Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
𝕿𝖎𝖙𝖑𝖊: Mưa𝕬𝖚𝖙𝖍𝖔𝖗: Hồ Điệp Chi Phương𝕯𝖎𝖘𝖈𝖑𝖆𝖎𝖒𝖊𝖗: Truyện gốc và nhân vật trong truyện thuộc về tác giả, riêng nội dung truyện là của tớ. Mọi hành vi sao chép, đăng tải truyện đi bất kỳ nơi khác không được sự cho phép của tớ đều là hành động phải lên án.𝖂𝖆𝖗𝖓𝖎𝖓𝖌𝖘: OOC, angst, tình yêu đến từ quá khứ.𝕻𝖆𝖎𝖗𝖎𝖓𝖌: IzuKatsu.…
🌸 Tên truyện: Yêu em rất nhiều🌸 Tên hán việt: Ái nhĩ hữu kỉ phân🌸 Tác giả: Đào Hòa Chi🌸 Số chương: 73 chương + 7PN🌸 Thể loại: Hiện đại, ngọt sủng, thanh xuân vườn trường🌸 Bìa: MMOC🌸 Edit: Súp Lơ✨ Giới thiệu ✨Từ nhỏ Đàm Thanh Ninh đã sống cuộc sống yên bình ở trấn nhỏ Giang Nam, ngày qua ngày sống rất thoải mái.Nghỉ hè năm lớp 11, thiếu gia nhà giàu Bạch Tân Hàn chuyển đến sống ở nhà họ Đàm.Thiếu niên có vẻ ngoài thanh tuấn*, nhưng tính cách u ám lập dị rất khó gần.Ba cô lén nói cho cô biết, Bạch Tân Hàn là người có bệnh, có lẽ chỉ còn sống được một năm.Sự lương thiện trong người Đàm Thanh Ninh bộc phát, từ đó về sau lại càng quan tâm yêu quý Bạch Tân Hàn hơn, gần như là cầu gì được nấy.Thậm chí lúc Bạch Tân Hàn đưa ra yêu cầu làm bạn trai mình, cô cũng chỉ do dự nửa phút đã đồng ý.Chưa đến một năm, Bạch gia đến đón người.Thanh Ninh tính toán thời gian, khóc lóc tạm biệt Bạch Tân Hàn.Thiếu niên lau nước mắt trên mặt cô, thấp giọng hứa hẹn: "Chờ tôi trở lại cưới cậu."Thanh Ninh gật gật đầu đồng ý lời nói dối thiện chí này.***Lên năm ba đại học, dưới sự sắp xếp của bạn cùng phòng kí túc xá, Đàm Thanh Ninh tham gia một buổi hội họp.Lúc đi đến cổng trường, một chiếc siêu xe bỗng nhiên dừng lại ngay trước mặt.Thiếu niên trẻ tuổi, cao quý từ trên xe bước xuống, đi về phía Đàm Thanh Ninh đang hoảng hốt.Thanh Ninh kinh ngạc đến mức không nói ra lời: "Cậu cậu cậu..."Bạch Tân Hàn nắm cổ tay cô, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm hình…
Tui là kiểu không viết dấu , hay . nên thông cảm nha và đây là lần đầu viết fic nên không hay sai sót gì mong mọi người thông cảm truyện hơi xàm mong mọi người bỏ qua vì chỉ là trí tưởng nên tui viết theo ý nghĩ nên không đọc logic cho lắm mà tui hơi viết sai chính tả xíu tại viết hơi nhanh…
🍭 Nếu bạn chỉ muốn tập trung vào tuyến tình cảm thì nên đọc từ chap 12 nhé.Tất cả đều là trí tưởng tượng của tác giả. Giữ cái đầu lạnh khi đọc và bình luận khi đã suy nghĩ thấu đáo.Truyện fanfic nên vui lòng đừng ý kiến linh tinh.…
Thập Điện Diêm Vương.Có một bất cập tao thấy khá là bất tiệnĐó là chỉ xử tội sau khi đã xử tửHọ không sợ tác nghiệp trước khi bị nghiệp tácSống cả đời gian ác xuống tới đây mới bị bắt phạt°°°190625…
*CẢNH BÁO KHÔNG DÀNH CHO THANH NIÊN THIẾU NỮ NGHIÊM TÚC*Thật sự tui chưa bao h trổ tài chém gió như hnay, đơn giản tui đu cp này quá, và cũng vì các đồng râm thân thương, mình k đóng góp hoá ra lại vô dụng!? Tèn tén ten, fic Xìn-Ca xàm lìn nhất đã ra đời, lm ơn đừng ném đá, ném gạch đi tui cần xây nhà :>…
Vị CEO 'băng giá' nghiện kiểm soát và một cô siêu mẫu lém lỉnh, nghịch ngợm. Họ đến với nhau bằng một bản hợp đồng hôn nhân đầy rẫy những điều khoản khô khan và con số 20 triệu Bath treo lơ lửng.Nhưng ai ngờ được, sau những trận đại chiến bột mì, những màn ghen tuông vô lý với cả chú chó Samoyed, và những đêm 'thu nợ' nồng cháy, các điều khoản dần bị xóa nhòa. Khi lý trí nhường chỗ cho bản năng, liệu bản hợp đồng này có trở thành sợi dây trói buộc họ cả đời?"…
"mãi mãi là bao lâu ?"nàng ơi, tim ta mục rỗng từ ngàn kiếp xa xăm trước rồi, dù cho nàng có hy sinh cả đời mình để cứu cũng chẳng có ích gì.lowercase; ooc.…
Giới thiệu truyện:Có những tình cảm không tan đi, chỉ được xếp vào một ngăn thật sâu.Và có những người - dù không còn là của nhau - vẫn luôn hiện diện trong từng ngón tay, từng nhịp thở, từng mùa hoa nở muộn.Ba năm sau chia tay, Wonyoung quay trở lại thị trấn nhỏ.Không ai biết em đến để làm gì. Cũng không ai biết em từng yêu cô chủ tiệm xăm ấy đến nhường nào.Tiệm vẫn nằm yên dưới tán giấy hồng, mực xăm vẫn mùi cũ, và Yujin...Yujin vẫn trầm mặc như ngày đầu tiên họ gặp, chỉ có đôi mắt là lạnh hơn, cử chỉ là xa hơn, và trái tim thì......chưa từng thật sự buông.…