Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Xin chào, mình là Lucy đây. Chắc có một số người biết mình nhỉ (hoặc không)? Lần này mình sẽ chia sẽ ý kiến của riêng mình về một số thứ. Những gì mình làm chỉ là sở thích và mong mọi người sẽ không chỉ trích nó. Lý do mình làm nó chỉ là mình muốn chia sẽ những suy nghĩ, cảm xúc của mình. Có sai sót gì mong mọi người thông cảm và góp ý. Những ai không thích thì xin các bạn đi cho, mình không chịu trách nhiệm cho bất cứ việc gì một khi bạn đã đọc. Xin cảm ơn. Mong các bạn đừng mang đi đâu khi chưa có sự xho phép của mình.…
"Jeon Jungkook ấy mà, cậu ấy trước giờvốn chỉ thích lưu giữ những thứ mình yêu thương vào máy ảnh mà thôi"."À, thảo nào tớ tìm thấy Kim Taehyung trong máy của cậu ấy".…
Truyện: Là anh Là thanh xuân Là khờ dạiTác giả: HanDiDi (Hàn Nhi)Tình trạng: đang tiến hànhNội dung: Anh vì một lời thách thức của bạn bè mà theo đuổi cô. Đối với cô khi cô đơn cứ ngỡ là được lấp đầy bằng ấm áp của anh nhưng đằng sau ấm áp đó lại là một sự thật phũ phàng... Chọn lựa của cô trong mối tình này thật ngốc nhưng nó lại mang cho cô một hạnh phúc khác chứ chờ đó mà xem cô hạnh phúc nhé người đàn ông lừa dối.Còn đối với anh lúc đầu là thách thức lúc sau lại là hạnh phúc mà anh mơ ước nhưng đúng lúc đó cô lại phát hiện lời nói đùa kia...hạnh phúc từng vuốt mất một lần liệu anh có nắm lấy lần nữa cứ chờ đó cô gái của tôi.P/s: Hạnh phúc là phải nắm bắtMuốn hạnh phúc phải chân thànhMuốn yêu phải chân thật"Nếu đã lỡ dối nhau một lần thì hãy dùng chân thành một đời để bù đắp."Đôi lời: truyện là tự viết, lần đầu, có sai sót thì bỏ qua giúp mình, nếu thấy hay chút xíu thì follow mình nha. Cảm ơn…
"Lục địa Noirland", một vùng đất được bao phủ bởi đại dương, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, một nơi thần kỳ với biết bao điều huyền ảo. Tại đây bạn sẽ dễ dàng thấy được cảnh tượng hùng vĩ từ những dãy núi đằng xa, nghe được âm vang tiếng róc rách nơi suối nguồn tươi mát hay là sự đồ sộ của những công trình, làng mạc nơi mà con người chúng ta khó có thể hình dung. Nhưng, liệu có ai biết được rằng đằng sau cái sự mỹ miều ấy lại là những bí mật đen tối. Sự bành trướng, khổ đau từ các đợt áp bức, bốc lột. Hay là cuộc chiến tranh phi nghĩa với lời chửi nhau của các lão già trên bàn đàm phán. Tất cả đều phục vụ cho một âm mưu hòng chiếm lấy thứ được gọi là đỉnh cao của sức mạnh và quyền lực. Vậy liệu lục địa giờ đây có đang bị bóng tối nhấn chìm? Liệu vùng đất ấy sẽ còn có ngày mai với ánh sáng từ bình minh chói rọi?…
"Góp nhặt ánh trăng" như là một quyển lưu bút nhỏ của tớ. Nó ghi lại những cảm xúc theo từng phút, từng ngày, từng tháng,... Tất cả đều được gói gọn như những lời thủ thỉ đến với cuộc đời, như lời nhắn nhủ với bản thân mình.Từ những cảnh vật xung quanh, tớ đã vẽ nên những cảm xúc thông qua chúng. Hi vọng những tâm tư mà bản thân không biết nên cất vào đâu sẽ được lan toả vào đây. dtth.…
Câu chuyện nói về một cô gái người Thái Lan vì phạm phải một sai lầm mà cô bị đầy ra khỏi Thái và cô đã chọn đất nước đặt chân đến là Việt Nam.Chính nơi này cô đã gặp một cô gái.Và những tình tiết hấp đẫn vẫn đang chờ các bạn hãy đón xem nhé…
Trần Hoàng An biết tình yêu là một thứ rất cảm tính. Kể cả khi còn sống cũng chưa trải qua bao giờ. Chẳng ngờ chết rồi lại gặp được ý chung nhân. Anh thích hắn, nhưng tình cảm ấy chỉ mãi chôn giấu trong tim, hoàn toàn không có ý định lộ ra. Cho đến hôm nay, một câu hỏi bâng quơ, một cái nhìn mong đợi đã khiến anh buông bỏ phòng bị mà nói ra lời trong lòng."Hoàng An, em thật sự không đau nữa sao?""Ừ.""Hoàng An, em đói à? Tôi mua gì đó cho em nhé." "Ừ.""Hoàng An, em lạnh lùng quá.""Ừ.""Hoàng An, em không có chuyện gì để nói với tôi à?""Tôi thích anh có tính là một chuyện không?""Hả?" Phạm Huy Phong cứng đờ người, cái miệng nhanh nhảu lúc này cũng lắp bắp, rặn mãi chẳng nên câu. Cuối cùng hắn trả lời một câu không liên quan: "Tôi nhớ ban nãy em bị chém đầu đâu có rớt não?"Nghe được lời này, anh "Hừ" mũi, bực bội quay đầu bỏ đi."Ủa em nói thật hả?" Bộ não chưa biết gì về tình yêu của hắn cuối cùng đã nảy số. "Tôi thích em mà! Ban nãy miệng tôi tự mở ra nói bừa thôi! Ê cục cưng, bé yêu, Hoàng An ơi..." Giọng điệu cợt nhả ấy lao thẳng vào tai anh, anh đảo mắt một vòng rồi lại bước đi tiếp, mặc cho chú cún con to bự đang bám theo sau anh."Hoàng An... tôi thích em lắm lắm... Em là người tình kiếp trước của tôi, là giọt máu đầu tim của tôi..." "Ừ. Phiền phức.""Em cho phép cái phiền phức này bám theo em hết đời ma nhé?""Ừ."Phạm Huy Phong vui vẻ nhảy đến khoác vai anh, cười như kẻ ngốc. Bề ngoài Trần Hoàng An chưa tỏ rõ thái độ nhưng bên trong lại âm thầm thỏa mãn.Cái đi đến cùng trời cuối đất này của hắn ấu trĩ quá…
TRUYỆN NGẮN- Viết về những chuyện tình thoáng qua. Như những cơn mưa rào, nhưng thấm ướt bờ mi mí mắt, những bước chân nhẹ bước đi trên cát nhưng in dấu đậm sâu, như mảnh thiên thạch xẹt ngang qua bầu trời nhưng vụt sáng đẹp đẽ mang tên sao băng, những giọt nước mắt nhỏ bé rơi xuống nền đất ấm áp vô cùng. Chúng ta như những ngọn đèn vụt sáng qua thời gian của nhau nhưng chưa bao giờ leo loét mờ nhòa.Cả vạn người đi cùng nhau một quãng đường dài, nhưng nhạt nhòa cũng không bằng một kẻ lướt qua ta đem lại nhiều dấu ấn sâu sắc tựa như hình xăm trong lồng ngực.Tác giả Mặc Diệc…