something about sữa píeo
góc trò chuyện nho nhỏ…
góc trò chuyện nho nhỏ…
Văn án: Mộng mơ là thứ đôi khi thật khó lý giải. Tựa như những áng mây giữa mảng trời hoang, mưa rơi không hết, gió thổi chẳng đi. Nó dẫn lối con người đến những khát vọng rực rỡ nhất rồi lúc ngoảnh lại là biết bao cố gắng là biết mấy nỗ lực. Nhưng cũng chính nó, lại dìm kẻ nặng lòng với ảo mộng vào vực sâu tuyệt vọng, mặc cho cuộc đời nhấn chìm trong những đợt sóng của bất lực chẳng thể vẫy vùng. Có những người hoài bão đến mức, ngay cả một cuộc đời khốn khổ nhất cũng chẳng thể ăn hết nổi ước mơ của họ. Nhưng lại có những người, chẳng còn mộng tưởng để níu giữ, đành cho cuộc đời mặc gió cuốn đi.Năm ấy, có chàng thiếu niên đem bán hết hoài bão, buôn hết ước mơ để mua lại tương lai cho vùng quê nghèo đó. Năm ấy, có một đứa trẻ đem gieo một mùa thanh xuân, một phần tình yêu và một lòng vị tha vô tận của tuổi thiếu thời để trồng nên bao hạnh phúc, chỉ mong đổi lấy một chút mộng mơ đã mất."…
Đây là câu chuyện có thực của bạn tác giả…
Yêu là khi hai con tim hòa cùng một nhịp đập . Đừng cố gắng níu giữ khi người đã muốn ra đi…
Nó sẽ hơi occ thông cảm cho tớ nhe…
**Trần Gia Linh** chỉ là một cô gái nhút nhát, rụt rè, không giỏi giao tiếp và luôn ngại bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình. Đôi lúc cô từng tự hỏi, tại sao bản thân không thể mạnh mẽ hơn một chút. Nhưng rồi sau này cô mới hiểu, điều dũng cảm nhất cô từng làm... chính là dám thích anh, dám để trái tim mình hướng về một người mà cô tưởng như mãi mãi không thể chạm tới.**Dương Hoàng Bách** luôn là chàng trai nổi bật trong mắt mọi người-điển trai, học giỏi, chơi bóng rổ xuất sắc, đúng chuẩn "con nhà người ta" mà ai cũng ngưỡng mộ. Biết bao cô gái từng âm thầm để ý, chủ động theo đuổi, nhưng tất cả đều chỉ nhận lại sự lạnh nhạt của anh. Bởi lẽ từ khoảnh khắc nhìn thấy sự bối rối đầy đáng yêu của cô bạn cùng lớp mang tên Trần Gia Linh, trái tim anh dường như đã chẳng còn đủ chỗ để chứa thêm hình bóng của bất kỳ ai khác.*"Em muốn viết nên một thanh xuân có anh, bởi đó là cách duy nhất em đủ dũng cảm để được bước đến gần anh hơn một chút."**"Vậy thì sau này... hãy để tôi cùng em viết tiếp câu chuyện về tương lai của chúng ta."*…
Đây là câu chuyện có thực của 1 bạn kể lại cho tác giả…
-Ôm là sự níu kéo em ở lại ....!!!…
Almond lớn lên giữa mùi thuốc súng và những âm mưu đẫm máu của gia tộc. Từ rất sớm, cậu đã quen với việc đứng giữa ranh giới sống còn, nơi sai lầm đồng nghĩa với trả giá bằng tất cả. Mới 18 tuổi, Almond buộc phải chôn vùi sự hồn nhiên, gồng mình trưởng thành, chiến đấu không ngừng để chứng minh giá trị và bảo vệ những thứ tưởng như phù phiếm nhưng lại là lý do duy nhất để cậu tồn tại.Trái ngược hoàn toàn, Progress được nuôi dưỡng trong một gia tộc lâu đời, giàu truyền thống và đầy khuôn phép. Cậu sống trong lớp vỏ an toàn mà gia đình dựng nên, nơi thực tế khắc nghiệt chưa từng có cơ hội chạm tới. Progress lớn lên cùng những quy tắc cổ hủ, được trạm khắc bằng sự yên bình và niềm tin rằng thế giới ngoài kia luôn nằm trong tầm kiểm soát.Vậy mà họ lại yêu nhau.Một bên là bạo lực, tranh chấp và máu đổ không cần do dự.Một bên là nguyên tắc, danh dự và những luật lệ không thể phá vỡ.Tình yêu ấy liệu có được chấp nhận?Có thể yên bình giữa hai thế giới vốn đối lập đến tàn nhẫn?…
Mùa đông năm ấy, có một cô bé được nhìn thấy ánh dương.Năm 1 tuổi, cô theo mẹ rong ruổi khắp chợ đã được 6 tháng.20 tháng, cô được để ở nhà cho ông bà ngoại chăm.3 tuổi, một người yêu cô hơn cả con mình đã ra đi.4 tuổi, cô ghét một người vô cùng.5 tuổi, cô nghịch như một con khỉ nhỏ. Cô vẫn ghét người đó.6 tuổi, cô vào lớp 1. lại càng ghét người đó hơn.7 tuổi, một người yêu cô vô điều kiện đã bỏ cô ở lại.8 tuổi, cô vượt qua nỗi đau ấy và bước tiếp, lại hồn nhiên như bao đứa trẻ khác9 tuổi, nhà cô có tivi. Cô bị nghiện tivi.10 tuổi, cô vẫn thế, vẫn hồn nhiên, yêu đời.11 tuổi, cuộc sống vẫn bình yên trôi qua.12 tuổi, vẫn thế.13 tuổi, thêm một người yêu thương cô vô điều kiện đã không chiến thắng được thời gian.14 tuổi, cô gắng gượng để vượt qua nỗi đau ấy.15 tuổi, cô vào lớp 10 nhưng không như ý lắm16 tuổi, cô vẫn làm cán bộ lớp, vẫn là học sinh giỏi.17 tuổi, cô chuyển lớp, cố gắng hoà nhập, nhưng cảm thấy mình lạc lõng.18 tuổi, cô thi đại học và kết quả lại không như ý muốn. Cô thấy buồn, tuyệt vọng. 19 tuổi, cô sinh viên đại học với bao hoài bão mới. Cô kết được bạn rồi. Rất nhiều bạn20 tuổi, những người bạn ấy vẫn đồng hành cùng cô.21 tuổi, có những người bạn đã ra đi. Và cô không níu kéo22 tuổi, cô tốt nghiệp rồi. Bạn bè rất ít23 tuổi, cô đi làm rồi. Có đồng nghiệp rồi và bạn bè vẫn rất ít…
"Nếu ngày mai tớ chết thì sao nhỉ?"Tôi ngẩng đầu nhìn em, lòng trĩu nặng. Hinata cười ngây ngô đáp lại, tựa như những dòng chữ nắn nót em ghi trên mẩu giấy chỉ đơn thuần như vệt nắng thu óng ánh, hay một cơn gió lang thang không chốn về.Tôi nắm lấy tay em, siết lấy thật chặt, mười ngón đan xen nhau.- Tớ không biết, nhưng chắc chắn, tớ sẽ níu cậu lại.Mắt em đỏ hoe, tôi chết lặng.....Hinata bị sang chấn tâm lý sau vụ tai nạn khiến em mất đi người cha. Em không nói, hai chân bị liệt và từ chối tiếp xúc với bất cứ ai.Cho tới khi em gặp lại cậu bé năm ấy.Kageyama cao ráo, điển trai, là người đã mang cho em hi vọng duy nhất.Anh gối đầu lên đùi, lặng lẽ siết chặt tay em, cánh môi mềm mại hôn miết lên từng ngón tay mảnh khảnh.- Đừng cố rời khỏi tớ nữa..Em vò đầu chàng trai nọ, tay khó khăn viết ra một dòng trên giấy.- Tớ không đau.Anh không nói gì, chỉ đón lấy cây bút kia, viết xuống một dòng chữ nhỏ xiêu vẹo.- Tớ đau.Em nhìn anh chăm chú, hai gò má đỏ bừng.Lại một mùa thu nữa đi qua, cái chết đối với em dần trở nên đáng sợ..Sợ sẽ không được gặp anh, được nắm tay anh, được nghe anh thủ thỉ về bao chuyện thú vị trên đời..Sợ..sẽ không thể nhìn thấy anh lần nữa.Gặp được anh là điều may mắn nhất trên đời..Thương anh nhiều, Kageyama Tobio.Kí tên.Kageyama Shouyou.…
tác giả không dõi và không hề biết chút gì về dẫn dắt hay làm và tạo sự hấp dẫn hồi hộp ly kỳ ... chỉ biết mượn vần thơ để nói lên. nỗi lòng nàng thơ ... và những vần thơ không hề hoa mỹ Không chút giả, dối ^ với tôi thơ là .....^…
Cậu cho tớ cơ hội hay là lấy mất cơ hội của tớThà lúc đầu cậu nói k thik tớ…
những ngày tháng sau chia tay tôi ước giá như tôi chưa từng yêu anh…
Vào 1 buổi sáng đẹp trời có 1 cậu con trai là chủ tịch của 1 cty rất lớn, cậu đang làm việc trong 1 căn phòng thì có 1 người con gái ăn mặc hở hang bước vào phòng[Anna] Anh yêu ơi~~ anh làm xong việc chưa vậy.... Đi ăn với em đi[Tuấn Khải] Cô đi ra ngoài đi đừng làm phiền tôi ( lạnh) [Anna] Anh yêu sao vậy~~ em chỉ mời anh đi ăn thôi mà ( nũng nịu) [ Tuấn Khải] Cô hơi phiền tôi rồi đấy, cô đi ra hộ tôi đi... [Anna] Anh.... ( bực tức đi ra ngoài)Ả ta đi ra ngoài với cơn giận bực tức.... [ tua tua thời gian vào buổi trưa] Anh rủ Thiên đi ăn trưa cùng anh, anh và Thiên đang ăn cơm vui vẻ thì có 1 cậu bé đang cầm dĩa thức ăn của mình và lỡ đụng trúng anh làm thức ăn rơi lên đồ anh, khiến anh tức giận lên[ Tuấn Khải] Này cậu kia đi đứng kiểu gì vậy hã.. ( tức giận) [ Nguyên] Tôi.... Tôi xin lỗi! Tôi ko cố ý ( sợ hãi) [ Thiên] Thôi được rồi đừng cãi nhau nữa chuyện gì từ từ giải quyết Trong lúc đó tự nhiên Nguyên bật khóc[Nguyên] Tôi xin lỗi, tôi ko cố ý, tôi sẽ ko có lần sau nữa ( khóc lóc) Anh và Thiên rất khó xử khi cậu khóc lên...[ Tuấn Khải + Thiên ] thôi cậu đừng khóc nữa.. ( dỗ dành) [ Tuấn Khải] cậu ta thật đáng yêu *suy nghĩ thầm*[ Nguyên] đồ ăn của tôi... Hức... Hức... Bị đổ rồi... ( khóc) [ Tuấn Khải] Cậu đừng khóc nữa tôi sẽ mua cái khác cho cậu, đc ko? [ Nguyên] Thật á! Ưm.. Đc á[ Tuấn Khải] Ngoan ( xoa đầu cậu) Thiên rất bất ngờ khi anh làm như vậy, vì từ trước đến giờ anh chưa bao giờ mềm lòng với ai cả.... -HẾT CHAP 1-…
-Mị bị chuyển lớp rồi :(((…
tôi đơn phương cậu…
Ko biết ghi gì đọc thử đi( làm bằng chatgpt ) ý tưởng tự nghĩ…