atsh2 | hơn là bạn
câu lạc bộ hay cái chợ hả…
câu lạc bộ hay cái chợ hả…
-nó là cờ đỏ -màu đỏ hợp mệnh tao~~- có chắc là anh thích em ?- vậy em có chắc là em kh thích anh kh ?- em không biếttextfic , tục…
"Cứ nghĩ em bị ép gả cơ đấy?""Ép gả thì ép gả, nhưng đã gả rồi thì em vẫn là vợ cậu mà cậu hai? "Nguyễn Xuân Bách × Nguyễn Thành CôngCon phú hộ có tiếng × Con út nhà dệt vảiTác giả : "Hàn Diệp Thanh Đan"…
"bộ hai đứa đang yêu đương thầm kín à!?" "ấy là họ bảo thế!"…
"Tôi không phải con nít""Ừm nhưng bạn cần tôi chăm" Mọi thứ đều không phải là thật nên vui lòng không mang ra khỏi đây ⛔️…
"negav cho tao vào với."không mang khỏi app W cam, trong trường hợp nghệ sĩ nhìn thấy xin hãy click back.…
"Tao là tuyển thủ số 1 thế giới""Tuyển thủ gì gà quá vậy"…
Người bỏ anh giữa sa mạc cằn khôChẳng xứng đáng biết anh đã vượt qua thế nào?…
" Khiếp, nói nhiều thật"đồ phiền phức đáng yêu chính là Thành Công.…
hieuthuhai x negav | tmh x dta cún hoá sói x chip chip meo meo khờ (ôn khôn)___________trần minh hiếu thấy răng hắn ngứa ngứa khi nhìn lưỡi đặng thành an óng ánh khuyên bạc..."cất cái biểu cảm ấy đi, có phải muốn bị đè ra chơi ngay tại đây không?"…
em bé mọt sách thích anh lớn bóng rổshort fic…
đã là định mệnh, chúng ta chẳng thể đổi thay, bởi lẽ đó là lệnh trời!…
Sao cũng được. Đằng nào thì chúng ta cũng không có sau này, vậy nên tất cả đều chẳng còn ý nghĩa gì hết.---Vì muốn tự quyết định mọi thứ, vì nghĩ mình có thể lo liệu được tất cả, nên kết cục là mất tất cả.---* Lưu ý: Đây là câu chuyện dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, tất cả các sự kiện đều không xảy ra với idol ngoài đời thật. Mong mọi người lưu ý trước khi đọc.…
rảnh nên nhận req ạaaaaa…
‼️OOC, sh‼️Tất cả nhân vật trong truyện không thuộc về mình. Về dàn dựng nhân vật, câu chuyện và bối cảnh chỉ là giả tưởng…
Happy Lunar New Year!…
"Bởi vì anh không biết em thích gì nên anh sẽ cho em tất cả, đó là sự nuông chiều."warning:textfic, lowercase, badwords, ooc,...…
ghi thương khắc nhớ, tình mình vụn vỡ như hạt sao rơi…
Yêu một người là khi đã đi qua cả tuổi trẻ cùng họ, chịu đựng những tổn thương cùng họ, khóc cùng họ, cười cùng họ... và vẫn, mỗi sớm mai tỉnh dậy, nhìn người ấy bên cạnh mình và mỉm cười: "Cảm ơn vì vẫn ở lại."…