Vài chuyện lúc nứng lồn
bạn nào là nữ zô xem rồi chỉ mik cách thẩm du sướng với đc hem ạaaa…
bạn nào là nữ zô xem rồi chỉ mik cách thẩm du sướng với đc hem ạaaa…
Trong thế giới của Bảng Tuần Hoàn, ngôn ngữ không chỉ là phương tiện giao tiếp mà còn mang lại sức mạnh.Zyrian, ngôn ngữ chung của các vương quốc phi kim và khí hiếm, từng là tiếng nói thiêng liêng gắn kết các vùng đất tự do. Nhưng mọi thứ đã thay đổi khi các vương quốc kim loại quý trỗi dậy, mang theo tiếng Auric - một ngôn ngữ lạnh lùng, cứng nhắc và kiểm soát.Vương quốc Nitrogen, quê hương của Aeri, đã bị đế chế Uranium xâm lược và trở thành thuộc địa trong hàng trăm năm. Người dân bị ép buộc bỏ tiếng mẹ đẻ, học và sử dụng ngôn ngữ mới.Zyrian dần bị lãng quên, chỉ còn trong những lời nói thì thầm.Aeri chỉ là một cô gái bình thường, lớn lên trong một thế giới đã thay đổi. Nhưng khi cô nhận ra giá trị thật sự của ngôn ngữ, cô quyết định bước ra khỏi vùng an toàn.Một hành trình bắt đầu.Không chỉ để khám phá lục địa,mà còn để tìm lại tự do...và giành lại tiếng nói đã từng thuộc về họ.À mà tiếng Zyrian và Auric (biến thể của tiếng Việt và tiếng Anh do tôi sáng tạo ra) dùng cho lời thoại trong truyện thôi nha chứ lời dẫn dùng tiếng Việt bình thường :)))Thằng nào ghét hóa nên cân nhắc!!!…
Cả lớp vẫn đang học, nhưng tôi chẳng thể nào tập trung được.Những lời giảng của cô giáo như chảy qua tai tôi, còn tôi lại không thể không chú ý đến Vũ.Nó ngồi ngay bên cạnh tôi, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của nó, cảm giác gần gũi đến lạ.Tôi đang viết vào vở, nhưng đôi mắt lại không ngừng quay sang nhìn Vũ.Nó vẫn như thế, bình thản nhưng lại khiến tôi chẳng thể rời mắt.Bỗng nhiên, tôi cảm thấy một cảm giác lạ lùng trên tay mình.Lúc đầu, tôi tưởng mình chỉ mơ tưởng, nhưng không. Một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng, lướt qua tay tôi.Trần Hoàng Thiên Vũ không hề nhìn tôi, nhưng có thể cảm nhận được cái nắm tay ấy, dù chỉ là chạm nhẹ thôi.Giọng nó cất lên, mang theo sự ngọt ngào không thể chối từ:- Nguyệt Anh,đừng làm ngơ tao nữa.Tao làm gì sai mà bạn không thèm quan tâm đến tao thế?.Tôi hơi giật mình, nhưng cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, mặc dù trái tim tôi đập nhanh hơn một chút.Cái kiểu làm nũng ấy của Vũ...thật sự rất khó để từ chối.- Mày lại muốn gì nữa? Tự dưng làm nũng vậy là sao?.Mắt Vũ sáng lên, nó tiến gần hơn một bước, vẫn giữ cái giọng nũng nịu ấy:- Cái gì mà "tự dưng"? Tao chỉ muốn hỏi một câu thôi mà.- Mày không thể dành chút thời gian cho tao sao?.- Không.Trần Hoàng Thiên Vũ × Vũ Hân Nguyệt Anh…
Chỉ đơn thuần là say một ánh mắt nhưng em đâu ngờ cơn say đó... lại theo em đến hết cả cuộc đời?Cre ý tưởng: Cô Vợ Cuồng Bạo - iCiyuan.…
Cái này chỉ là tác giả tưởng tượng nên toàn bộ đều hư cấu không áp đặt lên người thật Nhớ vote cho tui nhe…
Tuyển tập Angst. Có liên quan đến tâm lý và self-harm reader cân nhấc kĩ khi bạn muốn tâm trạng mình tồi tệY/n trong tất cả các phần truyện đều có vấn đề về tâm lý và self-harm ( tự làm hại bản thân ). Scaramouche/ Kunikuzuki/ Kabukimono cũng như Wanderer đều sẽ là người 'cứu rỗi' lấy bạn. Những mẫu truyện ngắn đôi khi xuất hiện để thoã mãn trí tưởng tượng của mình và nó chẳng tốt lành gì. Angst là cá chắc. Mình làm chủ yếu vừa đấm vừa xoa.ooc ráng chịu chứ mình làm với mục đích chữa lành hoặc sát chanh và muối vào thêm.[ gốc ngoài lề ]Truyện đa phần do mấy lấy cảm hứng thật và các kiểu đại loại cảm xúc mình đã trải qua cũng như nổi đau mình tự tạo cho cơ thể mình. Nên reader ở đây có thể yếu đuối nhưng mà được Scaramouche cưng chiều như vậy, nghĩ đến không thích sao😍?Mình sẽ xưng hô: cô, em, nàng. Vì mình thích phụ nữ và nâng niu, bởi vì một điều nữa là nó dễ thương 😭…
fanfic Phó sơn hảicp phong sinh thủy khởi * Nếu thời gian Tiêu Thu Thủy nhặt được túi may mắn đủ lâu , Liễu Tùy Phong không bị phát hiện thân phận quá sớm thì liệu Liễu ngũ tâm cơ có lừa được Tiêu tam ngây thơ lên giường không ? Rõ ràng đã từng trân quý đối phương như mạng nhưng hiện tại lại không thiết sống để kéo người kia theo cùng. Rõ ràng quấn quýt như hình với bóng hiện tại lại chỉ muốn cách càng xa càng tốt. Giữa bọn họ thù là trói buộc ,hận là níu kéo, yêu là nhục nhã, thương là đau khổ. Hết yêu còn hận, tiêu hận tình tan. không thể cùng sống tốt vậy cũng không thể cùng chết yên.Vừa thích ngọt vừa thích ngược, cầm tù thế thân thì cp này có hết. Giới thiệu hơi nghiêm túc vậy thôi chứ tui viết truyện cũng không ngược lắm. Vốn dĩ gu truyện ngược nhưng mà cp của tui dạo này cứ bị dưỡng thê nên ăn ngọt cho đổi vị.…
Hai kình ngư đỉnh cao. Một tai nạn dưới nước. Một người mất đi sự nghiệp vì chấn thương cột sống. Người kia sống sót nhưng mang trong mình nỗi sợ nước và những cơn ác mộng chìm dần. Năm năm sau, họ tình cờ gặp lại trong một quán bar tầng hầm. Không ai nhận ra ai. Nhưng giọng nói kéo một người về quá khứ. Đôi mắt khiến người kia ám ảnh. Họ gặp nhau mỗi đêm. Không nhắc về chuyện cũ. Chỉ là hai con người tan vỡ cố níu lấy hơi ấm từ sự cô đơn của nhau. Rồi sự thật lộ diện - không phải về tai nạn, mà về lý do thực sự khiến người ta lao xuống cứu. Câu hỏi cuối cùng không phải "ai có lỗi", mà là: Khi kẻ suýt trở thành hung thủ và nạn nhân đối diện nhau, liệu họ chọn cách xa nhau hay ở bên nhau vì những tổn thương đã trở thành một phần không thể tách rời?…
Tác giả: Vũ VươngTình trạng: Đang tiến hành ~'^'~Nội dung: Sau khi vượt qua được bài kiểm tra trên mạng của một người bí ẩn tên là Vilder G.12 học sinh thiên tài với chỉ số IQ trên 160 đã được mời nhập học Học Viện Thiên Tài. Học viện nằm trên 1 ngọn đồi hoang. Ngôi trường rộng lớn và tiện nghi dành cho những những thế hệ trẻ tài năng nhưng lại vắng tanh. Sau khi tìm hiểu, cả 12 học sinh đã nhận ra ngôi trường này đã bị ngưng hoạt động. Chúng đã bị nhốt lại, ngôi trường đã bị cách ly với thế giới bên ngoài. Ngôi trường bị điều cai quản bởi con gấu nhồi bông Monokuma do kẻ bí ẩn Vilder G điều khiển. Cách duy nhất để thoát khỏi ngôi trường này là phải âm thầm giết tất cả những học sinh khác. Khi chỉ còn 1 hoặc 2 học sinh, cánh cổng ngôi trường sẽ tự động mở cửa, những người còn sống sót sẽ được giải thoát. Đây là tác phẩm đầu tay mình :)) Trong khi viết sẽ mắc phải nhiều lỗi :)) Mong mọi người thông cảm và ủng hộ mình :33…
Đây là câu chuyện không phải của riêng tôi. Đây là những mảnh cảm xúc của những người thân yêu của tôi, những suy nghĩ của riêng tôi :))) lời bài hát ở dưới tôi khá thích, tuy nó không liên quan gì tới câu chuyện vì lúc viết những lời này tôi thật sự cũng chưa hình dung được câu chuyện của mình như thế nào nữa :> Mưa đang ngập dâng lối về. Không gian giường như rất lạnh.Anh và em biết rằng... đêm nay đêm cuối ta còn nhau..Anh thường hay nói rằng... Tình yêu của anh chỉ thuộc về em.Em tin rằng anh chỉ yêu... yêu mình em.Tận sâu trong lòng anh giờ đây còn có em.Sâu trong đôi mắt ấy là những gì tình yêu hỡi, chỉ thấy anh muốn xa mãi em thật rồi.Có lẽ ai đó đang chờ anh trở về.Về đi anh để những suy nghĩ không còn làm bận tậm. Em đã biết em mất anh thật rồi.Có níu kéo chỉ khiến yêu thương anh trao em không thật lòng....Trời mưa hãy xóa hết dấu vết qua rồi .. của đôi taXóa đi những đau sót trong em.Xóa, hãy xóa đi. em đang trong cõi u mê ( "xóa", Bee.T )…
"Một chén rượu xuân đổi lấy một giọt huyết lệMột tấm chân tình đổi lại toàn là bi thương" Khương Bảo Doanh vốn đích nữ của phủ thừa tướng được sủng ái nhất, thân phận cao quý vô cùng. Tuy là vậy, lại có sở thích ngao du thiên hạ thưởng thức mỹ quan. Trong một lần vô tình, nàng mất trí, lại trở thành vương phi của An Vương Lý Túc Trạch canh giữ biên cương.Hắn là người lạnh lùng , trầm mặc đôi chút kiêu ngạo. Dung mạo anh tuấn tiêu sái như Trích Tiên. Hắn cứu mạng nàng, cưu mang khi nàng gặp hoạn nạn.Ban đầu chỉ là cảm kích, về sau gói gọn mà trao trọn tấm chân tình. Tưởng rằng, mãi mãi sẽ mặn nồng. Nhưng mọi chuyện lại chẳng đơn thuần như vậy.Hoá ra mọi chuyện đều là trò lừa, một vở kịch dối trá.Từ đầu đến cuối nàng chỉ là một con cờ bị lợi dụng nhưng chẳng thể nào thoát ra cái gọi là vòng xoáy ái tình với người chơi cờ. Thật là nực cười!Nàng cười lạt, khốn khổ nhìn hắn trong ánh mắt chất chứa gánh nặng , tình cảm đan xen. Ly rượu buông lơi ,chẳng thể níu kéo được nữa,vỡ tan ra. Dứt khoát, kiên định mà nói :" Bệ hạ! Ngài làm hoàng đế của ngài, ta làm hoàng hậu của ta. Chúng ta tương kính như tân "…
" Gặp được anh là điều tôi hối hận nhất, nếu như ngày hôm đó ta không va phải nhau thì cả tôi và anh đều sẽ tốt đẹp hơn lúc này, ít nhất là như vậy..." Cô và anh gặp nhau vào ngày trời mưa tầm tã, cái ngày mà thứ tình cảm của cô dường như chết dần, anh là người duy nhất đưa tay níu giữ cô trong khoảnh khắc tồi tệ ấy, cứ ngỡ chỉ như vậy là đã đủ để bên nhau một đời yên ấm. Nhưng thế giới của anh quá cao quý, cô chính là không thể với tới ánh hào quang ấy....Sau bao sóng gió, cô quyết định rời khỏi anh, rời khỏi vòng tay vững chắc mà cô từng nương tựa, từng coi là cả cuộc đời của mình.. Tự bản thân cố gắng dựng nên cơ đồ riêng, mong muốn một ngày nào đó có thế đối mặt với anh, đối mặt với tình yêu của chính mình một lần và đến mãi mãi về sau...Ngày cô đạt được thành quả của những năm tháng vật lộn với cuộc sống khổ cực đã đến, cô phát hiện cô chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé trong đám tình nhân của anh, chỉ là công cụ giải trí mà anh từng sử dụng... Cô tỉnh ngộ rồi, cô chẳng gặp đúng người đàn ông có thể sánh vai cùng mình đến cuối đời, anh chỉ là người đi ngang qua lúc cô cần nhất, lúc cô yếu mềm nhất, cần người dựa dẫm, cần người chở che.. chỉ vậy thôi.. anh cũng chẳng phải một bông hoa đẹp, không pha tạp chất của cuộc sống, là cô tự mình ảo tưởng, anh cũng chưa bao giờ phủ nhận..…
--- Author: Yumi ------ Summary ---Đấng tối cao cho cô một năm. Không một ký ức, thậm chí còn không nhớ nổi tên chính mình.Cậu bên cô một năm. Chẳng cần biết cô có nhớ kỉ niệm giữa họ ngày nào, chỉ cần biết cô đang ở bên cậu mỗi ngày.Họ có một năm, không phải để níu lại quá khứ, mà để xây dựng hiện tại và tương lai."Một năm là quá ngắn. Tôi muốn giữ lấy em, đời đời kiếp kiếp."Nhưng Đấng tối cao trên kia nào cho họ thêm. Qua một năm, cô sẽ lại phải rời xa cậu, nhưng lần này, là thật sự xa mãi mãi...…
Tổng tài lạnh lùng , cắm sừng , trà bông , H+++++ , BOY LOVE , niên hạ , bot dăm , lắm lông…
Phút bù giờTình yêu và bóng đá. Nếu so sánh tình yêu như một trận bóngđá thì thực sự không có chút đúng đắn nào cả. Vì trong trận bóng đá khi kếtthúc biết đâu còn nhận được tỉ số hòa nhưng vốn trong tình yêu thì lại chẳngbao giờ như vậy. Nhưng có một thứ trong trận bóng đá lại làm tôi nghĩ về tìnhyêu - Phút bù giờ.Phút bù giờ mang lại cho người xem và cả cầu thủ một niềm hivọng làm thay đổi kết quả của trận đấu trong 90' đã trôi và nhiều lúc giờ phút nàylại mang một ý nghĩa vô cùng quan trọng mang lại chiến thắng và có khi là chiếnbại. Trong tình yêu đôi lúc 2 con người cũng cần dành cho nhau nhưng " phút bùgiờ" ấy để níu kéo, để nuối tiếc, để vun đắp, để trân trọng những gì họ dànhcho nhau để rồi tiếp lửa cho tình yêu đang nguội dần.Câu chuyện ngày hôm nay, tôi muốn gửi cho các bạn nói về 2con người đã đánh mất những "phút bù giờ" nên dành cho nhau để rồi tiếc nuối vìnhững suy nghĩ nhạt nhòa, để rồi đánh mất nhau.…
Mỗi chúng ta đều từng có một mùa hạ thoáng qua trong đôi mắt, mùa hạ tạm biệt những ngây thơ, tạm biệt cái nắng nhạt trên nền trời xanh lam tháng sáu, mùa hạ tạm biệt mối tình năm 17 tuổi. Có thể đẹp hoặc không nhưng mùa hè năm ấy trong lòng lại day dứt đến lạ khi nhận ra, mình yêu nhau quá nhiều nhưng chẳng thể níu giữ được. Khi trưởng thành chúng ta sẽ nhận ra rằng, đôi khi không thể giữ ai đó bên cạnh, chỉ cất trong lòng là cái giá đau đớn vì bỏ lỡ nhau năm 17 tuổi ấy. Lưu Hạ Vy từng nói với Hứa Dĩ Phong "Năm 17 tuổi, tôi đã bước đủ 999 bước chân nhưng một bước còn lại, cậu đã không tiến đến. Từ lúc ấy, từ chỗ chỉ cách nhau một bước chân, tôi đã vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời cậu, mãi mãi." Đúng vậy, tình yêu là một nghìn bước chân, cậu có thể bước 999 bưỡc, nhưng một bước còn lại, phải do người kia tình nguyện đi. Nếu bạn bỏ lỡ một bước chân đó, có thể, bạn phải bỏ lỡ một đời ở cạnh nhau. Mỗi chúng ta, đi qua quá nhiều tổn thưong, đều sẽ giữ lại một bước chân trong tim cho riêng mình, khi hối hận, họ đi hàng nghìn hàng vạn bước để tìm lại bước chân năm ấy ... nhưng lại ngỡ ngàng nhận ra, chúng ta, không chỉ còn cách nhau một bước... "Cầu xin thế giới hãy dịu dàng với em" - Hứa Dĩ Phong…
"jeon jungkook không thích kim taehyung"…
Sim=SSam=SaKai=KPhong=PVịt=VMui=KaRô=R…