Cuộc chiến xuyên không gian
hay hoặc ko tùy bạn…
hay hoặc ko tùy bạn…
"Tôi yêu cậu như yêu tia nắng buổi sáng, cũng hận cậu như mùa đông đơn côi mình tôi"Khi tình yêu bỗng hóa hận thù, Vũ Hoàng ôm mãi nỗi ám ảnh về cậu bạn Văn Tường - Người từng coi cậu là tia sáng.Chuyến dã ngoại định mệnh dọc dãy Trường Sơn rộng lớn, nơi cậu gặp lại "vết nhơ" của bản thân và cũng buông tay với tất cả, chỉ còn lại cậu và hắn, mãi mãi và vĩnh viễn trói chặt trong còng xích tình yêu mà tia sáng ấy đáng phải gánh chịu...…
Ko có mô tả…
đọc đừng chê người ta bùn đók🤘🙈…
Preview Vkook trước nhé :) dịch đến vmin mình sẽ preview sau: ***"Anh đang làm cái gì vậy?""Ngắm sao." Tae Hyung đáp."Nhưng mắt anh đang nhắm mà."Tae Hyung khẽ cong môi. Nếu không phải là đang chăm chú nhìn vào môi anh, cậu sẽ bỏ lỡ nụ cười đó mất. Anh hít một hơi sâu và lại nhìn cậu. "Không phải chỉ có mở mắt thì cậu mới có thể nhìn thấy được những thứ đẹp đẽ trên cuộc đời này, Jung Kook à."***"Một chặng đường dài là một Bộ ba bi kịch bao gồm ba oneshot:Chương 1: Chuyến tàu tới Busan (vkook)Không phải đâu nha. Nội dung không liên quan gì đến bộ phim cùng tên đã lấy đi nhiều nước mắt của các bạn đâu nha. Không hề có con zombie nào cả.Đây là chuyến tàu đã chứng kiến những khoảnh khắc đẹp đẽ của hai chàng trai đơn độc của hiện tại và năm mươi năm về trướcChương 0.5: Ga Seoul: Cái chết của Kim Tae Hyung (vmin)(tác giả để ep 0.5) Chúng ta đã gặp gỡ Tae Hyung trong dòng người bí ẩn trên chuyến tàu tới Busan. Câu chuyện thứ hai kể về cái chết không thể tránh khỏi của Kim Tae Hyung.Chương 2: Nhà (vkook + vmin)Câu chuyện diễn ra sau cái chết của Tae Hyung, trước khi Jong Kook gặp Tae Hyung và cũng chính là kết thúc của những cái kết.…
Xem đi rồi biết…
Độc Nham Nham 15 tuổi, một thiếu niên trầm cảm. Mát tóc đen, khuôn mặt hơi giống mẹ, đôi mắt phượng thừa hưởng từ cha, lông mi hơi dài, thể chất bình thường. Bị di chứng náo loạn từ năm 7 tuổi. Lên tròn mười tuổi, cậu ta nói: "Lũ dối trá." khi cậu ta nhìn những đứa trẻ được đặt những nụ cười trên khuôn mặt ấy, cậu ta cố gắng thích ứng "thực tế" của thế giới này, mỉm cười giả dối. Mười hai tuổi, cậu ta nói với cha mẹ mình, "Con muốn chuyển trường." Cả hai người khó xử nhưng không chấp nhận. Vì thế cậu ta vẫn phải tiếp tục học ngôi trường đó. 14 tuổi, cậu ta bị bắt nạn. Cơ thể trở nên ốm yếu. Mẹ cậu ta nhìn rồi khóc, liên tục nói từ "xin lỗi". Cậu vẫn nhìn mẹ mình. Đôi mắt cậu ta không biết từ lúc nào đã trông như mất đi sự sống. Cha cậu quyết định "chuyển trường cho cậu" nhưng lần này cậu ta nói "Con không muốn đi học nữa. Mẹ cậu ta hỏi "tại sao" nhưng cậu ta không trả lời. Cậu vẫn bị cha mẹ ép đi học. Đến 15 tuổi, vì trường quá xa nên cậu phải sống với ông bà. Còn ba mẹ tiếp tục công tác. Lần này cậu ta chọn "không cần ai cả", muốn che lấp đi tiếng của xung quanh, chỉ lấy "âm nhạc" để lấp đầy lõ hổng. Không cần ai...Author -Tiểu Hạt Dẻ 🌰 desu~!🍃🍃🍃…
No phận sự miễn vào >:'Đ…