Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- Chúng ta chi tay nhau đi - hắn nói với giọng lạnh lẽo- Tại sao vậy em thấy chúng ta vẫn tốt mà mới hôm qua anh còn nói anh yêu em nhiều mà bây giờ tại sao lại.... - Nó nói với giọng níu kéo - Cô lầm rồi người tôi yêu chính là Tường Vi- hắn nói rồi kéo tay Vi đi rồi mỉm cười nói với nhỏ - mình đi em Tối hôm đó là một ngày mưa tầm tã nó không ngờ đã mở lòng vì một người con trai vô cảm như vậy nó quả là có mắt như mùSáng hôm sau nó thức dậy như không có chuyện gì xảy ra nó quyết định sẽ quên đi tất cả và không mở lòng với ai. Câu chuyện tưởng chừng như kết thúc nhưng không dừng lại ở đó nó còn ....…
Ly hôn đi, ta đi kế thừa di sảnTác giả: Phú quý kiều hoaVăn án:Ao niệm thích thương cận vũ hèn mọn đến bụi bặm bên trong.Gả cho thương cận vũ ba năm, đem mình hào môn thiên kim thân phận quên ở sau ót, vì hắn chịu mệt nhọc, chỉ cần hắn có thể hài lòng.Cho dù là gia gia nói với nàng ly hôn liền có thể kế thừa gia sản, nàng cũng không hề dao động qua.Thẳng đến có Thiên Cẩu tử tuôn ra thương cận cùng khuê mật ước hẹn chuyện xấu!Đây là ý gì... Mình tín nhiệm ba năm khuê mật cùng lão công song song phản bội?Ao niệm rốt cục không làm, đóng sập cửa liền đi, thương gia loạn sạp hàng nàng mặc kệ, trước khi đi còn thuận tiện rút lui cái tư, về nhà tiếp tục làm Đại tiểu thư của mình.Gia gia tuổi già an lòng: "Niệm niệm rốt cục nghĩ thông suốt, chịu trở về kế thừa gia sản!"Không có thương cận nhân sinh, ao niệm như thường ngưu bức, nhà giàu nhất nâng ở đáy lòng bên trên tôn nữ, xe sang trọng du thuyền tùy tiện đưa, người theo đuổi đạp phá cửa hạm. Còn có tên vua màn ảnh công khai hướng ao niệm thổ lộ...Gặp được cùng ao niệm cùng người khác hẹn hò về sau, thương cận níu lại ao đọc cổ tay, "Cùng ta trở về có được hay không?"Ao niệm lạnh lùng bỏ qua một bên, "Thật xin lỗi, ngươi vị kia?"…
_Bốn tháng trước_- Vũ! Anh tới rồi! - Cậu quay đầu nhìn anh mặt mũi đỏ bừng, hơi thở trắng bốc lên giữa cái lạnh giá của Paris.- Thiên! Sao không đi chậm thôi? Trời lạnh lắm mà! - Cậu lo lắng đưa đôi tay mình áp lên má anh, mát xa nhẹ nhàng tạo độ ấm cho anh.- Tay em cũng lạnh hết rồi! - Anh cười cười nhìn cậu, bàn tay to lớn áp lên bàn tay trắng bệch vì lạnh của cậu....Hai người cứ đứng ở đó, cái giá lạnh của Paris cũng không khiến tình yêu của hai người nguội lạnh....._Ba tháng trước_- Thiên! Đây là Mẫn, bạn thân đại học với em! - Cậu tươi cười cầm tay anh kéo tới trước mặt Mẫn, ánh mắt long lanh mong chờ hai người mình yêu thương nhất làm quen với nhau.- Xin chào! Tôi là Mẫn!- Chào! Tôi là Thiên! Cậu hạnh phúc nhìn hai người bắt tay nhau......_Hai tháng trước_- Vũ! Mẫn đâu em? - Thiên đút tay túi quần, để mặc cậu dựa vào người anh.- Em không biết! Anh gọi cho cô ấy xem! - Vũ tươi cười cầm bàn tay anh áp lên má mình mà nói.- Ừ! - Thiên rút bàn tay của anh ra, lấy điện thoại gọi cho Mẫn.- Mẫn, em đang ở đâu thế? - Thiên nhẹ giọng hỏi, hỏi dường như phía bên kia đầu dây là bảo bối duy nhất mà anh nâng niu nhất..... Vũ cũng nhận ra điều này...Cậu khẽ cười lắc đầu...Làm sao có chuyện Mẫn và Thiên có thể phản bội cậu được.... Mắt thấy Thiên cúp máy, Vũ lại gần cầm lấy tay anh, mấp máy miệng hỏi:- Mẫn sao thế anh?- Mẫn nói hình như bị sốt rồi, anh qua xem cô ấy thế nào! - Thiên giật mình cảm thấy lời nói có chút không đúng liền nói thêm - Em ở nhà ngoan! - Vũ nhìn vẻ mặt lo lắng của Thiên mà lo lắng theo...l…
Sau cuộc chia tay đầy nước mắt, nhân vật chính - Dư Vũ, bước vào hành trình 161 ngày vật lộn với cảm xúc, ghi lại tất cả trong cuốn nhật ký.Ngày đầu tiên, anh ngập tràn uất nghẹn, trách móc tại sao người yêu lại rời bỏ mình. Anh cố gắng gọi điện, nhắn tin để níu kéo, nhưng chỉ nhận được sự im lặng đau đớn.Những ngày tiếp theo, mỗi trang nhật ký là một lát cắt của nỗi đau, sự nhớ nhung, và cả những giây phút bất lực trước hiện thực. Dư Vũ trải qua đủ cung bậc cảm xúc: từ day dứt, tiếc nuối, đến việc cố gắng quên đi bằng cách lao vào công việc và thói quen mới.Dần dần, từ những cảm xúc tuyệt vọng, anh học cách đối diện với sự mất mát. Anh nhận ra rằng tình yêu không chỉ là sở hữu mà còn là buông tay khi cần thiết.Đến ngày 161, dòng nhật ký cuối cùng khép lại với sự bình yên trong lòng. Dư Vũ đã chấp nhận sự thật rằng cô ấy không còn bên anh, nhưng tình yêu và những kỷ niệm đẹp sẽ mãi là một phần quan trọng trong cuộc đời. Anh quyết định bước tiếp, không phải để quên, mà để sống xứng đáng với những gì mình từng có.Câu chuyện là hành trình cảm xúc của một trái tim tan vỡ, dạy chúng ta cách yêu thương, chấp nhận và trưởng thành.…
Trình Giai Ý yêu Lâm Tự Hoài suốt năm năm.Năm năm ở bên cạnh anh, cô từng nghĩ chỉ cần mình đủ dịu dàng, đủ hiểu chuyện, đủ kiên nhẫn, thì một ngày nào đó anh sẽ thật sự nhìn về phía mình.Cho đến khi Lạc Vân quay trở lại.Khi ấy cô mới hiểu, hóa ra trong lòng một người, vị trí vốn đã được dành sẵn cho ai đó từ đầu.Còn cô chỉ là người thay thế.----Lần đầu tiên, cô không khóc lóc níu kéo.Không hỏi anh còn yêu mình không.Không chờ tin nhắn.Cũng không quay đầu lại nữa. Cô nghỉ việc. Dọn khỏi căn hộ mà Lâm Tự Hoài tặng. Chủ động nói chia tay.Mà đến tận lúc ấy, Lâm Tự Hoài vẫn cho rằng cô chỉ đang giận dỗi như mọi lần.Anh chưa từng nghĩ cô sẽ thật sự rời đi.Cho đến ngày cô biến mất khỏi cuộc sống anh.----Cũng vào đêm đó, Trần Duật Xuyên xuất hiện.Người đàn ông luôn đứng ở phía xa nhìn cô, dịu dàng hơn tất cả những gì cô từng nhận ra.Anh đưa cô một viên kẹo.Giống hệt năm ấy."A Xuyên..."Thì ra người cô quên mất nhiều năm như vậy...lại là người chưa từng quên cô.----Sau này, Lâm Tự Hoài mới hiểu:Trên đời này đau nhất không phải mất đi một người.Mà là đến lúc nhận ra - người ấy từng yêu mình bằng cả thanh xuân, còn mình lại xem tất cả là điều hiển nhiên.…
Dương Dương x Địch Lệ Nhiệt BaThể loại: Hào môn thế gia, HE, Ngôn tình, Sủng.Tình trạng: 68 chương + 8 phiên ngoạiVăn ánQuý công tử Dương gia cùng thiên kim nhà họ Địch đã kết hôn ba năm.Không hổ là liên hôn(1) thương nghiệp, dù trong bất kì hoạt động nào mà hai vợ chồng xuất hiện, công khai cùng nhau hoặc cá nhân đi nữa, cả hai đều y như khối băng, cùng nhau thay thế điều hòa không khí cho mọi buổi tiệc.Từ đó Dương Dương cùng Địch Lệ Nhiệt Ba cũng vinh dự được mọi người bình chọn là cặp vợ chồng plastic (2) nhất giới hào môn.Trải qua ba năm, Dương Dương cảm thấy cuộc hôn nhân này chẳng còn gì để níu kéo nữa, anh còn đang định đề nghị ly hôn thì Địch Lệ Nhiệt Ba đột nhiên bị tai nạn xe cộ mà chấn thương sọ não.Tưởng chừng không có gì trở ngại, ai dè Địch Lệ Nhiệt Ba sau khi tỉnh dậy nhìn anh có chút khác.Ở bệnh viện, Dương Dương nhìn Địch Lệ Nhiệt Ba một đầu quấn đầy bằng gạc, đang chuẩn bị nói hai câu khách sáo để an ủi, Địch Lệ Nhiệt Ba đột nhiên đỏ mắt nhìn anh, giống hệt một con thỏ nhỏ đáng thương, hướng về phía anh vừa ủy khuất vừa vươn tay ra, khóc nức nở: "Ông xã, đau quá, ôm một cái ~"Dương Dương: (⊙_⊙)?Chú thích:(1) Liên hôn: kiểu như hai gia đình giàu có kết hôn với nhau tạo liên minh thương nghiệp á, vì lợi ích gia tộc chứ không vì tình yêu, nhưng mà yên tâm hai anh chị Yến Lê có tình yêu nha.(2) Vợ chồng plastic, chị em plastic: là giả tạo á, ngoài mặt cười nói vui vẻ nhưng không biết phía sau thì thế nào.…
Tác giả: Vô Ảnh Hữu TungSố chương: 100Tình trạng cv: HoànTình trạng edit: Đặt gạch 😌___________________________Khúc Nguyệt không thể nào ngờ tới, tên Chử bá vương trước đây mỗi lần gặp mình đều phải tránh đi đường vòng, về sau lại là người thân thương nhất đời mình..Chử Linh Quân, người giang hồ gọi tên Chử bá vương, nhà cao cửa rộng, tiền nhiều như nước (1), cường thế táo bạo, một lời không hợp là tức giận ngay lập tức.Về sau, chỉ vì nụ cười của ánh trăng sáng, khủng long bạo chúa bỗng chốc hoá nhỏ thành cún sữa nhỏ nhắn, không ngại bán manh (2) nũng nịu.Về sau, chỉ cần ánh trăng sáng mỉm cười, khủng long bạo chúa giây thu nhỏ chó sữa, không hạn cuối bán manh cầu sủng. . .Vì em, như si như say, mãi mãi không đổi..Nam chính rất nóng nảy rất si tình, là một con cún to xác đáng yêu ~ nữ chính nhẹ nhàng xinh đẹp, sự nghiệp có thành tựu ~Một bộ sủng ngọt đáng yêu, HE.…
"Tình bạn hay tình yêu? Câu hỏi muôn thuở rồi, Hân không tốt, cô ta đã từng qua lại với xã hội đen, nên buông tay ra thì hơn."....."Ngọc, hãy rời bỏ cô ta đi thôi, em không nên níu kéo nữa."....."Haha....Cô ấy là Lê Lam Hân mà.... Là Lê Lam Hân mà.....mày đã làm gì rồi hả Tuấn?...."....."Ngọc.....sống....kho...khoẻ......"....P/s: Lần đầu viết oneshort nên có lẽ sẽ có hai chương hoặc một chương cực dài. Nhớ đừng đọc chùa nhá, votes và comment góp ý, và nói lên nhân vật bạn cảm thấy thương nhất là ai nhé.Bìa truyện: Des by @ _Dandelion_Team_Chính xác hơn người des là bạn Đậu ( @Aislinglienh ) trong team ấy. Nếu thấy bìa đẹp thì hãy sang Team bạn ý ủng hộ nha, đảm bảo sẽ không thất vọng đâu.…
Giữa biết bao con người liệu ta có gặp dk nhau? Gặp nhau rồi liệu có bên nhau dk k? Bên nhau rồi sẽ ra sao? Có hạnh phúc k? Con người đến dk với nhau cx bởi cải duyên phận còn bên nhau hay không là do bản thân chúng ta. Chỉ cần gió thì chuông sẽ kêu...Chỉ cần niềm tin hạnh phúc sẽ đong đầy........Hãy trân trọng những gì mik đang có bởi có thể 1 ngày nào đó mik sẽ mất đi. Không có hì có thể bên ta mãi mãi nếu ta không giữ gìn,nâng niu,trân trọng và bảo vệ chúngNgười làm bạn cườilà người yêu bạn.........nhưng.......người làm bạn khóc mới là người bạn yêuHãy theo dõi câu chuyện này bởi mik sẽ viết thật chân thật,gần gũi vs c/s. Các bạn cứ thoải mái cho lời bình để mik biết mà cố gắng nhé. Thanks very much…
Gió xuân khẽ lùa qua khe cửa Tĩnh Thất, mang theo hương nhài thanh khiết. Ngụy Vô Tiện vẫn lười biếng nằm dài trên tấm đệm lụa trắng, đầu gối lên đùi Lam Vong Cơ, tay nghịch lọn tóc của y.Lam Vong Cơ một tay cầm sách, một tay đều đặn vuốt ve mái tóc đen nhánh của hắn. Ánh mắt y chưa từng rời khỏi gương mặt đang say sưa tận hưởng sự chiều chuộng kia.- "Lam Trạm, ta đói." - Ngụy Vô Tiện lẩm bẩm, môi khẽ bĩu ra nũng nịu.- "Cháo hạt sen đã sẵn." - Lam Vong Cơ trầm giọng, tay khẽ chạm vào vành tai hơi đỏ của hắn.Hắn bật cười, xoay người ôm chặt lấy thắt lưng y, dụi đầu vào lồng ngực ấm áp:- "Ngươi thật tốt, tốt đến mức ta chẳng muốn rời khỏi căn phòng này một bước nào nữa."Lam Vong Cơ đặt cuốn sách xuống, cúi đầu nhìn người trong lòng, đôi mắt lưu ly tràn đầy sự dung túng vô hạn. Y không nói, chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay, như thể muốn dùng cả đời này để giữ lấy bóng hình ấy.…
Mắc đọc pỏn smoner nhưng không có ai viết cho đọc nên tự cook tự thẩm luôn =))) Tui up để ai thích thì đọc chung với tui chứ đừng xem nó là 1 tác phẩm nhé ạ.Tui viết theo gu của tui, tui thích age gap, thích hổ bông khóc nhè, thích top tâm cơ nên là tui cook theo ý tui, ai muốn đọc gì thì cmt nhóe. Iu các vợ nhìu🫰🫰Lưu ý: TUYỆT ĐỐI KHÔNG CAPCUT GIẬT GIẬT, KHÔNG BÊ LÊN BẤT KỲ NỀN TẢNG NÀO NGOÀI WATTPAD CỦA TUI. TUI LẠY MẤY BÀ 😭😭…
🌸 Nguyễn Lê Khánh AnTính cách: thông minh, trong sáng, học giỏi, dịu dàng, nhẹ nhàng, hiền lành, vô tư, cá tính và dễ thương.Biệt danh ở nhà: Bống🔥 Nguyễn Thành TrungTính cách: đẹp trai, lạnh lùng ngoài mặt nhưng cực dịu dàng với người mình yêu, gia đình khá giả.Biệt danh ở nhà: Bin…
"Nỗi buồn in trong timCòn đâu bao kỷ niệmCứ thế anh rời điĐể em cạn nước mắt"Ai thương ai nhớ ai ?Trong lòng này đã thấu , cớ sao , cớ sao , cớ sao xa nhau... Sau ngày định mệnh đó, tôi đã từng thề "không bao giờ đặt chân đến sân bay dù là nửa bước". "Thương nhau mình để đó , vì bước không thể xa hơn nữa" nhưng rồi mỗi khi nhìn lên bầu trời thấy "chiếc máy bay nào đó" cũng đủ khơi gợi lại bao kỷ niệm xưa, giờ chỉ mình tôi cùng nỗi đau âm ỉ bởi những tổn thương ai đó để lại sâu tận hồn tôi.Mỗi lần tâm tư khắc khoải tôi lại muốn thét lên: "thà người đừng đến hôm đó, thà người đừng nói lời yêu, thà người đừng chia tay như vậy..." thì có lẽ giờ đây đôi ta đã chung ngã, hạnh phúc cùng nhau.Dẫu hạnh phúc có mong manh như bồ công anh bay trong gió, em cũng xin nguyện trở lại ngày xưa để níu giữ chút kỷ niệm êm đềm cho đôi ta. Nhưng... Đúng người , sai thời điểm kết quả đau đớn đến tột cùng!…
Năm thứ 2 tôi xuyên vào tựa game otome harem nổi tiếng "Nụ cười của em", tôi được biết rằng tôi chỉ còn sống được một năm.Vốn tôi cũng chẳng có luyến tiếc gì thế giới này, dù sao chết rồi còn có thể rời khỏi và quay về thế giới thực. Vì cả 2 thế giới đều bẩn như nhau nên tôi cũng chẳng có ý định quay về, nào ngờ bây giờ lại bất ngờ có thông báo từ hệ thống mà tôi nghĩ nó không hề tồn tại.[- Người chơi còn 365 ngày để sống trong thế giới "Nụ cười của em", nếu muốn duy trì sự sống hãy nạp 100.000.000 đồng để gia hạn gói chuyển sinh -]"Tao làm mẹ gì có tiền? Còn muốn ta nạp lần đầu nữa chứ!!! Hệ thống chó má nhà ngươi !!"Tôi đã định cứ vậy mà sống nốt 1 năm còn lại, thế nào mà giờ đây sắp hết hạn thì tên nam chính otome harem này lại ôm chân níu kéo tôi - antifan của hắn.…
"Ánh dương rực rỡ năm đó sẽ vì tình yêu của chúng mình mà quay đầu lại?""Năm tháng rực rỡ đó, có một cái tên rất đặc biệt. Năm tháng sau này, chỉ có em vẫn không nỡ quên, vẫn nâng niu nó đợi chờ.""Với tôi, cô ấy, vừa là giới hạn, vừa là chấp niệm, vừa là ngoại lệ.Kiếp này lẫn kiếp sau, có lẽ ngoài cô ấy ra tất cả đều là tạm bợ..."Tổng hợp oneshort otp KNY…