DooGem - Những Kẻ Giữ Lửa Bên Đời
"...Hải Đăng.""...Ừ, gọi như thế... dễ nghe hơn nhiều."…
"...Hải Đăng.""...Ừ, gọi như thế... dễ nghe hơn nhiều."…
Chừng ấy còn chẳng đủ.Chừng ấy còn chẳng đủ?Những giọt nước nóng hổi, tràn qua kẽ tay của cậu. Hoàng Đức Duy kinh sợ, ôm chặt người trước nơi Nhà Hội đồng. Cậu ôm chặt thân thể gầy gò run rẩy đấy vào trong lòng. Nhưng chỉ là một đứa trẻ rách rưới, muốn đòi lấy quyền công bằng.Công bằng ở đâu? Nó nằm ở đâu đây?Tiếng nức nở tràn vào sâu trong tai cậu. Từng tiếng thở, từng tiếng kêu gào in sâu vào đầu cậu."Hoàng Đức Duy."Cậu giật mình, ngẩng đẩu lên. Cậu chạm vào ánh mắt đấy, ánh mắt mà khiến cậu vừa căm, lại vừa thương."Quang Anh...anh sai rồi.""Ừ, anh sai rồi."----Truyện chỉ là fanfic, không mang bất kì giá trị tham khảo liên quan tới đời thực nào.Ý tưởng, câu chuyện thuộc bản quyền của Cố Thanh.…
Đây không phải lần đầu tiên Quang Anh uống Tequila Reposado nhưng đây là lần đầu anh cảm thấy thứ nước này khó uống tới thế. Tequila Reposado là loại rượu mang hương vị ngọt ngào, mang chút hương gỗ sồi tinh tế trong từng giọt rượu. Nhưng tại sao giờ đâu anh càng uống càng cảm thấy chát, càng uống càng đắng ... "Giống chuyện tình đôi mình nhỉ?" Quang Anh thì thầm một mình ...…
Vã otp vaiiiRhycap (Rhy trên Cap dưới)Strangelow (Strange H trên Dlow dưới)DickDt (Huỳnh Công Hiếu - Dick trên, DT dưới)Andray (Andree trên Bray dưới)Rhymtee (Rhymastic trên Justatee dưới)ThaiBig (Thái Vg trên Bigdaddy dưới)Right2t (24k Right trên Double 2T dưới)Tagegung (Tage trên Gung0cay dưới)Minh Lai Liu Grace thì khỏi nói ha=))Hydracadmium (Hydra và Cadmium t thích nên add vô)tạm thời vậy nhaaa…
[Rhycap] EIDOLON: Nỗi Sợ Có Hình Dạng Ngày bắt đầu: 17/ 04/ 2026 ---> ??/ ??/ 202? Một trò chơi chỉ dành cho kẻ điên.…
tiệm bánh Vịt Vàng🐤…
"Ta đã nói rồi, ta yêu anh, dù phải đánh đổi cả mạng sống vì anh thì ta cũng chịu.""Em không được nói vậy nữa. Ta không để em biến mất đâu, đừng rời bỏ ta, ta xin em."Kỵ sĩ khóc rồi, khóc bên cạnh một thiên thần đang dần tan biến chỉ vì bảo vệ hắn. Hắn yêu em, nhưng hắn không thể bảo vệ em khỏi nguy hiểm.Em là sức mạnh của hắn, là báu vật ngàn đời mà hắn kiếm được, hắn từng hứa sẽ ở bên em đến cuối đời và bảo vệ em khỏi mọi nguy hiểm.Nhưng không, em đã bỏ hắn rồi, chỉ vì một phút sơ xuất mà hắn đã đánh mất em rồi.____________Truyện không có thật, thế giới giả tưởng.Fanfic idol, chỉ có vài nhân vật là có thật.Kết SE.Không mang truyện đi nơi khác.…
Ngày hè oi ả, ve kêu trên đồng.Có kẻ không ngại nắng chở kẻ tóc nâu sẫm đi hoc có kẻ chẳng sợ mưa chạy nhanh đến quán rượu rước người nọ về.Có kẻ mặc kệ thời tiết xoay chuyển, liên tục nói lời yêu.Yêu thầm một người, bên cạnh một người.Nguyễn Quang Anh × Hoàng Đức Duy.♫ Một phần chất xám, ý tưởng là của Mộc Nhiên.♫ Đọc truyện vui vẻ, không công kích.♫ Mọi thứ đều không có thật.♫ Lời lẽ, miêu tả có phần lủng củng. Sửa và góp ý giúp tớ.…
t/g vô tri nên thông cảm có lúc bị mát mát tẻn tẻn :)truyện viết kiểu chỉ là tưởng tượng ko có thật nha m.ng đừng có tin ....- anh yêu đức duy Thiên thần xinh đẹp của anh!!- em xuống đấy chỉ muốn tìm tình yêu em và anh thôi…
đọc đi rồi biết…
Truyện đầu tay ủng hộ aa><…
anh bé quang anh x em nhỏ đức duy.…
Hội trưởng thích tôi à~~…
" Nhìn đâu đấy người ơi, nhìn anh đây này......"Lại là một fic về RhyCap vì tớ quá mê otp này vẫn mong mọi người luôn ủng hộ tớ.Bản quyền thuộc về tớVui lòng khong chuyển ver khi chưa được sự đồng ý.Mọi người đọc truyện vui vẻ.Love🤍…
⚠Truyện được lấy ý tưởng từ bộ phim BL Thái Lan : Last Twilight ---" Em sẽ luôn ghi nhớ thật kĩ hình bóng của anh Dẫu phủ bao lớp bụi thời gian hình ảnh ấy vẫn luôn xinh đẹp Em sẽ luôn lưu giữ anh trong tim này." _ Ost phim Last Twilight.…
[RhyCap] Nơi Ý Tưởng Không Hồi Kết - là một tiểu thuyết dài bao gồm rất nhiều câu chuyện ngắn gói gọn trong 3-5 chap. Là nơi mà những ý tưởng vu vơ, ngẫu hứng mà bản thân tác giả nghĩ ra. Nó hoàn toàn không liên quan gì đến nhau mà chỉ là những câu chuyện như được tóm tắt. _____________________________- Toàn bộ nội dung truyện đều là chất xám, ý tưởng mà bản thân mình nghĩ ra. - Vui lòng không sao chép truyện dưới mọi hình thức. - Xin phép trước khi lấy ý tưởng. - Không toxic, không thích có thể không đọc, có sai sót thì góp ý SẠCH, KHÔNG SỬ DỤNG TỪ NGỮ THÔ TỤC. -Truyện có yếu tố hoan đường, vô lý. - Không gán ghép lên người thật. - Không mang truyện lên các nền tảng mạng xã hội khác để tránh ảnh hưởng đến hai anh. CẢM ƠN.…
Vì một chút nhầm lẫn mà Duy đã bị bắt xuyên sang một thế giới khác. Và ở đây, Quang Anh - vị vua với trái tim đầy tổn thương cũng như hận thù.Và khi sự dễ thương, tính nết bướng bỉnh, lì lợm của Đức Duy đã sưởi ấm được trái tim của hắn thì... sự thật mới được hé lộ...Truyện hoàn toàn là trí tưởng tượng của tác giả. Sẽ có những tình tiết phi lí, không hiện thực nên mong các bạn không toxic!!…
Quang Anh : thầy đồng 20 tuổiĐức Duy : em bé 15 tuổitruyện theo cổ năm xưaHắn quỳ dưới chân quỷ thần,em đứng dưới nắng mai.Giữa hai thế giới đối lập ấy, hắn dùng cả đời mình để ban cho em một cuộc sống thuần khiết, như thể chưa từng vấy bẩn giữa bóng tốiLưu ý: không chỉ là nét văn hoa đồng xưa, mà còn nhiều yếu tố khác về tâm linh, tổ ngự ,thờ mẫu, thờ tổ , dẫn binh , dắt tưởngcre : Bỉnvì truyện của Bỉn bênh app M có nguy cơ bị xoá nên toi chuyển qua app này…
truyện theo thể loại học đường nha . Kiểu ở một vũ trụ khác và nơi đó sẽ không có 4 từ 'Định Kiến Xã Hội '. đây là câu truyện theo trí tưởng tượng nên sẽ có vài chi tiết khá với đời thật hiện tại Mong mn người sẽ ủng hộ và cho mình 🌟 nha…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…