Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cyborg (n): Sinh vật cơ khí hóaCyborg cũng là con người nhưng tồn tại cùng với máy móc. Tại sao? Chỉ có người trải qua mới hiểu.__Thời gian: RandomRating: M ( 16 + )Tình trạng: OngoingThể loại: MysteryHãy vote cho tớ ⭐️ . Để tớ có động lực viết truyện nhen!!…
Mất não lắm, tôi viết cũng cho vui mong mọi người thông cảm nếu đọc nó có dở với phi logic lắm! cÓ GÌ MONG MỌI NGƯỜI CHỈ BẢO CHO!! Tôi viết có đôi phần cám lợn, đầu cua tay heo thì cũng cảm ơn mọi người đã đọc nó nhé!…
' Người trẻ tuổi luôn cảm nhận được mùa hạ qua nhanh hơn những người trưởng thành.. nhưng không vì thế mà kí ức lại nhạt nhòa.Không những thế, có những mùa hạ, tưởng chừng chỉ là thoáng qua ấy vậy mà khắc cốt ghi tâm mấy mảnh chân tình. 'Những đoạn truyện ngắn về một thế giới có Chu Nhất Long và Bạch Vũ trẻ tuổi, nơi mà họ gặp và quen biết nhau từ nhỏ..…
BUTTERFLY_ZHUYILONG//WANGYIBOAU: HOTPOT ( https://www.facebook.com/thuyenma8897/photos )" Chúng ta chỉ là những chú bươm bướm bay lạc vào khu rừng xa lạ.Để tồn tại ở thế giới này, chúng ta không thể không chiến đấu.Để bảo vệ những người quan trọng, chúng ta phải càng mạnh mẽ.Với niềm tin một ngày nào đó, sẽ cùng nhau về nhà.Và bởi vì chúng ta đã đến đây, vậy thì hãy cùng nhau đón nhận sứ mệnh này. "Au: Đôi lời trước khi vào fic.- Fic này Au viết dựa theo việc có tham khảo bộ truyện tranh Ryuuroden của nhà văn Yamahara Yoshito.- Fanfiction chỉ là một thế giới giả tưởng của fan hâm mộ. Mọi thứ trong fic đều thuộc về thế giới riêng do Author tạo ra. Nên mong các bạn đọc không cần suy diễn liên hệ đến đời thực, nên dừng ở việc đọc giải trí tìm niềm vui là đủ.- Fic Butterfly_ZhuYilong//WangYibo của Au HotPot chỉ đăng duy nhất tại đây. Nếu như gây phiền đến ai thì mong các bạn chịu khó bỏ theo dỏi. Chúng ta đã không thuộc về một thế giới vậy thì không cần cưỡng ép ở lại. Xong đối với các bạn có sự hứng thú hoặc yêu thích với fic rất hân hoan nhận được những đóng góp, khích lệ của mọi người.…
Ai đã từng đọc truyện này rồi khi nghe lại chắc chắn sẽ phải rùng mình và shock trước hiện hiện thực mà Dư Hoa vẽ lên. Nó thật đáng sợ, rùng rợn và ám ảnh như cách ông viết về Bì Bì, nhưng ám ảnh sẽ không chỉ dừng lại ở hành động ngây thơ đến đáng sợ của cậu bé. Cái chết của thằng em Bì Bì là do Bì Bì thản nhiên ném thằng bé xuống đất để tìm niềm vui cho mình. Bì Bì bị chú bắt liếm máu thằng em rồi đá bay nó khiến nó chết. Bố Bì Bì lại giết em trai ruột trả thù cho con bằng... Cứ thế tạo thành vòng xoáy của sự hận thù đáng sợ. "Rõ ràng thằng em đã nghe thấy, hai cái chân nho nhỏ giãy đạp, cặp mắt cũng bắt đầu đưa đi đưa lại, nhưng không nhìn thấy thằng anh. Thằng anh đưa tay sờ lên mặt thằng em, khuôn mặt ấy mềm như bông. Nó không nín được, liền bẹo một cái, vậy là thằng em oe oe khóc the thé. Tiếng khóc làm cho thằng anh cảm thấy vui vui. Nó hớn hở nhìn thằng em họ một lát, sau đó tát vào giữa mặt thằng em một cái. Nó nhìn thấy bố thường đánh mẹ như thế. Sau khi bị một cái tát, thằng em họ đột nhiên ngạt thở, cái mồm cứ há ra một lúc không thành tiếng, sau đó mới bật ra tiếng, giống như gió bão đập vào cửa kính. Tiếng khóc này lanh lảnh vui tai, làm cho thằng bé thích lắm. Nhưng chẳng bao lâu, tiếng khóc này lại im bặt, do đó thằng anh lại tát thằng em một cái nữa. Để tự vệ, tay thằng em cào lung tung đã để lại trên mu bàn tay thằng anh hai vết máu, thằng anh không hề biết gì. Nó chỉ cảm thấy khi tát xong, tiếng khóc kia không nghẹt thở, chẳng qua chỉ tiếp tục kéo dài một chút, kém xa lần hấp dẫn …
Câu chuyên xoay quanh hành trình theo đuổi cô lớp trưởng khó tính Hoàng Anh Thư của chàng trai Dương Quyết Trung Quân - một cậu chàng tinh nghịch, hiếu kỳ, rất dễ gần và hút gái bởi chiều cao lí tưởng và tính tình ôn hoà, giỏi thể thao, đặc biệt là rất tâm lí. Quân và Thư là một cặp thanh mai trúc mã, sớm quen biết nhau bởi họ là những đứa trẻ nhà ngay sát nhau, mỗi lần bước ra khỏi nhà là sẽ chạm mặt nhau. Câu chuyện theo chúng ta từ lúc cặp đôi chính học chung tiểu học cho đến năm họ đã trưởng thành. Sự nhiệt tình của Quân đôi lúc khiến Thư khó chịu vô cùng, nhưng có những khoảnh khắc ngọt ngào, đáng yêu của căp đôi như lúc Thư không may bị mất máy tính, cô nàng đã khóc rất nhiều và không dám về nhà do sợ bố mẹ mắng, nhưng có Quân ở bên, an ủi và giúp nàng tìm lại máy tính, hay cả một số lần anh trai Thư quên không đón em gái về nhà, Quân là người duy nhất dang tay đèo Thư về mặc kệ người khác nói Thư ra sao.…
Nụ cười của cậu làm rạng lên ngày hôm nay của tôimỗi ngày tôi lại thương cậu thêm một chút, một chútkhông cần đáp trả. chỉ cần cậu vui vẻ, an yên hạnh phúc. bấy nhiêu là quá đủ bới tôi…