Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Yêu quáiChàng mang đớn đau cho ta vì chàng là yêu quái Mèo đen lạnh lùng chảnh chó x nhân viên công sở kham khổ vì tiền hơi cọc tính nhưng mà cute Tác giả viết trong lúc phê deadline chưa beta và xưng hộ bị loạn có thời gian sẽ chỉnh sau, tag sẽ update dần Đây là tác phẩm từ trí tưởng tượng của tác giả có vài tình tiết phi logic ảo ma canada "Ghét mèo nhưng yêu anh""Nhưng anh là mèo em có yêu anh không""Không" "Bé ghét anh rồi sao""Ừ"Mèo ta giận dỗi khăn gói đống pate que thưởng cho vào cái túi be bé mà em chuẩn bị cho "Anh định đi đâu""Bỏ nhà ra đi" "Thật ?""Vậy anh đi đi"Mèo mun nhà ta chết trong tim nhiều chút, em người yêu dỗi rồi làm sao để dỗ đây"Em không níu anh lại à🥹" "Không🙂"…
Đôi khi cô cũng thèm cảm giác được yêu một ai đó, được chiều chuộng, được nũng nịu và được ai đó vòng tay ôm thật chặt. Phải chăng cô đơn quá lâu, cô thèm một cảm giác mới? ...có lẽ cậu đã muốn ôm chầm lấy cô, cắn lên má cô một cái rõ đau... nhưng cô với cậu là gì chứ. Đôi khi cậu ghét cái mối quan hệ chẳng biết là gì như thế này, muốn nắm tay cô đi trên mỗi đoạn đường, muốn ôm cô vào lòng mỗi khi cô dỗi hờn hay đơn giản chỉ nói những câu yêu thương,... Cậu không làm được, nhiều lúc muốn lấy hết can đảm để nắm lấy đôi tay ấy mỗi khi đi bên nhau nhưng rồi cậu sợ, sợ cảm giác cô vội buông tay rồi rời xa cậu mãi mãi...…
Thể loại: Ngôn tình, truy thê, trâu già gặm cỏ non, ngọt, sủng, HE, có chứa yếu tố 18+, hư cấu.Văn án:Khu rừng sương mù quanh năm bao phủ, nơi muôn loài thú nhân sinh sống, có một con sóc chuột nhỏ suốt ngày chạy theo vị pháp sư lạnh lùng của tộc rùa.Nàng tên Hạ Nguyệt—một tiểu cô nương lanh lợi, quấn lấy hắn không rời.Hắn tên Lâm Thịnh—một chàng pháp sư trẻ của vương quốc, coi nàng là phiền phức.Ngày nhỏ, nàng cứ chạy theo hắn, nũng nịu mà nói:“Ngài lấy ta đi, ta sẽ không quấy rầy nữa.”Hắn cười nhạt, xua đuổi:“Cô chỉ là một con sóc nhỏ, chẳng đáng để ta bận tâm.”Năm tháng trôi qua, con sóc nhỏ ngày nào đã trưởng thành, trở thành ánh trăng dịu dàng mà muôn kẻ si mê.Hôm ấy, nàng đứng trước mặt hắn, đôi mắt không còn nét ngây thơ năm xưa, chỉ để lại một nụ cười nhàn nhạt.“Lâm Thịnh, ta không còn yêu ngài nữa nữa.”Hắn bỗng nhiên hoảng loạn.Hạ Nguyệt ngày nào chạy theo hắn, nay đã không còn quay đầu nhìn lại.Mà hắn, mới là kẻ muốn đuổi theo nàng suốt đời.…
chút xúc cảm nhẹ nhàng về những ngày cũ, khi mà ta lướt qua nhau nhưng tay chẳng kịp níu lấy. cả nhà đọc thư giãn nhé. Bản quyền thuộc về tác giả Audrey. Vui lòng xin phép trước khi re-up. Cảm ơn các bạn.…
Thanh xuân sở dĩ khiến người hoài niệm, luyến tiếc vì những thứ đẹp đẽ đó thường chỉ lưu giữ trọn vẹn nhất trong kí ức, khó mà thoát ra ngoài hiện thực và theo bạn cả đời.Chính vì vậy, "chàng trai ở bên bạn năm mười bảy tuổi, sẽ không thể mãi ở bên bạn được."Điều đó đúng, mà có khi lại chẳng đúng.Ai ở bên ai, chỉ có thời gian mới trả lời được.Ai ở bên ai, chỉ có thể tự mình trải qua để chứng minh.Nếu chỉ sợ hãi những điều chưa xảy ra, thì cả đời này, ai có thể ở bên ai?"Lập Hạ, hãy thử để mình ở bên cậu được không?"Mùa hạ năm đó, Tiểu Tư đã nói với Lập Hạ như thế.Để rồi tất cả chỉ như nước chảy kẽ tay.. những bền chặt hóa mong manh như mùi thơm cây rã hương năm nào.Thanh xuân của bạn có gì?Thanh xuân của Lập Hạ có màu vẽ, có đam mê, có khó khăn cũng có nghị lực; có tổn thương cũng có những rung chạm đẹp nhất của ngày đầu biết yêuThanh xuân của Phó Tiểu Tư ẩn sâu trong vẻ lạnh lùng đôi chút bất cần là những tâm sự giấu đi, là sự kiên định bảo vệ những điều mình nâng niuThanh xuân của Thất Thất.. ừ, cũng có thể là sai lầm, là ích kỉ, là vì bản thân..Thanh xuân ấy còn có Lục Chi Ngang, có Ngộ Kiến, có Đoạn Kiều..Chúng ta đều đi qua những ngày tuổi trẻ như thế, đều có riêng cho mình những đoạn thanh xuân đầy chông chênh đầy ngã rẽ đầy những "bỏ lỡ".Và chẳng thể quay trở lại, họ của năm 17 tuổi cũng sẽ không quay trở lại..Dù sau này có nuối tiếc, có đau lòng, có phải rơi nước mắt, nhưng như thế thì đã sao?Họ đã sống hết mình trong những năm…
Kiếp trước, nàng nợ chàng một ái tình, một trái tim, một tính mạng. Thân mang nợ nước thù nhà, không thể vì chàng báo đáp, nguyện kiếp sau bên chàng không rời. Nàng tái sinh, dùng quãng thời gian mười bảy năm để tìm kiếm một mình chàng, nàng thậm chí vì chàng mà giết người vô số, nhưng thế gian rộng lớn, biển người như mộng, tìm sao được một bóng hình, và nàng vẫn đợi. Đợi được đến lúc được gặp chàng, nhưng chàng đã lãng quên, lãng quên những gì nàng và chàng đã có. Không sao, nàng tin mình sẽ lại có được trái tim chàng, và nàng cố. Nhưng chàng lạnh lùng, chàng vô tình, chàng bạc bẽo, chàng nghiệt ngã, một chút cũng không quay lại. Tương tư không dẫn lối, thiên mệnh phũ phàng, chàng ở cách nàng quá xa, mà nàng đã quá mệt để tiếp tục níu kéo...…
Lưu Ý :Hy vọng câu truyện này sẽ giúp các bạn thư giãn sau những giờ làm việc mệt mỏi. Nếu yêu quý bản dịch của mình, đừng quên ghé qua shop nhỏ của mình "Pinerance "trên tiktok ủng hộ mình để mình có thêm động lực 'đu' thêm nhiều bộ hay hơn nhé Đoàn Cẩn Chi cảm thấy vận may của mình quá tệ , năm ngoài vừa mổ ruột thừa năm nay lại đau răng .Đau răng tuy không nghiêm trọng nhưng nó lại khiến cậu cảm thấy đau chết mất .Khi đau đến mức không chịu được cậu mới chịu nghe lời mẹ lết xác đến bệnh viện nhân dân số ba thành phố để chữa . Khi đến cậu cảm thấy đau khổ không tả nổi đến bệnh viện xong lại cảm thấy không nỡ rời xa . Lý do là bởi vì bác sĩ Dương Thác khám cho cậu quá đẹp trai , đẹp đến mức dù đeo khẩu trang cậu vẫn thấy cuốn hút .…
Tình yêu vốn không trọn vẹn,nhưng không có nghĩa là không thể.Có thể được đong đầy bởi nước mắt và nỗi đau,nhưng dám yêu,dám giữ lấy,cướp lấy từ tay định mệnh...Cuối cùng con người ta vẫn tìm về trong hạnh phúcBản lĩnh,mạnh mẽ và kiên cường....tình yêu mới có thể níu giữ.Tương lai mù mịt không thể khỏa lấp hai trái tim thuộc về nhau,đập trong nhịp đập của nhau........…
Trailer : Duyên Phận Ngày nàng bước lên kiệu rước phi về phủ tướng quân . Đại hỉ của nàng mà lòng ta không vui . Tâm Nhi ... Ta hối hận rồi , thực sự hối hận rồi Nếu ngày đó ta không gặp nàng ... Không hẹn ước với nàng ... Không qua lại với nàng ... Thì có lẽ tâm ta không nặng tình như bây giờ .Bóng dáng nam tử vận hắc y chạy theo kiệu rước phi đẹp lộng lẫy , cờ hoa võng lọng trải khắp lối đi quanh hoàng cung nguy nga lộng lẫy . Dường như kiệt sức , hắn ngã quỵ xuống đất mà tuyệt vọng , kiệu đã đi xa . Hắn chống tay xuống nền gạch lạnh buốt được khắc chạm hình rồng tinh xảo mà rơi lệ , cánh tay đưa lên như cố níu kéo cái gì đó , bờ môi trên khuôn mặt tuyệt đẹp của nam tử gọi tên nàng thật lớn . Tiếng gọi sao mà bi ai , buồn thương đến sầu não , nhưng kiệu đã xa rồi nào còn nghe thấy nữa . Tuyệt vọng , hắn khẽ thì thầm tự hỏi : " Tâm Nhi , kiếp này hữu duyên vô phận , kiếp sau liệu nàng có giữ đúng hẹn ước chăng ?" - Nhân vật thuộc Fushigi no futagohime nhưng sẽ có biến tấu tên nhân vật a~ Cụ thể là : + Rein : Tiểu Tâm . + Fine : Tiểu An . + Shade : Ẩn Phàm . + Bright : Ngọc Quang . + Còn một số nhân vật phụ khác nhưng không giới thiệu bây giờ , mất hay ~ - Văn án sẽ có sau a~ P/s : Tác giả ngu văn nhưng thích chém gió , không hay nhưng cứ chém gió .…
" Tú Tân, Tôi Hận Anh, chia tay đi""Được ,chia tay""Anh...""Em còn muốn gì nữa? Doãn Nhi?"" ANH BIẾN ĐI"Mối tình đầu của cô kết thúc, cô đau đớn quằn quại, người cô yêu nhất, cũng là người quen duy nhất của cô đã phản bội cô, cô cô độc, cô mệt mõi, cô muốn chết, không có lí do gì để sống trên thế giới với những con người tàn nhẫn này nữa, Nhược Doãn Nhi cô hận cô hận , cô khờ dại nhảy xuống biển, cô muốn nước biển trôi mình đi, nhưng lại không được, lại 1 người tàn nhẫn nữa lôi cô lên, không cho cô chết , cô hận hắn . Hắn Chối buộc cô cùng 1 chỗ với hắn , hắn bảo hắn yêu cô. Hắn làm cho cô yêu hắn và hắn đã thành công, cô yêu hắn điên cuồng nhưng 2 năm sau đó ,1 lần nữa cô bị phản bội, 1 thân cô 1 lần nữa ra biển mà không biết đựơc rằng trong ngừơi mình đang mang giọt máu Nhà họ Trịnh . Biết đựơc cô tức giận chạy ra biển 1 mình ,Hắn bỏ hết công việc mà chạy theo. Hắn không như người đàn ông của 2 năm trước . Không dễ dàng bỏ rơi cô, hắn níu cô lại . Trịnh hạo nhiên anh ta níu cô lại, cầu xin cô tha thứ. Hắn Yêu Cô!!!…
Cậu ơi, thế gian này rộng lớn đến thế, đâu ai là hoàn hảo, đâu ai có thể chữa lành tâm hồn ta mà không mất phí, cũng vì thế mà tìm được người hiểu ta lại khó. Nhưng quan trọng rằng, liệu con tim cậu có sẵn sàng để người đời "nâng niu" thêm một lần nữa? Thà rằng cứ như cỏ dại mà sống, chúng thà để mình bay theo hương gió, sẵn sàng bị chà đạp mà không một lời than vãn, nhưng dẫu cho thế giới tàn nhẫn đến mức, chẳng còn ai ôm lấy cậu sau giông bão, thì hãy mặc những ngăn cản, lao về trước và khóc đi.…
-Hoài Ảnh Ảnh, cậu nói xem sau này chúng ta có gặp lại nhau không?- Hàn Lâm, cậu nói nhảm gì đấy? Tất nhiên là sẽ gặp lại rồi, tớ chỉ sợ cậu quên mất tớ thôi!_ Cô nũng nịu với anh_Đồ ngốc, sao tớ có thể quên cậu được chứ! Ảnh Ảnh, tớ thực sự rất......_ Anh xoa đầu cô, ấp úp- Này, này, đến xem họ ca hát vui quá kìa! Đi thôi ! Phải lần đấy, cô nghe anh nói hết tâm tình mình, cô suy nghĩ chín chắn trưởng thành hơn thì bây giờ đâu phải đau khổ! 7 năm trước, Anh là điều tuyệt vời nhất đời cô, nhưng mãi sau này, cô mới nhận ra điều ấy!…