Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Disclaimer: Câu chuyện thuộc về tôi còn mọi cái tên xuất hiện ở đây đều chỉ thuộc về chính họ. Như thể chúng ta chỉ thuộc về chính mình. Author: Rei Hanazawa Category: Non-AU | Romance | Fluff | T |Little OOC| Sad but HE Pairing: SanRi - Tán Tựu Hoàn Liễu - 405 Family Status: Completed A/N: Trên tình bạn, trên cả tình yêu. Summary: Rikimaru về nhà để tĩnh dưỡng, cũng tiện thể cân nhắc về tương lai rời nhóm. Santa không muốn anh rời đi, vì vậy lại một lần nữa cậu dùng một bài nhảy để bày tỏ nỗi nhớ nhung và níu kéo của mình.…
Thể loại: Hiện đại, cuộc sống hôn nhân, HEEdit: Nguyệt SắcTình trạng : HoànĐối với đàn ông mà nói, vợ cưới về là muốn ôm có thể ôm, mỗi ngày sớm chiều có thể nhìn thấy, luôn hiền hòa, tâm tính tốt, là nơi có thể giúp ta cảm thấy bình yên.Địch Ấp Chấn cưới cô gái này ── Phương Đề Lê, lại hoàn toàn không có chuyện như vậy, đương nhiên là anh yêu cô thật sự, càng muốn đem cô che chở nâng niu trên tay, nhưng cô gái này thật không còn gì để nói, làm công việc hướng dẫn du lịch mười ngày nửa tháng không thấy mặt, muốn ôm không được, ôn nhu thì chỉ là ngẫu nhiên mà thấy.Rốt cục anh đã nhẫn nại đến cực hạn, lúc này nhất định phải hảo hảo giáo huấn cô, nói cho cô đại nam nhân nào cũng có "Nhu cầu", làm chồng thì nên được hưởng quyền lợi gì......…
(Suy cho cùng, anh cảm thấy những thứ nhỏ nhặt ấy bỗng trở nên đặc biệt chỉ khi đối phương là Trương Gia Nguyên, và ngược lại, chính vì đó là Trương Gia Nguyên mà anh nâng niu, nên mới cảm thấy mọi điều ấy sao mà đáng để yêu, đáng để thương đến vậy.Ngày thì vẫn trôi thật dài, còn Châu Kha Vũ thì lại thấy bản thân dường như đang yêu Trương Gia Nguyên nhiều hơn một chút.)28.02.21Tác phẩm thứ hai của năm hai mươi mốt. Pairing(s): Châu Kha Vũ - Trương Gia Nguyên(Sáng Tạo Doanh 2021)Tác phẩm thuộc về mình, nhân vật thuộc về mình, nhưng con người thật của họ thuộc về họ.oneshot | sentence-case | ooc(c) covers belongs to Irene of Red Velvet…
Vẫn nhớ không quên, những thứ trong tim còn nguyênTrong em còn gì? Trong anh còn gì?Suốt mấy năm xa nhưng có còn gì?Chỉ ước một lần có thể trở về để choCảm xúc trong ta, không như lần đầuYêu nhau dại khờ, nhưng có nào ngờTừng năm tháng qua, lòng vẫn xót xaNguyện cầu chẳng đem lại được cơ hộiHỏi tại sao mình từng sống vội? Liệu còn có thể?Để ta được yêu nhau lại từ đầuDẫu một phần trăm vẫn chỉ muốn bên anh rất lâuGiá như trên đời tồn tại thứ như Time StoneDẫu hơi trẻ con thì vẫn ước aoTự nhiên chẳng sao! Không phải chuyện nửa vờiEm chẳng thể nghĩ rằng mình sẽ xa cả một đờiBiết rằng cố chấp chẳng thể nàoNíu đôi tay nhau, vẫn không thể quênTa đã luôn từng nghĩ rằng chỉ cần có thêm vài lầnBut I'm fighting have my back against the wallI'll be there, but lost it…
Một con búp bê sống...Trong nó thật xinh đẹp? Như một đóa hoa hồngChỉ tiếc rằng hoa hồng nào chẳng có gai?Trái tim nó như thủy tinhKhông nâng niu thì sẽ vỡ...…
[Đam mỹ] Khu dân cư đam mỹ quốc tếNgười ta đều biết đó là một khu dân cư đa quốc tế. Thế này nhé, có rất nhiều sắc tộc cùng sinh sống trong một khu dân cư rộng 1050 héc-ta, mà khu dân cư đó gồm rất nhiều toà nhà cao ốc nhiều tầng, trung tâm thương mại, công viên, bệnh viện.Khu dân cư đó tên là gì ư? Xin thưa, đó là Heavenly Garden. Những sắc dân, quốc tịch sinh sống ở đây đều là Á, u, Mỹ, Phi, Úc. Cụ thể là: Mỹ, Canada, Úc, New Zealand, Pháp, Đức là u-Mỹ; Nhật, Trung, Hàn, Việt, Thái là Á Đông.…
Mười sáu tuổi, em vẫn còn là một giấc mộng chưa tỉnh.Trời cao rộng, tiền đồ như gấm, một đời còn dài, khát vọng còn chưa kịp cất lời.Trong vòng tay song thân, em được nâng niu như bảo vật, chưa từng biết thế nào là nhân gian bạc bẽo.Người đời nói, từ mười tám đến hai mươi lăm... bất quá chỉ là bảy năm thanh xuân.Nhưng với Lâm Ngọc Kiêu-Đó là một kiếp.Năm em mười tám, mệnh số xoay vần.Một bước sa chân, vạn kiếp trầm luân.Em bị kéo vào vòng xoáy của hắn-Không hỏi em có nguyện hay không,Không cho em đường lui.Từ đó, đúng sai đảo lộn, thiện ác mờ nhòa.Đến cả chính mình... em cũng không còn nhận ra.Em không biết-Rốt cuộc là yêu hắn đến tận cốt tủy,Hay hận hắn đến muốn cùng hắn đồng quy tận diệt.Em đến, vốn chỉ là một lần lỡ bước.Nhưng đi... lại thành chuyện cả đời không thể.Có lúc em sợ hắn, sợ đến tận xương tủy.Có lúc em oán hắn, oán đến khắc cốt ghi tâm.Nhưng dây tơ mệnh đã buộc-Một khi vướng phải, chính là vạn kiếp không rời.Đời này của em,Chỉ có thể cùng hắn chìm nổi trong cùng một cơn ác mộng.Không lối thoát.Cũng không hồi đầu.Còn hắn-Đối với hắn, em không phải là người.Em là tín ngưỡng.Là chấp niệm.Là tâm ma.Là thứ hắn cúi đầu sùng bái,Cũng là thứ hắn phát điên muốn chiếm đoạt.Hắn dùng cả một đời để giữ lấy em-Lại dùng cả một đời... để tìm lại em.Chỉ là-Thanh xuân năm ấy,Vốn nên như hoa nở dưới ánh dương.Vậy mà đến cuối cùng...Chỉ còn lại một mảnh hoang tàn(Truyện vẫn đang xào nên mng thoải mái cmt góp ý nha)…
Tiếp nối ở phần 1 thì phần 2 Thương Thiến Thiến đã biết được thân phận của mình và về nhận tổ quy tông, nhưng không phải làm tiểu thư Vạn gia vang danh như cô ta muốn mà là không có chỗ nào để về, về trong nhục nhã, Thương Tình cũng có thể trả được 2 mối thù của kiếp trước là Vạn Hoằng và Vạn Thiệu Luân. Nhưng sóng với lớn hơn lại ập đến đó chính là chuyện Phong Khải Trạch bị cả thành phố Hải Trung nghi ngờ, đối mặt với hoàn cảnh có thể bị vạch trần bất cứ lúc nào.…
những mẩu truyện ngắn của couple Hogi, và những câu chuyện thường không liên quan đến nhau đâu :))vui lòng không reup truyện hay đăng truyện ở bất cứ đâu khi không có sự cho phép của tác giả, chúng ta hãy tôn trọng lẫn nhau!…
Cuộc sống hằng ngày bình lặng và vui tươi. Cuộc sống với những tiếng cười rộn rã. Cùng nghịch phá, cùng bày trò trêu chọc giáo viên, cùng khóc cùng cười. Giữa những thanh âm yên bình của tuổi học trò ấy, có cả những âm trầm lắng đọng. À, cả những điều vượt ngoài ý muốn nữa. Tâm điểm của thời học sinh, oan gia. Đặc trưng của thời học sinh, những rung động. Nhẹ nhàng nhưng vẫn rất mãnh liệt. ******* NOTE: * Đây là truyện thứ ba rồi, như mọi khi, rất mong được ủng hộ. * ĐÂY LÀ TRUYỆN THUỘC BẢN QUYỀN TỪ YUUAKIRIGAYA, ĐƯỢC ĐĂNG CHÍNH THỨC TẠI WATTPAD. XIN ĐỪNG MANG ĐI ĐÂU TRƯỚC KHI CÓ SỰ ĐỒNG Ý TỪ TÁC GIẢ. Yuua.…
Liễu Nguyệt Đường vừa mới sinh ra đời đã bị mẹ cả nhẫn tâm vứt bỏ đến nơi điền trang hẻo lánh chịu khổ. Vào năm cập kê, đích tỷ của nàng chỉ vì một giấc mộng huyễn hoặc mà sợ hãi từ bỏ việc tiến cung tuyển tú, ngang nhiên cướp đoạt mối nhân duyên vốn thuộc về nàng, cùng vị hôn phu trao gửi đêm xuân một lần.Liễu Nguyệt Đường thuận thế mà làm, dứt khoát quyết định dấn thân vào cung đình, tự tay mưu tính cho chính mình một con đường sống quang minh xán lạn.Sau khi vào cung, nàng học cách giấu đi nanh vuốt, khổ luyện thuật phòng the phòng thê quyến rũ, dùng kế lạt mềm buộc chặt, lúc hờn dỗi lúc lại biết cách diễn kịch đáng thương, dốc hết mọi thủ đoạn tâm cơ mới có thể thành công chiếm giữ được một vị trí đặc biệt sâu trong thánh tâm của vị thiên tử, trở thành người nữ nhân nhận được sự sủng ái, thiên vị trắng trợn táo bạo độc tôn của đế vương.Hành trình vươn mình từ một cái chức Ngự nữ có vị phân thấp kém nhất cho đến ngôi vị bốn phi chí tôn quyền lực tối cao, con đường đầy rẫy chông gai ấy Liễu Nguyệt Đường tính ra gần như chỉ mất vỏn vẹn có hai năm trời đằng đẵng mà thôi.Người đời phiến diện nhìn vào ai nấy đều dèm pha, bảo rằng nàng tuy sở hữu dung mạo khuynh quốc khuynh thành tuyệt mỹ thật đấy, nhưng cái lòng dạ bản chất bên trong lại quá mức tâm cơ thâm trầm, nham hiểm, vì muốn tranh sủng hướng lên trên bò mà hoàn toàn không từ thủ đoạn tàn nhẫn độc ác. Thế nhưng duy chỉ có một mình Liễu Nguyệt Đường là tự am hiểu sâu sắc rõ nét nhất một hiện thực rành…
MỘT ĐÓA ĐỖ QUYÊN(Tên cũ: Nắng còn chưa rọi đến nhành Đỗ Quyên)Tác giả: Bích VyThể loại: Ngôn tình, sủng, ngược, cường thủ hào đoạt, chiếm hữu*Trích đoạn*:Có lẽ Khải Danh sẽ không thể nào ngờ được, ngay tại thời khắc ông vẫn miệt mài đứng đợi dưới bầu trời mờ sương, thì cô gái nhỏ mà ông luôn nâng niu trong lòng lại đang chìm sâu vào cơn say ái tình giữa vòng tay kẻ khác.Nghe mới cay đắng làm sao...-.....-Khi đứng trước dáng vẻ khổ sở của Thục Quyên, bản thân Louis còn đau đớn hơn gấp trăm vạn lần.Chỉ vào lúc cận kề với sống chết, khi sinh mạng nhỏ như hạt bụi có thể dễ dàng biến mất khỏi tầm tay thì hắn mới hiểu rõ được...Thì ra, hắn đã yêu Bông nhỏ nhiều hơn những gì mà hắn biết...Nhiều hơn cả chính bản thân hắn gấp vô số ức.Không có lý do gì cả, chỉ là vừa nhìn thấy đã yêu, càng lúc càng nhiều, hơn cả ngày hôm qua và ngày hôm trước, như thể từ một đời nào đó hắn đã dành tình cảm cho cô.Lâu dần mọc mầm đâm rể, trở thành căn bệnh nan y mãn tính.Tương tư...-.....--"Ngài Khải Danh, thật đáng tiếc, ngài chậm một bước rồi".Nhạc đề xuất có thể nghe trong lúc đọc truyện: Người đứng sau hạnh phúc (giọng nam)(Mọi yếu tố đều là sản phẩm của trí tưởng tượng).VUI LÒNG KHÔNG ĐỌC TRUYỆN Ở CÁC TRANG REUP, TÁC GIẢ XIN PHÉP KHÔNG CHỊU TRÁCH NHIỆM TRƯỚC NHỮNG THÔNG TIN KHÔNG THUỘC KÊNH CHÍNH CHỦ. CẢM ƠN MỌI NGƯỜI.…
Một chiếc trâm bạc bị chôn vùi suốt hơn bảy trăm năm dưới lòng đất sâu.Một lời hẹn thề chưa từng nguôi ngoai qua muôn vàn kiếp luân hồi.Mùa hè năm 2026, Linh An - cô sinh viên năm cuối ngành Khảo cổ học - tham gia đợt khai quật tại vùng đất Thiên Trường, cố đô xưa của vương triều Trần vinh quang. Tại đây, cô vô tình tìm thấy một chiếc trâm bạc cổ mang những dấu vết kỳ lạ, như thể đã được ai đó nâng niu và sửa chữa qua vô số thế hệ để chống lại sự tàn phá của thời gian.Chỉ một giọt máu vô tình rơi xuống thân trâm, bánh xe vận mệnh vốn ngủ yên hàng thế kỷ bất ngờ chuyển động.Từ thế kỷ hai mươi mốt yên bình, Linh An bị cuốn ngược dòng thời gian, rơi thẳng vào năm 1285 - thời khắc dải đất Đại Việt đang chìm trong khói lửa của cuộc chiến chống quân Nguyên Mông khốc liệt nhất.Giữa chiến trường đẫm máu, người đầu tiên xuất hiện trước mặt cô là một vị tướng quân trẻ tuổi mang đôi mắt chất chứa nỗi nhớ nhung kéo dài qua nhiều kiếp người.Anh nhìn cô như thể đã chờ đợi từ muôn vạn năm trước.Anh gọi cô bằng ánh mắt của một người vừa tìm lại được cả thế giới đã mất của mình.Nhưng Linh An không hề biết rằng, phía sau cuộc gặp gỡ định mệnh ấy là một bí mật kinh hoàng bị chôn giấu suốt bảy thế kỷ. Ở mỗi thời đại, luôn có một người đàn ông mang huyết thống của anh, ôm chặt chiếc trâm bạc và cuốn nhật ký truyền đời để chờ cô xuất hiện.Một chiếc trâm bạc.Một lời thề chưa vẹn tròn.Một tình yêu đã vượt qua ranh giới của sinh tử và thời không.Khi lịch sử và vận mệnh …
Một khi Trọng sinh, Lê Thần Khải níu chặt sàng đan, biên tê tê hít lấy khí biên cười lạnh. Năm đó năm nào thiếu không biết không hiểu phản kháng, ngươi nha lần này tuyệt đối nửa điểm không thể như ý! Lập tức, Lê Thần Khải nắm thật chặt thân thể nơi nào đó, chợt nghe phía sau Mỗ Cầm thú đỏ lên mắt "Ngao ô ngao ô" kháng nghị trứ. Mỗ Cầm thú: "Khải Thần, thích!" Lê Thần Khải ngoắc ngoắc khóe miệng, sờ sờ Mỗ Cầm thú mềm mại đỉnh đầu: "Ngoan!" Mỗ Cầm thú hai mắt sáng ngời, gục, thoát khố! Lê Thần Khải nghiến răng nghiến lợi, lại phản kháng không được! Thương Mục Viêm phá khai môn: "Tiểu Thần, ta..." Lê Thần Khải kinh hãi, ngươi nha xem náo nhiệt gì, lão tử đời này tuyệt đối sẽ không với ngươi này một tên lường gạt nhấc lên mặc cho quan hệ như thế nào! Mỗ Cầm thú nháy mắt mắt phóng hung quang, xông lên trước muốn với người khác liều mạng. Lê Thần Khải hộc máu: "Con mẹ nó Thương Mộc Dịch, ngươi cấp lão tử mặc vào quần trước!…
Tác giả : Thanh Thanh Thùy TiếuThể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng, Hài Hước, Trọng SinhNguồn: Web NovelTrạng thái: Full[ Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình - Ngôn Tình, Trọng Sinh]Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn.Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý.Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành......Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất ch…
- Anh là ai? Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?_T/b cô ngơ ngác hỏi- Tôi là Kim Tae Hyung, người đã cứu cô, còn đây là nhà của tôi, là tôi đã đưa cô về đây đó_Cậu- Vậy Tae Hyung, cậu nói xem tôi là ai, sao tôi không nhớ được gì vậy?_Cô...............- Tae Hyung à cậu giúp tôi tái hiện lại vụ tai nạn đó được không?_Snow- Không được như vậy rất nguy hiểm_Cậu- Không lẽ cậu không muốn tôi tìm lại quá khứ à?_Snow- Không phải vậy, vì chuyện đó rất nguy hiểm, tôi không cho phép em thực hiện đâu. Thà em cứ vậy mà ở bên tôi, đừng níu kéo quá khứ nữa. Tôi yêu em nên sẽ không bao giờ đồng ý những chuyện như vậy đâu._Tae Hyung............. Ông trời thật công bằng. Năm đó nhẫn tâm lấy đi hạnh phúc của cô gái nhỏ bé hại cô bị tai nạn quên mất bản thân. Nay lại cho cô một hạnh phúc mới và đã giúp cô chôn vùi quá khứ đau buồn kia. Vì thế mà cô không thể nào giải đáp được câu hỏi "Who am I???".…
Tô Hiểu Nguyệt, ở hiện đại là một cô nàng đại lười (tự nhận mình là Tô Đại Lười), trong một đêm nóng bức nàng vô tình xuyên không nhập vào thân thể của nữ nhi độc nhất nhà Đỗ tể tường (lý do rất củ chuối) Đỗ Hiểu Nguyệt, bị thái hậu chỉ định tiến cung làm phi, sau này vô tình trở thành Hoàng hậu.Chỉ là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tô Hiểu Nguyệt dù ở thời đại nào cũng lười như trước.Hậu cung sâu như biển, lười nữ có thể an toàn sinh tồn hay không? Với những sóng gió trong cung làm thế nào để nàng có thể duy trì một cuộc sống an nhàn, thanh bình.Sống trong hoàng cung như cá gặp nước,tại sao như vậy? Chúng ta hãy cùng xem nang đã làm gì mà có thể nhàn nhã, lười nhác, đắc ý mà sinh sống.【 tình cảnh 1 】"Theo lý thuyết, tỷ tỷ so với bọn muội nhỏ hơn 5 tuổi, tỷ tỷ phải gọi bọn muội là tỷ tỷ, chỉ vì tỷ tỷ là hoàng hậu nên...", một quý phi khiêu khích, nũng nịu yếu ớt nói."Vậy sau này ta gọi người là tỷ tỷ đi", thật là chỉ là danh xưng, kêu người một tiếng tỷ tỷ cũng không mất tí thịt nào, chỉ vì việc này mà đến khiêu khích ta, các nàng thật là không có việc gì làm nên đến gây sự, không biết nhân gia đang muốn ngủ hả?【 tình cảnh 2 】"Hoàng hậu, nàng là quốc gia chi mẫu, tại sao tính tình lại như vậy?", hoàng đế nhìn hoàng hậu vừa đánh đổ chén rượu trong bữa tiệc hỏi."Xin Hoàng thượng gián tội", Đỗ Hiểu Nguyệt cuối nhìn đống mảnh vụn nhưng không tỏ vẻ hoảng sợ nói, "Thần thiếp làm bể ly quốc cống phẩm, thần thiếp tự nguyện bế môn sám hối một tháng."Một tháng, có thể xem r…
Những cơn mưa cứ đến rồi đi, duyên phận sẽ níu lại những giọt ký ức.Là kết thúc...Hay là một sự khởi đầu mới?* Đôi lời của tác giả: Đây là tác phẩm đầu tiên của mình, văn phong còn non nớt, nhưng mình hy vọng mọi người đọc vui vẻ, và cảm ơn mọi người đã ghé vào đây ủng hộ, đã để lại hữu duyên là "độc giả" cho mình :33…
Tác giả: Bán Hạ Lương Lương Tên gốc: Bổn thiếu không sợ vợNguồn: TYT - truyện fullThể loại : hiện đại, thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường, ngọt sâu răng, beat vả mặt rớt liêm sỉ " Sở Tiểu Dư ngày nào gặp phải cậu thì lần đó tôi đều mất mặt. Cậu đừng được voi đòi tiên ". Anh vừa nói vừa tức giận, không ngờ cô lại đốt tóc anh, hơn nữa là bộ tóc mới làm " Cậu nói gì ?" cô từ từ ngẩng đầu lên, dáng vẻ đáng yêu, tinh nghịch, bông nhiên nâng mặt anh lên hôn vào cằm." Không...không có gì" dứt lời thì vẻ kiêu căng ngạo mạn của anh như quả bóng bị xì hết hơi. Cả người anh cứng lại, lắp ba lắp bắp, đột nhiên níu lấy nhúm tóc rơi " Tôi tôi tôi nói cậu tiếp tục đi".Cô gật đầu nhẹ nhàng, tiếp tục đốt những sợi tóc làm thí nghiệm xem protein có mùi gì?Cố tiểu gia cứng mặt, sờ vào lỗ tai dần nóng của mình, tròng mắt đảo một cái, toét miệng cười : " Haizz, đàn ông Bắc Kinh mà! Có mỗi đầu tóc thôi, ai quan tâm tới chút chuyện nhỏ này chứ."…