Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đơn giản là viết theo otp, nếu như có notp thì hoan hỉ mình lướt qua nhau. Fic này sẽ là nơi để mình thỏa mãn các ý tưởng mà mình không có dịp để viết. Vì vậy có gì cấn cấn hoặc khó hiểu thì nói mình để mình giải thích. Không hợp gu thì đừng cố đọc hết đấy. Ngược có, ngọt có, kết cái gì cũng có, mà chưa biết đem cặp nào làm chuột bạch cho mình:3Lưu ý: OCC, không theo nguyên tác, tên và ngoại hình nhân vật sẽ không thay đổi bao nhiêu.…
" Có nhiều chuyện trên thế giới này, nghe có vẻ rất bất thường. Chẳng hạn như tồn tại trên nhân gian này có rất nhiều yêu quái, chẳng hạn như một người tưởng chừng như khờ khạo lại sở hữu sức mạnh của kẻ đứng đầu.. Chẳng hạn như, tại trường học của yêu quái có một người thầy là con người, và cũng chẳng hạn như, rồi sẽ có một ngày ta coi một người xa lạ trở thành một mảng sống rực rỡ ở mãi trong tim ta..."----Tổng hợp những đoản tui viết cho các cp tui thích trong thầy giáo thần kinh ở trường học yêu linh. Và lại một lần nữa, tui là Vân, hay mọi người có thể gọi tui là Mai Zăn Vân. Chúc mọi người ngày an~Rất mong được các cậu ủng hộ.…
Đây là khoảnh khắc cuối cùng của nhân loại.Năm 2040, thế giới chạm tới bờ vực diệt vong.Những thảm họa thiên nhiên ập đến bất ngờ và không thể kiểm soát: sóng thần nuốt chửng thành phố, núi lửa phun trào thiêu đốt cả bầu trời, động đất xé toạc mặt đất, lốc xoáy cuốn phăng mọi thứ, nhiệt độ Trái Đất biến đổi điên loạn. Trong vòng chưa đầy một năm, gần nửa dân số nhân loại đã biến mất.Nhưng dường như Thượng Đế vẫn chưa hài lòng. Khi con người chưa kịp đứng dậy, những quái vật chưa từng được ghi nhận xuất hiện, kéo theo hiểm họa khủng khiếp hơn: Astromit - loài ký sinh trùng đủ sức xóa sổ toàn bộ nhân loại.Giữa địa ngục trần gian ấy, một kỳ tích lóe sáng. Một số người... thức tỉnh Biển Ý Thức - sức mạnh bí ẩn vượt ngoài giới hạn trí tuệ và thể xác, mở ra con đường sinh tồn mới.Và từ tàn tích của thời đại cũ, những "món quà" ngủ yên bỗng tỉnh giấc.Trong số đó có Triệu Giao - một đứa trẻ đến từ thế giới song song, nơi Trái Đất vẫn bình yên, chưa từng diệt vong.Đây là trò đùa tàn nhẫn của số phận.Đây là vòng xoáy vận mệnh không thể trốn thoát.…
Thể loại: ngụy quân văn, ngọt ngào hoan thoát, mặt than muộn tao cường đại tuấn mỹ huấn luyện viên công × nhiệt tình cố chấp cứng cỏi cao kiền thụ, chữa khỏi hệ Trên thế giới tối ôn nhu khổ hình là cái gì?- là như thế đau đớn yêu ngươi a. Công quân Mặc Khanh Chi tính ra này kết luận, là tại chưa lưỡng tình tương duyệt năm năm tiền. Văn chương chi sơ là hoàn toàn nhìn không ra Mặc tiểu công đối thụ quân có bao nhiêu sao khắc sâu cảm tình , chỉ có thể nhìn gặp thụ quân càng tỏa càng hăng đi theo này nam nhân phía sau, núi đao biển lửa không chỗ nào sợ hãi. Nhưng mà đẳng nhìn đến mặt sau mới có thể bỗng nhiên phát hiện, mặc tiểu công kỳ thật sớm tình thâm tận xương, vì thụ quân hỉ mà hỉ, vì thụ quân đau mà đau, một khỏa tâm chút không có lưu cho chính mình, đều phủng đi người nọ trước mặt. Có lẽ có nhân hội hỏi, một khi đã như vậy, vì sao hai người còn lần lữa năm năm lâu? Vẫn là bởi vì yêu a. Này nhân từ đầu tới cuối đều là vì thụ quân suy nghĩ, liền tính hắn mặt than hắn phúc hắc hắn muộn tao hắn không được tự nhiên, cũng không thể phủ nhận hắn yêu thụ quân không thể tự kiềm chế kia trái tim. Hắn đem chính mình mãnh liệt thâm tình giấu tại lãnh đạm bề ngoài dưới, chỉ có tại thụ quân xoay người khi, mới có thể không kiêng nể gì dùng ánh mắt đi truy đuổi. Cho nên thụ quân vĩnh viễn sẽ không biết, tại hắn tưởng rằng hòa chính mình huấn luyện viên là lần đầu gặp mặt khi, này nam nhân trong lòng tràn ngập là gặp lại kinh hỉ; Cho nên thụ quân vĩnh viễn sẽ không biết, tại hắn…
Sau khi anh ấy mất, tôi đã nhốt bản thân mình một mình vì khi nhìn đâu tôi cũng đều nhớ đến anh. Anh luôn yêu thương và dịu dàng với tôi, cứ tưởng cuộc sống của tôi rất tẻ nhạt và buồn chán cho đến khi tôi gặp anh. Một chàng trai ấm áp, anh luôn tỏ ra rằng mình rất mạnh mẻ và có thể bảo vệ tôi.Thật nực cười khi giờ đây cơ thể anh chẳng thể cử động huống hồ chi là bảo vệ tôi. Sau khi đọc cuốn nhật ký của anh tôi mới nhận ra rằng anh thật sự là một chàng trai rất mạnh mẻ và đã trải qua rất nhiều khó khăn, nhưng anh chưa một lần nào nói với tôi về những sự yếu đuối này của anh. Đêm đó tôi đã khóc rất nhiều, rất rất nhiều, có lẽ là vì buồn cho anh cũng có thể là vì mình chẳng có thể làm gì được cho anh và tôi đã ngủ thiếp đi khi nào không hay.Khi tôi mở mắt dậy thì thấy mình không ở trong căn phòng ngủ của tôi và anh mà là căn phòng của tôi khi còn trẻ. Tôi chợt nghĩ có lẽ nào mình đã xuyên không, tôi liền lấy chiếc điện thoại bên đầu giường và xem. Thật kinh ngạc khi tôi đã trở về ngày đầu nhập học của năm lớp 12.…