khúc tình ca
một chút mơ tưởng nho nhỏ về hai kẻ mãi không chung đường.…
một chút mơ tưởng nho nhỏ về hai kẻ mãi không chung đường.…
Khi phép thuật bỗng trở thành món ăn vật chất lẫn tinh thần cho con người. Sẽ ra sao nếu ta dùng sai cách?…
Vẫn nhớ không quên, những thứ trong tim còn nguyênTrong em còn gì? Trong anh còn gì?Suốt mấy năm xa nhưng có còn gì?Chỉ ước một lần có thể trở về để choCảm xúc trong ta, không như lần đầuYêu nhau dại khờ, nhưng có nào ngờTừng năm tháng qua, lòng vẫn xót xaNguyện cầu chẳng đem lại được cơ hộiHỏi tại sao mình từng sống vội? Liệu còn có thể?Để ta được yêu nhau lại từ đầuDẫu một phần trăm vẫn chỉ muốn bên anh rất lâuGiá như trên đời tồn tại thứ như Time StoneDẫu hơi trẻ con thì vẫn ước aoTự nhiên chẳng sao! Không phải chuyện nửa vờiEm chẳng thể nghĩ rằng mình sẽ xa cả một đờiBiết rằng cố chấp chẳng thể nàoNíu đôi tay nhau, vẫn không thể quênTa đã luôn từng nghĩ rằng chỉ cần có thêm vài lầnBut I'm fighting have my back against the wallI'll be there, but lost it…
Truyện Đồ Điên tác giả xZenlyx truyện là lời tâm sự về tình yêu cũng là câu chuyện tình tưởng như rất non trẻ nhưng lại tràn đầy cảm xúc, để nói đến tình yêu, có thể dùng muôn ngàn từ hoa mỹ để miêu tả, nhưng để thật sự nuôi dưỡng và gìn giữ thì đó là cả một chặng đường dài và gian nan. Truyện tình yêu không phải là chuyện mang ra để đùa vui được, nếu yêu thương thì phải biết trân trọng nhau*Quá khứ nào...rồi cũng sẽ trôi qua* Buồn hay vui...cũng chỉ là quá khứ* Nếu đã qua...thôi thì đừng níu giữ* Giữ làm gì...để lệ cứ ướt mi...* Hãy vui lên...với những gì đang giữ* Đừng chạm vào... những thứ đã qua* Hãy để nó... cứ trôi mãi thật xa* Thứ còn lại...mới chính là hạnh phúc!…
nơi bộc lộ câu từ lủng củng của tKazuscaraCác chap không liên quan đến nhauFic đầu tay , chưa từng viết fic..cứ góp ý nhee T thân thiện lắmm…
Tình yêu giữa một nàng bình thường tới mức có thể coi như tầm thường và một chàng học bá. Là một câu chuyện không có thật nhưng xuất phát từ tình cảm có thật, dựa trên câu chuyện có thật. ----------------------------------------------------Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần đủ bận rộn, đủ xa, thì quá khứ sẽ tự động ở lại phía sau.Nhưng hóa ra không phải.Có những con người, chỉ cần nghe lại tên thôi, cũng đủ khiến một khoảng trời cũ trong lòng khẽ rung lên.Và rồi, vào một buổi chiều cuối năm, tôi gặp lại cậu, không phải với tư cách của hai đứa trẻ năm nào mà là hai người xa lạ đang tập làm quen lại từ đầu.-------------------------------------------------------Ý tưởng trong truyện xuất phát từ chính trí tưởng tượng của tác giả, không phù hợp thực tế và mọi kiến thức sử dụng trong truyện đều chỉ mang tính tham khảo. Toàn bộ câu chữ chỉ mang tính chất giải trí, không nên áp đặt để bị ảnh hưởng tới tâm trạng và thực tế.Vui lòng không tham khảo hay đem đi khi chưa có sự đồng ý nhé!Cuối cùng, mong mọi người ngày an lành!…
Khi chấp miện về một thứ gì quá lớn sẽ kiến con người không thể buông bỏ mà níu giữ nó hơn cả tính mạng và cứ luôn bất công với chính cuộc sống của mình.Họ bám víu vào cái chấp niệm khờ khạo đấy mà sốngtrong vô định, từ bỏ hết mọi thứ kể cả cuộc đời của họ chỉ vì một thứ gọi là chấp niệm mà quên rằng, người ra đi chỉ thanh thản khi người sống chấp nhận mất mát của người ở lại một cách nhẹ nhàng....Nhưng khi chấp miện quá sâu thì họ chọn cách buông bỏ như thế nào ?…
"hãy là paris của chị nhé?"từ park sooyoung, nàng thiếu nữ thích được yêu và cũng muốn yêu.…
chiếm hữu, top đáng yêu , nũng nịu , bottom cường cường…
Một sinh linh,sinh ra là để gắn kết hạnh phúc và xóa bỏ mọi gào cản ngăn cách tình yêu của gia đình bạn dành cho nhau...…
Nhẹ nhàng và buồn...…
Rồi một ngày em tan biến,bọn họ chẳng thể níu tay em lại rồi để em đi mất khỏi tầm tay.Sẽ chẳng còn những cái ôm ấm áp đêm đông.......Và họ sẽ nhận ra em không thuộc về nơi này...-'Bao giờ nhưng người kia mới nhớ được nó chứ-'=============Kết OE,OOC mạnh,lệch nguyên tácĐừng trông chờ gì ở một con ngu văn như tôi…
Tác giả: Tiêu NgânThể loại: Hỗn hợp. Có thể sẽ có cả shortfic, oneshort, siêu đoản nữa. Truyện viết theo kiểu tùy hứng, cho nên căn nhắc trước khi nhảy vào hố này.…
✨ writer : ngôn✨ beta reader : k á✨ designer : han✨ rating : [k]✨ pairings : nct's doyoung x blackpink's rosé ✨ category : romance✨ status : finished✨ summary : yêu thương vẫn rất đong đầy nhưng đã phải nói lời kết thúc. cố gắng níu kéo cũng thật sự khó vì suy nghĩ của ai đó đã không còn như trước. ✨ disclaimer : nhân vật trong truyện không thuộc về chúng tôi nhưng số phận của họ khi ở trong này là do chúng tôi quyết định. kèm theo đó truyện được viết với mục địch phi lợi nhuận, mong không mang truyện ra khỏi đây.✨ được trình bày theo phong cách lower case, có thể gây nhức mắt với một số người.…
Before I go to sleep tonight, won't you tell a story?…
Tôi có mỗi tình qua mạng đầy dễ thương, dù chỉ nhắn tin qua điện thoại nhưng tình cảm chúng tôi vẫn như mới ban đầu. Đối tượng yêu qua mạng là người có tính rất con nít và hay nũng nịu với tôi, tôi thì rất thích như vậy. Cảm giác như đang chăm một đứa trẻ vậy , sau khi trường tôi có vị giáo sư lạ đến dạy tôi bắt đầu nghi ngờ , cứ cảm giác người yêu tôi và giáo sư là một nhưng tôi cũng không nghĩ nhiều . Cho đến khi tôi nộp bài luận văn vì khi trước có nghỉ thì vô tình thấy đoạn chat tin nhắn giữa tôi và người yêu qua mạng , bất ngờ mà cứ nhìn mãi điện thoại của giáo sư, thấy vậy ông bèn tắt đi và hỏi tôi:Có chuyện gì sao?Ngập ngừng chả biết nói sao nhưng tôi biết người yêu qua mạng là vị giáo sư đang ở trước mặt tôi Sau khi rời khỏi văn phòng tôi suy nghĩ:Một đứa học dốt như mình mà bị mọi người biết là người yêu giáo sư chắc chắn sẽ bị chê cười, tôi còn nghĩ phong phú hơn nếu bị giáo sư kia phát hiện chắc chắn sẽ chê bai tôi một đứa học ngu như vậy lại là người mà anh từng nhõng nhẽo , nũng nịu , thật mất thể diện mà đá tôi đi Lo lắng bị giáo sư đá rồi bạn học chê cười mình nên đã đề nghị chia tay trước nhưng không ngờ anh ấy không chịu và sắp sửa biết thân phận thật của tôi rồi Chết rồi...phải làm sao đâyy!..…
Một đoạn thoại ngắn theo trend■Hoan hỉ hoan hỉ□Cp Allisagi♤Au Uynbii♡Chỉ đăng tại Wattpad…
Trước khi những lon bia và nước mắt kia nhấn chìm em trong bộn bề cảm xúc, trong những tủi hờn bất lực nhất. Em sẽ thấy gã đứng đó, một người hơn em vài tuổi em vẫn quen miệng gọi chú. Thế giới này từng bước đẩy em ra xa, mong gã sẽ níu em lại, khi mắt em đã nhoè và đôi chân đã mỏi nhừ.Và em tỉnh giấc sau cơn mê dài, để em khỏi còn lang thang trong đống đổ nát, vụn vỡ tổn thương, để gã ôm em trong lòng."Người sẽ bên em đến khi men tàn."by gin.…
Giữa những lần gặp gỡ và chia ly, giữa những lời chưa nói và những ánh mắt lặng thầm-liệu có ai thực sự quên được ai?Jihoon nhìn theo anh, cậu không chạy theo cũng chả níu giữ. Cậu lựa chọn chờ.Chờ đến khi ngọn gió cuối đông của cậu trở về.-------[Choru]…
ờm nếu mà có gì thì các cậu cứ lói nhé, tớ sẽ nhắm mắtmắt không thấy, tim không đau…