[GL] Có điều gì ở cô ấy
Lúc nhận ra mình rung động, mọi thứ đã quá dịu dàng để chối bỏ....Và cô ấy vẫn chỉ đứng đó, như chưa từng hứa điều gì.…
Lúc nhận ra mình rung động, mọi thứ đã quá dịu dàng để chối bỏ....Và cô ấy vẫn chỉ đứng đó, như chưa từng hứa điều gì.…
Author: AngelinaEdit: VilionSố lượng: 95 chap + 13 ngoại truyệnNguồn: http://voanhlasathongnhi.wordpress.com/Thể loại: Vườn trường, ấm áp, boy love, vui vẻ, hài hước, ngọt ngào, bá đạo niên thưởng & tiểu bạch hổ học đệCouple: Jeon Jungkook x Kim TaehyungNội dung:Khi Kim Taehyung biết bản thân đã trở thành đồng tính mà miệng người khác hay nhắc đến thì cậu đã thích Jeon Jungkook cả một học kỳ.Taehyung nói: "Kim AhYoung nói muốn anh trở thành người đàn ông của cô ấy."Jungkook thành thật nói: "Nếu như anh muốn trở thành người đàn ông của em? Thì thế nào?Jungkook giống như vương tử cao cao tại thượng mà Taehyung ngẩng đầu nhìn đến mỏi cổ cũng chỉ có thể nhìn. Thật không biết bản thân nên chủ động đến tìm anh hay chờ anh đi xuống tìm được cậu đây.CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, MONG MỌI NGƯỜI ĐỪNG MANG ĐI NƠI KHÁC!…
Anh sinh viên năm cuối chuyên ngành mỹ thuật và cậu hàng xóm (của anh ấy).…
Một chút rung động đáng yêu thời thanh xuân tươi đẹp.atsh | social medium…
[NC 17] khi Park Jimin quyết định từ bỏ, và Jeon Jungkook bắt đầu thấy sợ hãi.…
đây là truyện ngắn tam đề "xao-xuân-xanh" mình viết để tham gia cuộc thi của blog "dải ngân hà nơi em mang sắc nâu dịu dàng". dù truyện đã được up trên blog rồi nhưng mình vẫn muốn đăng lại ở đây như một món quà cho mọi người và một cách mình giữ lại những tác phẩm của mình như một kỉ niệm.à, đây cũng là lần đầu mình viết SE đó 🥹 vì không hay viết mấy cái buồn buồn nên thiệt sự mình không quen tay.. có một số chỗ mình không ưng lắm nhưng mình chưa nghĩ ra sẽ sửa thế nào 🥹okay, chúc mọi người enjoy chiếc truyện ngắn này vui vẻ nhaaa 💗 love yall…
chủ yếu là couple T-up và Gina - M nhóm P336. Couple Upgi ( mặn hơn muối)…
Tình yêu không nhất thiết phải say đắm, có khi nó chỉ là một khoảng khắc nhỏ được ngồi cùng người ấy sao một ngày dài... ....Và nói: "không sao, em ngồi đây là đủ"…
Đàn em lớp dưới thầm mến đàn chị lớp trên đã lâu, dùng hết sự can đảm mới inbox cho đàn chị. Nhưng ai ngờ đàn chị là cái tổ hợp nữ thần + nữ thần kinh, suốt ngày để mắt cao quá đầu, lại còn thêm phần nhây lầy không thể kiềm hãm, nhìn ghét chết đi được.…
Khúc Phương vốn tưởng rằng chuyện tệ hại nhất đã xảy ra với cô, là người chồng đã từng theo đuổi cô hồi đại học có thể vứt bỏ tôn nghiêm mà nói với cô: Chúng ta ly hôn đi.Nhưng sau này cô mới hiểu rằng, đó không phải là điều tồi tệ nhất. Bởi có một việc còn thê thảm hơn xảy ra với cô, đó chính là, về sau mỗi khi tỉnh giấc, cô đều phải thấy lại người chồng kia, khuôn mặt tuấn tú nhã nhặn, vẫn dịu dàng như lúc trước, thành khẩn nói với cô: “Tiểu Phương, chúng ta ly hôn đi.”… Luân hồi trọng sinh* ở cùng một ngày, liệu có thể lấy lại tình yêu của người chồng trước? Hay là đá đít anh ta rồi tìm được tình yêu thật sự? Hãy chờ xem!*Luân hồi trọng sinh: Trọng sinh lặp lại ~ ý cả cụm là ngày nào trọng sinh lại cũng là ngày đó.…
Công học bá tàn tật dịu dàng × Thụ vận động viên bơi lội tràn đầy sức sống…
Một cô gái thanh khiết bị giam giữ một tên biến thái và tàn bạo?Nhiều lần đã bạo hiểm trốn khỏi nhưng ... cô nghĩ cũng không dám nghĩ tới?!*Cô yêu hắn bằng một tình yêu chân thành và dịu dàng*Hắn đáp lại cô với một tình yêu ràng buộc và giam giữ. Cô là tất cả với hắn, NHƯNG. cô chỉ có thể là của RIÊNG hắn!…
Tác giả: Di Hoàn Nguyệt.Thể loại: Ngược, hiện đại, HE.Tình trạng: full.Người còn nhớ cột mốc đu quay trong góc công viên năm đó?.Tình yêu không thể bền vững khi không tin tưởng vào nhau.Ai yêu ai, và rốt cuộc ai đang làm tổn thương ai?.Buổi chiều năm nọ, khi những tia nắng vàng lịm còn đang đậm màu, một cô gái nhỏ mỉm cười quàng cho chàng trai chiếc khăn quàng cổ màu tía nâu, cô gái che giấu hết bao nhiêu tâm tư, đổi lại một nụ cười an ủi tiễn chàng trai đi đến nước mĩ xa xôi.Nhìn theo bóng lưng đã đi khuất, cô gái nhỏ cứ ôm một lời hứa chờ đợi chàng trai trở về.Nhưng cuối cùng....Chàng trai ấy cũng thật sự trở về, nhưng lại lướt qua nhau như không hề quen biết.Cô gái kìm nén lệ quang nổi lên nơi đáy mắt, miễn cưỡng thở ra từng ngụm, cúi đầu lướt qua nhau.Triệu Hiểu Hiểu nghiêng đầu nhìn lên một khoảng không rộng lớn, nụ cười mang một chút bi thương, trong đầu nhớ lại khung cảnh mùa hè năm ấy, một cậu thanh niên với nụ cười tỏa nắng, đầu tóc bị gió thổi hơi tán loạn, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ với đáy mắt dịu dàng:" Hiểu Hiểu, cậu chờ tớ trở về"." Mùa Hè Thật Sự Có Tuyết Rơi ? ".…
CHẬP CHỜNTên khác: Lúc sáng lúc tốiTác giả: Lãnh Sơn Tựu MộcThể loại: Học đường, Hiện đại, Truyện ngắn, Đam mỹ, HESố chương: 37 Edit: ElyTình trạng: Đang tiến hànhGiới thiệu:Câu chuyện học đường chua chua ngọt ngọt, hơi chậm nhiệt.Giai đoạn đầu công không nói được, trông hơi yếu đuối một chút. Về sau công sẽ trở nên tốt hơn và nói được.Lạnh nhạt tăm tối công × dịu dàng ấm áp thụCố Thẩm × Lý Việt Kham…
Truyện ngọt, shortfic, niên hạ, HETổng tài lạnh lùng,cố chấp, chiếm hữu côngLái xe taxi diu dàng, ôn nhu thụ…
🌸Tác Giả: Mai Tân Thập Luật🌸Văn án: Tứ tiểu thư ghé vào tường ở ngoài trường, cười tươi như hoa: "Anh ba! Đến xem đi, anh Tuân nhìn cô gái xinh đẹp đến mức chảy máu mũi, thật xấu hổ quá đi mất!"Phó Hàn Sinh bước ra khỏi xe mỉm cười bất lực.Hoa tử đằng nở rộ trên tường thành tỏa hương thơm ngát, Mộ Diên rút chiếc khăn tay nhung màu vàng nhạt trước ngực, hốt loạn đưa lên mũi của cậu thiếu niên.Tấm kính nhiều màu trong khung tối đen, chặn đôi mắt đang đến gần của Hàn Sinh.Kể từ đó, đứng bên cạnh anh em nhà họ Phó, ốm mập cao thấp, xinh đẹp phấn son, tất cả đều giống với cô.Thể loại: Trung Hoa Dân Quốc, cốt truyện, có H, chủ yếu là cao H, một cô gái Giang Nam mồ côi đơn thuần (18) vs doanh nhân giàu có ở đất Thượng Hải (28)Nghịch biên: Nữ chính 15 tuổi, nam chính 25 tuổi…
fiction Bạch Ngọc Đường x Triển ChiêuOE" Ngọc Đường dù thế cũng thấy cậu rất đáng yêu, cứ tít mắt nhìn cậu rồi cười suốt một buổi, một quãng lại lảm nhảm " yêu cậu " " thương cậu " " mèo đần của tôi " , còn hỏi " cậu có thương tôi không ", bắt Triển Chiêu phải trả lời là " có " thì mới im lặng một chút, không thì bù lu bù loa lên vật vạ với cậu. Rõ ràng Triển Chiêu mới là mèo mà... sao hôm nay Ngọc Đường lại biến thành cậu rồi ? Tên mặt than suốt ngày bảo cậu đần với thích tranh luận võ mồm với Triển Chiêu đã biến mất , thay vào đó là một người cười thật tươi , cười đến mất Mặt Trời luôn. Nhưng cậu nhìn ra ẩn trong nụ cười ấy, anh có chút gì đó rất cô đơn, và buồn, một nỗi buồn không thể tả hết. Nó giống như một bông hoa tử đinh hương trong nắng, xinh đẹp, tỏa ngát nhưng mang màu tím dìu dịu, một màu sắc man mác cái gì đó không trọn vẹnánh mắt Ngọc Đường dành cho Triển Chiêu hôm nay cũng sâu đậm hơn, vội vã hơn... đặc biệt là dịu dàng hơn, cứ như từ rất lâu rồi, anh không nhìn thấy cậu vậy..."…
SẢN PHẨM TRÍ TƯỞNG TƯỢNG. Just [ PRO GAMERS x OC ]Selenophile = A person who loves the moon"熙雯" Hi Văn là một áng mây trắng trôi bồng bềnh giữa trời Liên Minh Huyền Thoại.Một câu chuyện tình yêu đáng yêu, nhẹ nhàng."Cô ấy dùng men, nhưng chưa bao giờ để người khác chạm vào người.Cô ấy ngang tàn nhưng lại cúi đầu trước một bà cụ qua đường.Cô ấy không dịu dàng, nhưng vẫn kiên trì vỗ về một đứa trẻ."Nữ chính với Kim Hyuk Kyu trước đây có mối quan hệ rối ren, cô ấy xuân thời nợ Park Do Hyeon một ân tình và cô ấy là người Lee Sang Hyeok yêu nhất trần đời. This work belongs to@JaneThichDarkChoco@JaneThichSangTac@Writer_Jane…
Anh từng bị chính bố mẹ ruột bán đi, sống giữa những vết roi và lằn đau, tưởng như cả đời sẽ chỉ biết đến bóng tối. Nhưng anh lại gặp được Mai - một cô bé mù lòa với đôi tay dịu dàng, mang trong mình ánh sáng dịu êm của sự sống.Duyên gặp gỡ chỉ ngắn ngủi nhưng đủ để hai tâm hồn tan vỡ tìm thấy nhau. Chỉ tiếc, số phận tàn nhẫn chia cắt họ. Anh bị lừa, bị huấn luyện trở thành một con quái vật máu lạnh. Nhưng anh vẫn luôn ghi nhớ cái tên "White" - biệt danh Mai đặt cho anh, như một lời nhắc nhở về lý do để tồn tại.Nhiều năm sau, khi quyền lực đã nằm trong tay, anh trả thù tất cả để tìm lại cô. Nhưng ánh sáng từng sưởi ấm anh giờ đây lại mang đầy vết thương - những nỗi đau không thể gọi tên bởi chính những người thân ruột thịt.Mai từng là nạn nhân trong ngôi nhà gọi là gia đình, từng buông xuôi mọi thứ... nhưng chưa bao giờ quên người con trai từng nói muốn làm "đôi mắt" của cô.Giữa những cuộc thanh trừng đẫm máu, những vết sẹo từ thể xác đến tâm hồn, họ tìm lại nhau - như hoa vẫn có thể nở trong bóng đêm.Vì cô, anh có thể biến thành ác quỷ.Vì anh, cô có thể chọn tha thứ cho cả một thế giới hỗn loạn.Trong thế giới đẫm máu ấy, họ là điểm tựa cuối cùng của nhau.…
Thanh xuân của Nguyễn Hoàng Ánh Hạ là những ngày trời xanh không gợn mây, là giấc mơ nhỏ bé về một cuộc sống bình yên... và chính là Trần Minh Hoàng lặng lẽ bước đến không ồn ào, không rực rỡ, nhưng lại khiến mọi thứ thay đổi như ánh nắng rọi qua những kẻ hở trong trái tim cô. Có lẽ, thanh xuân của cô chính là như thế một Minh Hoàng, một khoảng trời xanh và một tia hy vọng len lỏi qua những vết nứt quá khứ.…