『kooklice』 tattoo
" tôi có lầm không khi thấy quý cô lalisa manobal đang đứng trong tiệm xăm của mình thế này "…
" tôi có lầm không khi thấy quý cô lalisa manobal đang đứng trong tiệm xăm của mình thế này "…
Bé nhỏ! anh yêu lắm có biết không?Anh là phạm nhânYêu anh nhé Bé nhỏ của lòng anhCảm ơn vì ngày phạm tộiThế đấy anh mới được có bé nhỏVà anh là giólà mâylà nước Chỉ để yêu emYêu bé nhỏ mà thôi!…
One Piece: Thảm hoạ A.I lấy bối cảnh trước trận chiến cuối cùng trong Final Saga.Sau khi arc Elbaf kết thúc, băng Mũ rơm và băng Evo tiếp tục hướng tới 1 hòn đảo mới.Nơi 1 thảm hoạ còn khủng khiếp hơn cả siêu cấp Buster Call trên Egghead.Sau khi chia tay các đồng minh từ Quân cách mạng, Vegapunk và tổ chức Sword, chỉ còn lại 2 băng hải tặc hướng về phía trước.…
mn cứ lấy tranh thoái mái đi nhanhưng bn phải ghi nguồn khi lấy nha chứ hog tui bùn á☹️…
"Vậy là, em thích hyung?" Ravn nghiêng đầu để nhìn thoáng qua khuôn mặt đỏ bừng của Hwanwoong mà cậu giấu giữa hai bàn tay."Điều đó không rõ ràng sao? Câu trả lời thậm chí đã viết rõ trong lòng bàn tay của hyung đó kìa" Cậu thấp thỏm mà cũng có chút vội vã nói, vẫn không dám ngẩng đầu nhìn anh.Soulmate bị ràng buộc với nhau bởi một hình xăm bông hoa trên cơ thể của họ, nhưng với Hwanwoong, có vẻ như mọi chuyện không nên như vậy. Đặc biệt là khi soulmate của cậu là một đàn anh trầm tính, những ánh nhìn của anh đều khiến người khác ngộp thở như bị đe dọa, và oh, chưa kể đến sự chênh lệch chiều cao giữa 2 người họ nữa.Tuy nhiên, Hwanwoong không phải là người duy nhất gặp vấn đề trong vũ trụ này[Lấy cảm hứng từ A Song Written Easily]Truyện gốc của TskisukiV-trans by Cheonsa.YsaĐã được dịch khi có sự cho phép của tác giả, vui lòng không re-up dưới mọi hình thức!!!…
Điếu thuốc trong tay vẫn còn đang cháy đỏ, ngước mắt về phía bầu trời đêm, tựa lưng vào cánh cửa sắt đã cũ mèm, khói thuốc lan man cùng men rượu xâm nhập sâu vào tâm trí, hình bóng em lấp đầy trái tim tôi.------------------------------------------------------------------------------------------------------------Mọi nhân vật, tình huống, tổ chức trong truyện đều là hư cấu không có hình mẫu nhất định. Không có ý định xuyên tạc hay phỉ báng bất cứ cá nhân tổ chức nào, cân nhắc trước khi đọc. Còn nhiều sai sót, mong được góp ý nhiều hơn!31.05.23…
Đam mỹ: Đất lạnh (Hệ liệt)Đây là truyện tiếp theo của "Tình yêu của lãnh chúa". Tuy nhiên nó hoàn toàn độc lập, không cần đọc Tình yêu của lãnh chúa vẫn hiểu được.Tác giả: BònTóm sơ Tình yêu của lãnh chúa: Đông Hạ đã bị Nguyên Hạ xâm chiếm. Hết =)))Văn án:Vùng đất này, quá hoang vu. Quá hiu quạnh.Gió khuya khắc khoải từng cơn, rít gào trong đêm buốt giá...Leng keng...Leng keng...Cậu lại đến. Vì cậu biết, hắn đang lạnh. Và dường như, cậu khóc.Trời tối quá, hắn không thấy. Nhưng hắn nghe...Leng keng... Leng keng...Leng keng...Leng keng...Bước chân cậu dần xa...Hắn muốn níu kéo, nhưng không thể.Nỗi nhớ thương đã chôn vùi thân xác hắn...Leng keng...Âm thanh ấy, hắn chờ đợi hằng đêm...…
Chào nhé Couple được mọi người thích là một cái kết mình vẫn cưa thể nghĩ ra…
cuộc sống giống như dải cầu vồng,bạn cần cả mưa và nắng,để tạo những màu sắc xuất hiện;do đó, muốn nhìn thấy cầu vồng,phải chấp nhận những cơn mưa;hãy nhớ rằng, luôn cố gắng dù cho bạn gặp nhiều khó khăn ,cầu vồng sẽ xuất hiện bên bạn;_____Bookcover by @MewMiw | @PB_Team…
binsung, banginho, hyunlix, seungin----------------textfic, chouche, xàm, nhạt, có lói pậy, ooc…
Bị bạo lực học đường một cách ác liệt, tôi đã lấy hết can đảm tìm đến tên sát nhân hàng loạt đang chạy trốn khỏi sự truy nã của cảnh sát.Gã ta đưa đôi mắt như sói đói nhìn tôi, bàn tay xăm trổ kẹp điếu thuốc, bên cạnh còn treo mấy con dao dính máu khô, nhếch môi khinh khỉnh.Tôi run rẩy như thỏ nhỏ, trong lòng đã sợ muốn chạy đi, cầm trong tay xấp tiền nát nhăn nheo mà mình tích cóp được, gần như van nài:"Anh, xin anh giúp tôi."Gã còn chẳng thèm nhìn."Muốn thuê tôi thì nhiêu đó không đủ đâu. Nhóc con, không muốn ch.ết thì chạy nhanh đi."Tôi rơm rớm nước mắt nhìn gã.Gã đã động lòng.Gã nói, gã là đồng tính, nếu tôi chịu lên giường với gã thì lũ bắt nạt kia sẽ biến mất khỏi thế giới.Mẹ tôi bị lũ khốn nạn ấy hại chết. Dù có hoảng sợ thế nào thì lòng hận thù đã dâng đến đỉnh điểm, tôi cắn răng đồng ý, ngủ một đêm với gã.Vì một đêm điên cuồng này, gã sát nhân ấy đã dùng cả đời để bảo vệ tôi.…
xàm,rất xàm =))))))))…
đây là tác phẩm đầu của tui nên sẽ có nhiều sai sót vì tớ là 1 đứa ngu văn 🥲🥲🥲🥲. Lí do để mik xây dựng lên cái này là do tui vã allatsu lắm + mùa hè ở nhà ko bt lm gì hết -_-. Lưu ý: nhân vật có thể bị OOC, cốt truyện lệch lạc + xàm mong các bạn ủng hộ tớ 🐸🐸🐸 R-18…
Câu truyện viết về những OTP của tôi nếu là NOTP xin đừng đọc!…
Vì do umee NaMon quá mà chằng thấy 2 đứa có series riêng nên là tôi đã bắt tay vào viết fic cho cả 2 đây. :))Khổ quá mà mấy cô,tưởng 2 đứa có series riêng nhưng mà không nên là tôi bị vã quá ý đành phải dùng hết chất xám để viết fic :))Đề nghị không mang hay reup truyện khi chưa có sự cho phép của tác giả (yêu tôi và truyện của tôi thì xin phép trước và đừng quên ủng hộ cũng như bình chọn cho tôi nha)Yêu mấy cô nhiềuuu…
fic này combo couple nha:D hơi xàm le èn hơi lãng mạnhổng biết đọc xong có hiểu hông nựa? ahihi:D…
Như tên fic, đủ thứ xàm xí…
Truyện về NorNaib ( Norton top , Naib bot) không nhắc bất cứ thuyền nào liên quan đến Naib trong truyện .Cameo phụ: EliCarl , EmmaEmily , MarthaVera , PatricFio…
Có những con đường không lý giải được, chỉ dẫn lối bởi một thứ bản năng không tên. một lời gọi vô hình ẩn sâu trong máu thịt và linh hồn. Nana, một cô gái nhỏ bé, từ nhỏ đã mang theo cảm giác thôi thúc kỳ lạ: phải đi, phải rời khỏi nơi mình đang sống để tìm một điều gì đó mà chính cô cũng không biết rõ là gì. Không phải giấc mơ, không phải tham vọng... mà là một khoảng trống mơ hồ cứ réo gọi trong lồng ngực mỗi đêm mưa, mỗi khi thế giới trở nên im ắng. Ở phía Bắc bán cầu, trong một lâu đài cổ khuất sâu giữa rừng rậm Transylvania. Jonggun một vampire sống hàng thế kỷ từ lâu đã ngừng tin vào những điều lãng mạn. Tim anh không còn đập, hoặc nếu có, cũng chỉ là những nhịp đập yếu ớt, lẻ loi không còn chút quan trọng. Và rồi, trong một khoảnh khắc nào đó giữa sự tĩnh lặng ngàn năm, anh cảm thấy điều gì đó đang đến. "Sắp đến rồi..." - một cảm giác mơ hồ như ký ức cũ chưa từng được chạm tới. Vào một chiều mưa dai dẳng, khi bầu trời Transylvania xám xịt như một bức tranh trừu tượng, Nana đặt chân vào khu rừng ấy. Cô không biết tại sao mình đến, chỉ biết rằng mùi gỗ ẩm, tiếng gió thổi qua cành cây, và cả những cơn mưa dai dẳng ấy... quen thuộc đến rùng mình. Và rồi ánh mắt họ chạm nhau:-"một người không biết mình tìm gì, một kẻ đã từng quên mình từng mất gì".…