng niu như vậy đã khiến Dalziel hạnh phúc vô ngần.…
"Dù gì thì người đệm đàn đã mãi mãi rời xa rồi, níu kéo cũng đâu còn ích gì nữa?"Cp: Riwook (Ricky Shen-Park Gunwook)HE (huhu ending)LƯU Ý: fic chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả (tác giả rest) nên có thể bị gỡ bỏ bất kì lúc nào…
Truyện kể về bạn học tuổi thơ sau vài năm gặp lại liền thay đổi như chong chóng. Vương Nguyên tỏ vẻ như chưa bao giờ gặp hắn, tỏ ra quên hắn, quên cả tình cảm của hắn. Vương Tuấn Khải thì níu kéo, giành giật thứ tình cảm mà hắn cho rằng đó là tình yêu lại bị Vương Nguyên phủ nhận, và cứ như thế tới một ngày...…