Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,415 Truyện
Dúi: Nhật Ký Thức Tỉnh Của Một Bé Người

Dúi: Nhật Ký Thức Tỉnh Của Một Bé Người

90 1 26

Chuyện đời, chuyện "ngộ", chuyện "dụi" và cả... chuyện "moah" nữa. Góc nhỏ của một tâm hồn thích khám phá chính mình và thế giới xung quanh.…

[ Yoongi x Fanfiction ] Giới Hạn ? Khoảng Cách ? Tuổi Tác ??

[ Yoongi x Fanfiction ] Giới Hạn ? Khoảng Cách ? Tuổi Tác ??

1,071 96 10

Mị mới viết :) văn mị dở lắm có gì đừng ném đá ! Nhẹ nhàng với mị thôi ! Mị bị đâu tym :) Thôi giỡn tý FIC đầu đó mấy má ! Cỗ vũ cho con =)) KamSa감사 ! <3…

BOYFRIEND//Jungkook-Y/n

BOYFRIEND//Jungkook-Y/n

9 1 1

Dù có vô vàn biến cố cắt đứt chúng ta thì anh sẽ cố gắng níu lấy em dù chỉ một giây...…

Người yêu cũ theo duổi tôi

Người yêu cũ theo duổi tôi

21 0 2

Chia tay nhưng..Một người cố dứt raNgười kia lại cố níu kéoLà cảm giác gì đây ...…

h

h

349 11 1

[Long Fic] TÌNH YÊU VÀ THÙ HẬNAu: Phớ Cưtê's Chap 1: Tạm biệt - Tuấn Khải à! Anh định qua Mĩ thật sao? Anh bỏ lại em ở đây ư? - Quỳnh Nhi đôi mắt long lanh nhìn Tuấn Khải như thể muốn níu gĩư anh ở lại. Nhưng Tuấn Khải vẫn gĩư nguyên vẻ mặt lạnh lùng, không chút rung động. Anh hất tay Quỳnh Nhi ra và nói:- Không phải tôi đã nói rồi sao? Tôi không hề yêu cô. Nếu không phải vì ba mẹ ép tôi đính hôn với cô thì không bao gìơ tôi yêu cô đâu. Bây gìơ ba mẹ tôi cũng li hôn rồi, tôi chẳng vịêc gì phải giả vờ yêu thương cô nữa.Quỳnh Nhi đứng lặng người. Cô không tin vào những gì Tuấn Khải nói. Lòng cô đau như cắt. Không gì có thể diễn tả tâm trạng của cô lúc này. Quỳnh Nhi là con gái của chủ tịch tập đòan Hanjun. Ngay từ nhỏ cô đã đựơc ba mẹ nuông chiều nhưng Quỳnh Nhi không hề kiêu căng, cô bé rất xinh đẹp, học giỏi lại con nhà giàu nên rất nhiều chàng trai theo đuổi. Nhưng cô chỉ yêu mình Tuấn Khải thôi. Quỳnh Nhi ngồi bịch xuống đất, khóc lóc thảm thiết. Tuấn Khải quay lưng bỏ đi khôn…

Tê, Lãng. |ĐAM MỸ|

Tê, Lãng. |ĐAM MỸ|

8 2 2

Sau khi tang lễ kết thúc, mọi thứ chỉ còn lại tê và lãng.Noné.…

Vu Hồ, Khởi Phi!

Vu Hồ, Khởi Phi!

9 1 2

Tên Truyện: WuHu! cất cánh!Tên Hán Việt: Vu Hồ! Khởi Phi!Thể loại: giới giải trí, đam mỹ, đô thị tình duyên, niên hạ, yêu thầm, ngọt sủng, HE.Số chương: 27 chương (nguyên tác).Tác giả:Niệm Tứ.edit: Tiểu Hạ.CP: Niên hạ - yêu thầm - chó săn công × tự cho là công - đỉnh lưu - tạc mao - mỹ nhân thụ (công lúc thì chó săn lúc thì husky ngốc ngốc đáng iu, thụ nhìn ngạo kiều nhưng thực chất là cơm nắm nhỏ đáng thương cần được nâng niu yêu chiều).Nguyên Dĩ Phi × Kỳ Hành.Văn án: Khum dài dòng, niên hạ là chân ái!!!Đôi lời của editor: Đây là một cp phụ của bộ truyện khác, ban đầu mình đọc thực sự rất thích Nguyên Bảo, vừa thích tính cách ẻm mà còn thương cho cuộc đời ẻm, nhưng may thay cuối cùng mọi khổ cực uất ức của ẻm đều được anh chồng nhỏ của ẻm bù đắp rồi. Nhưng mà mình không thoả mãn, may mà tác giả có viết một bộ truyện ngắn phụ này dành cho hai chồng chồng em bé này, đây cũng là lí do mà mình muốn edit. Đương nhiên tác phẩm chính cũng cực kì hay, đôi cp chính và các nhân vật cốt lõi đều cute hết lối về nên các bạn có thể tìm đọc, còn lí do mình không edit thì tại dài quá nên mình lười 🥲…

Yêu Đi Đừng Sợ

Yêu Đi Đừng Sợ

8,113 18 8

Tác giả: Kim OanhThể loại: Tản vănTôi viết cuốn sách này dành tặng cho các cô gáiMón quà Vanlentine dành tặng chính mình của các cô gái" THANH XUÂN CÒN GÌ ĐÂU NẾU THIẾU ĐI NHỮNG CUỒNG NHIỆT ĐIÊN RỒ..."Cuốn sách dành tặng những trái tim còn lẻ bóng, còn nhiều hoài nghi nhiều ngần ngại.Thanh xuân ngắn ngủi, SỢ GÌ KHÔNG YÊU Ngọt ngào hay đắng chát?Dịu mát hay gắt nồng?Bạn bỏ gì trong tách trà tình yêu của mình?Bạn biết không:Tách trà của ai đó có thể có vị ngọt ngào thơm nồng của mối tình đầu, của tuổi trẻ đầy bồng bột nhưng cũng đầy đam mê.Tách trà của ai đó có thể có vị đắng chát của hoài nghi, tổn thương và sợ hãi.Nhưng ít nhất họ đều dám yêu, dám cho đi đều can đảm để bước vào tình yêu, hết mình vì tình yêu và dẫu có thất bại cũng đừng ngại đứng dậy.Bạn có thể sợ hãi cái nắm tay của một ai đó bởi sợ rằng người một mai sẽ buông tay . Bạn có thể tổn thương vì một lần buông bỏ. Bạn cũng có thể luôn cho rằng hạnh phúc chỉ đến một lần, để vụt mất nghĩa là không có cơ hội tìm lại.Bạn có thể sợ rất nhiều thứ, hoài nghi rất nhiều thứ.Nhưng bạn biết không: bạn còn trẻ. Và nếu bạn không yêu, nghĩa là bạn đánh mất đi những đặc quyền điên rồ mà tuyệt vời nhất của tuổi trẻSợ gì không rung động.Sợ gì không mở lòng mình.Sợ gì không đón nhận một ai đó.Cô gái à, rồi sẽ đến một ngày, bạn sẽ lại được yêu, được nâng niu và mọi vết thương sẽ được chữa lành. Cô gái à, đừng cố chấp, đừng gạt bỏ mọi cơ hội đến với bạn. Đừng khó tính quá với chính bản thân và tr…

Moonbin-ah, hình như em tới trễ rồi

Moonbin-ah, hình như em tới trễ rồi

62 11 1

tớ chỉ viết những gì tớ nghĩ ngay lúc này, chỉ viết để kỉ niệm cho cuộc đời đáng nâng niu và trân trọng của anh, nhưng nỗi buồn to lớn ấy tớ chẳng thể tả được bằng lời, cuối cùng chỉ mong anh "hạnh phúc"…

𝐌𝐞𝐦𝐨𝐫𝐲

𝐌𝐞𝐦𝐨𝐫𝐲

58 1 1

Những kỉ niệm là thứ duy nhất vẫn còn tồn tại, họ đã đi rồi, dù đã từng rất thân thiết cứ ngỡ như sẽ cùng nhau đi tiếp trên chặng đường sắp tới nhưng lại không còn nữa. Có luyến tiếc, hối hận tới mấy thì cũng chẳng thể quay lại khoảng thời gian còn bên nhau nữa. Dù đã cố gắng nhưng vẫn không thể níu kéo chỉ còn cách buôn tay. Nếu cứ buồn mãi thì cũng chẳng được gì, thay vào đó hãy nhìn về phía trước và đi tiếp . Rồi bạn sẽ hạnh phúc chỉ là không có họ ở bên cạnh, bạn sẽ cảm thấy hối tiếc về những kí ức tươi đẹp ấy "giá như thời gian của thể quay lại khoảnh khắc ấy thì hai đứa có khi đã hạnh phúc". Nhưng đó không phải là sự kết thúc, đó là sự bắt đầu ! Dần dần bạn sẽ học cách chấp nhận và biết trân trọng hơn với những gì mình đang có.…

[HP] eyes

[HP] eyes

6 0 1

chẳng còn gì trên đời này đáng giá để em có thể cảm thấy thật sự thích thú cảtrừ tôi...bên trong tiệm sách toàn mùi thuốc lá và cả tá độc dược được xếp lung tung trên kệ, em trở mình nằm ườn ra cái ghế tựa, biếng nhác cầm điếu thuốc, nhìn chằm chằm vào quyển sách cũ mèm đã bị gãy gáy đến mức từng trang bị rứt ra nhưng đã được chủ nhân của nó nâng niu dán lại. Em vẫn lơ đễnh chán đời chẵng để ý bất cứ điều chi kể cả khi khách đến em vẫn nằm ở cái ghế khu tính tiền...…

[12 chòm sao] Chào buổi sáng

[12 chòm sao] Chào buổi sáng

60 1 1

Thanh xuân của chúng ta, nay chỉ còn là những mảnh vụn vỡ. Người đã đi qua rồi, không thể níu lại được. Hà cớ gì mà phải nhớ nhung đến đau khổ, đến dằn vặt bản thân mình vì những chuyện không đáng?Thanh xuân năm ấy, đúng thật là có quá nhiều tiếc nuối đã xảy ra. Và lần đầu tiên trong cuộc đời tôi, tôi biết bản thân sống giả tạo thế nào. Mãi núp mình trong vỏ bọc mà quên đi thực tại. Chính vì thế, tôi và cậu đã lướt qua nhau như hai kẻ lạ mặt. Written by Bội.…

Cộng đồng Wattap A1 ( trả hàng BFF).

Cộng đồng Wattap A1 ( trả hàng BFF).

2,763 254 44

Không phận sự miễn vào na...Kênh truyền hình giải trí tổng hợp...Với những bức ảnh Độc Lạ! Hứa hẹn mang nhìu tiếng cười cho cộng đồng lớp mình...!?…

[jinji] | réveuse.

[jinji] | réveuse.

327 74 3

Lý do khiến thực khách bao lần bị réveuse níu chân?Đơn giản, đồ uống đã ma mị, bà chủ còn ma mị hơn nữa.…

[ĐAM  MỸ] Thay thế giới này thương em

[ĐAM MỸ] Thay thế giới này thương em

29 2 1

[ ĐAM MỸ] Thay thế giới này thương emTác giả: Đại Ca Cá ChạchVăn án " Bóng tối có sâu cỡ nào cũng đừng sợ, bởi anh sẽ không bao giờ buông tay em" Trình Nghị ngày đó nói chia tay với Tạ An, cứ ngỡ sau này cuộc sống của cậu sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng anh không ngờ rằng, lời chia tay đó là con dao bén chặt mất sợi dây cuối cùng níu kéo Tạ An với thế giới này.Thời không dịch chuyển, Trình Nghị quay lại thời điểm Tạ An vẫn còn sống. Cứu lấy người anh yêu, cũng chính là cứu lấy cuộc đời mình.Lưu ý: - Vui lòng không mang truyện đi nơi khác…

Anh là mặt trời của em

Anh là mặt trời của em

151 16 8

Nhân vật chính: Hạ Linh, Lục Quân, Hạo Thiên, Na Anh, Lục Bắc, Phương Tư...(nhân vật phụ sẽ đề cập trong quá trình viết)Truyện kể về một cô nàng tiểu thư yêu một anh chàng họ Lục, mối tình đầu của cô. Anh như ánh nắng mặt trời luôn soi sáng con đường mà cô đi, có lẽ khi ấy cô còn quá trẻ để nhận ra điều đó mà nâng niu mà trân trọng anh,để rồi anh bỏ cô mà đi. Cuộc đời cô trở lên tăm tối. Ba năm sau, liệu rằng khi ánh dương ấy trở lại, cô có tự tin để nắm giữ trái tim anh lần nữa hay không? Các bạn đọc và ủng hộ mình nhaThể loại: lãng mạn, bí ẩn, nam thâm tình, nữ cường, HE <3…

HỒ SƯƠNG

HỒ SƯƠNG

0 0 1

Tôi gặp anh lúc 17 tuổi, và yêu anh lúc 27 tuổi…

[BangPink][Taejen][Threeshot]

[BangPink][Taejen][Threeshot]"Khoảng cách"

81 3 1

"Tình yêu của chúng ta như những nét chữ ngày càng nhạt đi.""Con đường mà chúng ta đang đi như hai con đường song song chẳng có điểm giao nhau.""Càng đi càng lạc lối,chẳng thể níu được nữa."…

Trúc Mã Là Sói

Trúc Mã Là Sói

63 0 5

5 tuổi, vì lỡ tay mà Nhan Tiếu để xảy ra một mối hận ngàn năm, trong lúc tranh giành đồ chơi với Văn Dịch, không may làm sứt trán đối phương. Văn Dịch khóc ầm ĩ: "Cậu có biết tớ bị sẹo sẽ không đẹp trai nữa không, cậu có biết như thế này sẽ không còn bạn gái nào chơi với tớ nữa không...". Nhan Tiếu tức lắm liền gầm lại: " Khóc cái quái gì, cùng lắm sau này lớn lên tớ sẽ lấy cậu là được chứ gì!" 20 năm sau, bi kịch đã xảy ra... Văn Dịch vênh khuôn mặt điển trai, gạt mái tóc nũng nịu: "Vết sẹo này là do em gây ra, em phải chịu trách nhiệm!" Nhan Tiếu: " Em nhớ là hồi đó không để lại sẹo mà." Văn Dịch: " Ờ, vết sẹo này là do anh tự gây ra, nhưng vẫn là lỗi của em, em phải lấy anh!" Nhan Tiếu : "..." Theo bạn, chuyện tình thanh mai trúc mã rất đẹp, rất lãng mạn... hay chỉ là cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong muôn vàn cơn ác mộng?…

Hối Tiếc Nhân Sinh

Hối Tiếc Nhân Sinh

5 0 1

Tác giả: Đại Phong ChíVăn án:Triều Lam quyết tâm đón ba mẹ đang "mắc kẹt" trong viện dưỡng lão tới thành phố khác, thì bị dính vào một vụ án giết người không thể thoát thân. Khi vụ án được điều tra và sự thật được phơi bày, cô phát hiện rằng mọi thứ mình quen thuộc chỉ là ảo ảnh. Sự giả tảo của ba cô, sự kiên trì của mẹ cô và muôn hình muôn vẻ bản chất đằng sau các gia đình khác trong viện dưỡng lão đã hết lần này đến lần khác lật đổ nhận thức của cô, nhưng khi cô muốn chấp nhận hiện thực thì mọi thứ bỗng chốc biến thành sự hối hận. Cô muốn bù đắp, níu kéo, nhưng năm tháng không cho phép cô quay đầu. Cô nên đối mặt với chính mình như nào? Đâu mới là hướng đi tương lai của cuộc đời.…