Mười năm không dám gọi tên
Hai người họ yêu nhau nhưng phải cất giấu đi tình cảm dành cho đối phương vì sợ đối phương sẽ cảm thấy kinh tởm, sợ mất đi tình bạn đẹp đẽ mà hai người đã cố giữ lấy 10 năm nay.…
Hai người họ yêu nhau nhưng phải cất giấu đi tình cảm dành cho đối phương vì sợ đối phương sẽ cảm thấy kinh tởm, sợ mất đi tình bạn đẹp đẽ mà hai người đã cố giữ lấy 10 năm nay.…
hắn sẽ thiêu cháy cả thế giới này, chỉ để đảm bảo tên của bạn không trở thành một phần của bảng tin báo thương vong.thật không may cho tất cả mọi người, bạn lại là lí do duy nhất níu kéo hắn về cách làm người.scaramouche x readertruyện được dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi bất cứ đâu.…
Mọi thứ về Seulrene.Đôi khi hạnh phúcĐôi khi buồnĐôi khi dàiĐôi khi ngắnĐôi khi ngớ ngẩnĐôi khi còn là nơi trút trí tưởng tượngĐôi khi còn là những thứ sâu xa khácĐơn giản là fanfic SeulreneBạn có thể chia sẻ cho tôi những câu chuyện bạn nghĩ ra cho Seulrene, biết đâu tôi có thể làm gì đó với nó.…
Bến đợi, không phải là bến đỗ, không phải là nơi có thể níu giữ được những hành khách ở lại. Bến đợi chỉ đơn giản là một bến đợi, là chốn dừng chân tạm thời của những hành khách trước khi tiếp tục chuyến đi của mình.Người ta đi, ai cũng nhớ bến đỗ của mình, chứ có mấy ai nhớ đến bến đợi bên đường, cho dù mình đã dừng chân ở đó cả chục lần. Bến đợi, đâu có quan trong bằng bến đỗ, phải không?Cậu đã là bến đợi của tớ suốt những năm cấp một, nhưng tớ đâu để ý, để bây giờ nhận ra, tớ đã trở thành bến đợi của người khác mất rồi.Hai bến đợi, liệu đến bao giờ mới có thể gặp nhau?…
Ngược.Con người ta í, khi đã để một người trở thành chấp niệm, thành tín ngưỡng, thành giấc mộng đời mình, thì dẫu cho có đau bao nhiều lần, dẫu cho có tuyệt vọng, mất niềm tin bao nhiêu lần thì vẫn không kìm được mà níu lấy cánh tay một lần Người đưa tới. Dặn lòng bảo "quên đi"Mà rồi... có quên được đâu.Mà rồi vẫn thèm khát được ấm áp trong vòng tay ấy.…
Anh sinh viên năm 3 và em sinh viên năm nhất.…
Em không thể lơ lửng như quả bóng mãi thế được. Em đã cố rất nhiều, gắng rất nhiều để chạm tới lòng anh, nhưng em kiệt sức rồi...Em phải rơi xuống đất thôi...…
Có thể đúng là những người bạn thân dễ yêu nhau, nhưng có lẽ là không cùng một thời điểm. Lúc tôi yêu An đến mức không thể tập trung vào việc gì khác nữa, có lẽ An đã thuộc về người khác. Hoặc tôi sẽ yêu người con gái khác, nhưng mối quan hệ với cô vẫn đáng giá hơn bất kì thứ gì tôi có thể đánh đổi. Tôi thà để được đi cạnh Hoài An mãi, còn hơn là nắm tay giữ chặt rồi đến lúc buông tay sẽ chẳng níu giữ được gì._Sưu tầm…
Ngắn ngắn ngắn :3…
Lưu Ý :Hy vọng câu truyện này sẽ giúp các bạn thư giãn sau những giờ làm việc mệt mỏi. Nếu yêu quý bản dịch của mình, đừng quên ghé qua shop nhỏ của mình "Pinerance "trên tiktok ủng hộ mình để mình có thêm động lực 'đu' thêm nhiều bộ hay hơn nhé Đoàn Cẩn Chi cảm thấy vận may của mình quá tệ , năm ngoài vừa mổ ruột thừa năm nay lại đau răng .Đau răng tuy không nghiêm trọng nhưng nó lại khiến cậu cảm thấy đau chết mất .Khi đau đến mức không chịu được cậu mới chịu nghe lời mẹ lết xác đến bệnh viện nhân dân số ba thành phố để chữa . Khi đến cậu cảm thấy đau khổ không tả nổi đến bệnh viện xong lại cảm thấy không nỡ rời xa . Lý do là bởi vì bác sĩ Dương Thác khám cho cậu quá đẹp trai , đẹp đến mức dù đeo khẩu trang cậu vẫn thấy cuốn hút .…
Jungkook nhận ra mình đã rơi vào lưới tình của chàng vũ công bí ẩn ấy. Cậu ngày đêm nhung nhớ một bóng người còn chẳng thể gọi tên, nhớ một gương mặt không rõ hình hài với dải bịt mắt đen tuyền che kín đôi mắt anh.Người vũ công ấy xuất hiện như thời khắc hoa mười giờ nở. Cảnh biển không người là cổ thụ không hoa, cho đến bây giờ vẻ đẹp mềm mại đầy màu sắc ấy chưa từng là điểm đến trong những bức tranh của cậu. Vì vậy mà vào thời khắc mười giờ vừa điểm, cậu vừa khéo bắt lấy sắc hoa nở rộ, những tưởng là kịp lúc khởi đầu, nào ngờ là cột mốc tàn phai. Cậu đã đến muộn. Cuộc gặp gỡ không được hẹn trước, nhưng Jungkook biết mình đã đến muộn rồi.…
97, dạo này em thế nào?…
• oneshot • vì tình chỉ đẹp khi còn dang dở...wynn, 2019.…
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, cưới trước yêu sau, HE-----------Nhiều năm sau khi tốt nghiệp, Bùi Phương Nhi vô tình gặp lại Bùi Thành Nhật, bạn cùng bàn suốt những năm cấp ba của cô. Người đã cùng cô chí chóe, cùng cô nỗ lực học tập, cũng là nam chính trong những chi tiết mập mờ không tên trong chương truyện về tuổi học trò.Thế rồi, họ kết hôn chớp nhoáng. Một người là để yên lòng bố mẹ, một người là ủ mưu từ trước.-----------Tóm tắt: Nếu những dịu dàng ấy kẻ khác không biết nâng niu trân trọng, vậy thì để anh tình nguyện sa vào.Tóm tắt 2: Từ bạn cùng bàn biến thành bạn cùng giường là cảm giác như thế nào?…
Giả vờ mệt rồi, buông bỏ thôi. Níu kéo lại thì cũng chỉ làm mình đau thêm thôi, đúng không?…
Story: "Right choice?"𝗣𝗮𝗶𝗿𝗶𝗻𝗴𝘀:AllDeku nhưng chủ tus đu Baku x Deku =)) và một số cp khác.𝗔𝘂𝘁𝗵𝗼𝗿:Mộc Mộc (@ky_mocmoc) 𝗖𝗮𝘁𝗲𝗴𝗼𝗿𝗶𝗲𝘀:BNHA fanfiction, Boy Love, 1x1, etc𝗦𝘁𝗮𝘁𝘂𝘀: ongoing.[𝗪𝗔𝗥𝗡𝗜𝗡𝗚&𝗡𝗢𝗧𝗜𝗖𝗘]• Có thể không hợp khẩu vị với cậu.• Kỳ thị đồng tính? Tớ không khuyến khích cậu đọc truyện này.• Truyện sẽ không có mấy cảnh đấu kiếm trên giường đâu, đừng hi vọng quá làm gì.• Comment có văn hoá!NHÂN VẬT THUỘC QUYỀN SỞ HỮU CỦA Kōhei Horikoshi.KHÔNG ĂN CẮP, ĐẠO VĂN, SAO CHÉP, CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.TRUYỆN CHỈ CÓ TẠI ACCOUNT NÀY TRÊN WATTPAD.…
Tác giả: Eunmin aka Tử VũThể loại: cổ trang, ngược, cung đình.Trích lời bài hát từ: Tự Tâm - Canh Ba và Nước chảy hoa trôiNhân vật: Bốn con người trong phim ngắn Nước Chảy Hoa TrôiCảm hứng lấy từ cả ba sản phẩm, mọi thứ chỉ là suy nghĩ và cảm xúc của tui, ai không thích có thể không đọc. KHÔNG WAR, không xúc phạm bất kì ai. Đây chỉ là một câu truyện để thỏa đam mê.----------- Văn án----------"Dòng nước mắt tuôn rơiTình như cánh hoa nhẹ trôiTheo bóng người về nơi cuối chân trờiNát tan cõi lòng ta,yêu thế nhưng cơ màChỉ nhận lại bao nhiêu xót xa Mặc Quân nhìn theo bóng lưng của vị đế vương cao ngạo kia xa dần, giữa trời phủ đầy tuyết trắng chỉ còn lại thân hình mảnh mai của cô gái ấy. Nàng gào khóc trong sự tận cùng của tuyệt vọng, nhưng chẳng thể níu giữ lại người nam nhân ấy. "Chỉ còn mình ta nơi đây đau đến tận cùng.Dặn lòng không còn thương, còn nhớ, nhưng chẳng thể nào ngăn trái tim lạiChưa một ai thật lòng thương taDặn lòng không còn thương, còn nhớ, cớ sao hy vọng đến cố chấpNhạt nhòa bờ mi trong giấc mộng siĐừng chờ nữa ai ơi, họ thương người khác rồi." Anh vẫn lẳng lặng ẩn mình trong bóng đêm nhìn thân hình nhỏ bé của Lam Ngọc độc trong tuyết trắng. Cũng giống như anh của trước đây, chờ đợi một người trong vô vọng dù biết là si mộng. Chờ đợi một người không thuộc về mình."Trần gian vấn vương gìChìm trong đắng cay biệt lyNgười mất rồi bầu trời đêm vỡ đôiKhép tương tư lại thôi, lặng thầm nhìn xa xôiNước mắt rơi cánh hoa vỡ đôi…
Góp nhặt một số bài viết, kiến thức về lịch sử Trung Quốc xa xưa...…
Liệu rằng tổn thương có dễ lành không? Những kỉ niệm năm ấy có xóa được không?…