Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Người viết : by Manh"Thứ tình cảm này là gì? Muốn giày vò nhưng cũng muốn nâng niu, muốn bỏ mặt nhưng cũng muốn quan tâm, từ khi nào anh lại xuất hiện trong tâm trí của tôi vậy..... "Cân nhắc cho những ai không thích hợp với các tình tiết máu chó =))) Vui lòng không đăng lại171119-31052020…
Bất đắc dĩ phải cùng một người mình không yêu chung sống, lại còn là một kẻ đầu óc có chút không bình thường, cậu út nhà họ Kim từ ban đầu đã không hề trông mong gì vào cuộc hôn nhân này. Thế nhưng chỉ trong một thời gian ngắnKim Mingyu bàng hoàng nhận ra việc có một người vợ luôn luôn im lặng như Jeon Wonwoo không hẳn là điều quá đỗi tồi tệ...…
"Túc duyên - mối ràng buộc đã định sẵn, mối ràng buộc có từ kiếp trước giữa người với người."Pairing: Quận vương Kim Mẫn Khuê và Thiếu gia Điền Nguyên Vũ.…
"Người ơi... người ở đừng về..."Trịnh Chí Huân vẫn thường nương theo nhịp võng đưa mà hát ru cô con gái nhỏ bằng câu quan họ xứ này mỗi khi nắng trưa đã đứng bóng giữa đỉnh trời.Người ta vẫn bảo quan họ là cái nợ của miệng thế, hát để mà níu, mà giữ, để làm khổ nhau bằng cái sự dùng dằng chẳng nỡ dứt tà áo nhau. Nhưng với Huân, mỗi khi cung bậc ấy cất lên, nó không chỉ là lời ru cho trẻ thơ say giấc, mà là tiếng lòng cậu đang lơ lửng - Nỗi nhớ chồng trong lòng Huân không nồng nhiệt như lửa đốt đồng, mà nó cứ âm ỉ, e ấp như mùi trầm hương vương trên vạt áo chàm của anh còn sót lại trong buồng. Cậu cúi xuống, nhìn đứa trẻ đang chìm vào giấc nồng, đôi hàng mi dài đổ bóng xuống gò má phúng phính. Đứa nhỏ này có cái nốt ruồi nơi đuôi mắt mà bố nó hay bảo rằng y hệt cậu - người ta gọi là lệ đường, là dấu ấn của những kiếp người phải vay mượn niềm vui để trả nợ nỗi buồn.Trả nợ...trả cho đến ngày nắng hạ thắp vàng bên hiên, bóng dáng Phác Đáo Hiền bằng xương bằng thịt sẽ trở về trước mắt, khép lại những dùng dằng, đem hạnh phúc vẹn tròn hong khô giọt lệ sầu vương của Trịnh Chí Huân…
Một mối tình kéo dài 3000 năm, khi luân hồi chỉ là màn ngăn mỏng manh...Như đã hứa, đây sẽ là fic nói về cuộc sống của Asisu với cái tên Sarah và Menfuisu với cái tên Ryan ở hiện đại. Vì phần đầu của NHAC lấy bối cảnh thập niên 90( đại loại vậy), cá nhân mình thì thấy nó lạc hậu quá rồi nên xin cải biên bối cảnh của fic mình thành TK 21 cho gần gũi. Bạn có thể xem phần đầu mình viết để hiểu hơn về lí do tại sao cả hai con người này lại có mặt ở thế giới hiện đại. Fic đầu: bạn vào nick mình hoặc tìm "[Trọng sinh] Asisu Nữ Hoàng Ai Cập-Gi"Truyện chỉ đăng tại Wattpad và chỉ bởi nick này.Mộng.…
Giới thiệuKiếp trước Lý Long Phúc cắt đứt quan hệ với gia đình đi xa tha hương, bị phản bội, bị người ta giẫm dưới chân mặc sức sỉ nhục, chết rồi lại trôi dạt chốn lạ, linh hồn không thể về lại cố hương.Thật không ngờ một sáng tỉnh mộng lại trùng sinh.Năm ấy cha chưa mất sớm, mẹ vẫn dịu dàng nhã nhặn, bà nội còn trên thế gian, gia đình mỹ mãn.Lý Long Phúc quyết tâm không giẫm lên vết xe đổ ngày trước, khiến cho những năm đầu 90 của đại gia tộc họ Lý trong giới điêu khắc gỗ Kiến Kinh náo loạn hết cả lên.Đứa con trai nhỏ như đắp từ phấn đẽo từ ngọc trong nhà hay nhõng nhẽo thì cũng thôi đi, đã thế hở chút lại rơi nước mắt ngà.Thầy bói quả quyết: Tà linh nhập xác, phải tìm người thích hợp trấn áp.Sau đó "nắm sữa" bị đẩy vào nhà Hoàng Huyễn Thần cách vách.Nhà họ Hoàng là gia đình quân nhân trú quân ở đây, nơi đó có dương khí mạnh nhất.Sau đó nữa tất cả mọi người được thấy cảnh "chíp bông" chạy ù ra ôm lấy đứa con trai độc đinh vừa đi học về của nhà người ta."Anh ơi." Bé con dụi mặt vào hõm cổ thiếu niên nũng nịu.Đây là ký ức đã mờ nhạt đi trong những tháng ngày vỡ tan về sau của cậu.Là người mà bao năm không gặp, nhưng đến cuối cùng lại vượt ngàn dặm trường từ quân đội trở về nhặt xác chôn cất cho cậu..--------Tác giả:Thính NguyênThể loại:Đam MỹNguồn:Sưu tầm Bản edit chưa được sự cho phép của tác giả và hoàn toàn phi lợi nhuận, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức và không mang ra khỏi đây.…
Title: LimoniumAuthor: EverclearCategory: Đam mỹ, fanficCouple: Asahi x Haruto (Treasure)Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tác giả, mục đích viết phi lợi nhuậnSummary: Gửi em bó hoa Salem tươi đẹp nhất!Warning: Tình tiết hoàn toàn không có thật, tất cả là sự tưởng tượng của tác giảNote: CẤM SAO CHÉP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC…
Tác giả: Thính Nguyên.Nhân vật: Văn Chu Nghiêu × Lâm Du.Nhân vật chuyển: Nghiêm Hạo Tường × Hạ Tuấn Lâm.Văn án:Kiếp trước Hạ Tuấn Lâm cắt đứt quan hệ với gia đình đi xa tha hương, bị phản bội, bị người ta giẫm dưới chân mặc sức sỉ nhục, chết rồi lại trôi dạt chốn lạ, linh hồn không thể về lại cố hương.Thật không ngờ một sáng tỉnh mộng lại trùng sinh.Năm ấy cha chưa mất sớm, mẹ vẫn dịu dàng nhã nhặn, bà nội còn trên thế gian, gia đình mỹ mãn.Hạ Tuấn Lâm quyết tâm không giẫm lên vết xe đổ ngày trước, khiến cho những năm đầu 90 của đại gia tộc họ Hạ trong giới điêu khắc gỗ Kiến Kinh náo loạn hết cả lên.Đứa con trai nhỏ như đắp từ phấn đẽo từ ngọc trong nhà hay nhõng nhẽo thì cũng thôi đi, đã thế hở chút lại rơi nước mắt ngà.Thầy bói quả quyết: Tà linh nhập xác, phải tìm người thích hợp trấn áp.Sau đó "nắm sữa" bị đẩy vào nhà Lão Nghiêm cách vách.Nhà họ Nghiêm là gia đình quân nhân trú quân ở đây, nơi đó có dương khí mạnh nhất.Sau đó nữa tất cả mọi người được thấy cảnh "bé sữa" chạy ù ra ôm lấy đứa con trai độc đinh vừa đi học về của nhà người ta."Anh ơi." Bé con dụi mặt vào hõm cổ thiếu niên nũng nịu.Đây là ký ức đã mờ nhạt đi trong những tháng ngày vỡ tan về sau của cậu.Là người mà bao năm không gặp, nhưng đến cuối cùng lại vượt ngàn dặm trường từ quân đội trở về nhặt xác chôn cất cho cậu.…
Em càng đau lại càng yêu chị nhiều hơn, dù biết rằng trái tim này đã mỏi mệt. Em cố níu giữ những kỷ niệm, những lời hứa ngày xưa, nhưng càng siết chặt, chị lại càng xa. Có lẽ tình yêu không phải là thứ có thể giữ lại bằng nước mắt hay sự van nài. Nên em học cách buông, không phải vì hết yêu, mà vì em hiểu rằng đôi khi, buông tay là cách duy nhất để cả hai không còn đau nữa.…