[ĐN The Gifted+The Gifted Graduation] Người đặc biệt
Những nguy hiểm bí ẩn được ẩn dấu tại ngôi trường trung học Ridtha này là gì ?…
Những nguy hiểm bí ẩn được ẩn dấu tại ngôi trường trung học Ridtha này là gì ?…
Chủ yếu là các cuộc trò chuyện trên IGKhông theo thứ tự chap trong phim ( vì tớ ứ nhớ rõ) nhưng vẫn theo các mốc truyện của cặp đôi này.Ai không thích có thể không bận tâm ạHm hm, có lẽ tớ là con Au ngược đời đi viết cặp này và trong tương lai tớ định sẽ tiếp tục viết về Precure nên mong mọi người ủng hộArigatou ~…
'Ông / Bà thân mếnTôi xin hân hạnh được mời ông / bà đến trang viên thuộc sở hữu của tôi vào lúc 6 giờ 30 phút chiều ngày mai. Tôi có thể biến ước mơ hoang đường nhất của ông / bà thành hiện thực.Rất hân hạnh được đón tiếp và chào mừng ông / bà tới đại gia đình của tôi.Trân trọng."Một lá thư kì lạ bay đến tận tay hai vong hồn đang vất vưởng nơi dương thế. Nàng và y đã tình cờ gặp nhau vì lẽ đó.Một khuôn mặt và cách ăn mặc đậm chất quý tộc Pháp trước cách mạng đối diện một dung nhan và cách điểm trang của vị hoàng hậu tôn quý cuối cùng của Pháp ngay tại bậc cầu thang của một tòa nhà lớn giữa đêm mưa bão lạnh lùng."Ngài là?""Joseph Desaulniers.""Quý cô là?""Marie Antoinette.""Rất hân hạnh được diện kiến ngài, nữ hoàng của tôi."- Y cúi đầu thật sâu, nụ cười quý tộc vốn dĩ đã tắt lịm từ lâu lại nở rộ trên khuôn mặt y. Môi Joseph chạm vào bàn tay mảnh khảnh tái nhợt đến mức gần như trong suốt của Marie, đặt lên đó một nụ hôn tiêu chuẩn của lễ nghi cao nhất thời phong kiến. "Đôi mắt của ngài không cười.""Vâng, thưa nữ hoàng. Đã trăm năm rồi tôi chưa biết cười là gì."Giữa kiếp người xô bồ bộn bề tấp nập, có hai u hồn tình cờ gặp gỡ tại nơi bậc cửa ấy, tình cờ quen nhau, tình cờ thành bạn, để rồi tình cờ...Say đắm cả một đời.…
Vâng, lại thêm một con fic tự cook tự ăn nhưng sẽ không bao giờ finish.…
"while we're young dumb young, young dumb and broke.."…
Truyện này mình đăng với mục đích đọc offline , chưa có sự cho phép của editor. Nếu editor nhắc thì mình sẽ gỡ xuống ngay_______________________________________________________________________________-Thể loại: Xuyên nhanh, hệ thống, chủ thụ, HE.Thời Khanh hoàn toàn nhắm hai mắt lại, ra đi. Điều cuối cùng có thể trông thấy chính là hình ảnh người cha nghiêm nghị vững chãi như núi và người mẹ dịu dàng như nước, còn có anh hai luôn che chở yêu thương-những người thân thuộc nhất trên đời, họ đang đau đớn bàng hoàng trước cái chết của cậu....._________________________________________________________________________________Mỗi ngày mình sẽ up 2 chương trừ thứ 7 và chủ nhật ( do lười thôi ('∀`) ). Mọi người nhớ ủng hộ nha…
Đợi bạn editor lâu quá không ra chương mới, nên mình Edit tiếp ^^Mọi người ủng hộ mình nha.Bản dịch mang mục đích phi thương mại.Các phần trước mình đọc ở đây ạ:https://lactranhphong.wordpress.com/2015/10/19/hpcho-em-co-hoi-lan-nua/…
"Mindoongie thấy cô thế nào??""Cô siu cấp đáng iu lun"_____"Sao cô không hỏi lại Minchon""Sao cô phải hỏi lại??""Giận cô lun!!!"…
Nếu như các học sinh và cả giáo viên ở Home School đều đươc dùng điện thoại thì sẽ sao nhỉ?Cùng mở groupchat rồi thêm anh em chí cốt vào nào!"Anh em bốn bể là nhà.Dẫu không cùng mẹ vẫn là anh em""Hay ra dẻ quá à" "Mắc cỡ quá 2 ơi" "Bố khép đí.t lạy mày"…
Tác Giả: Ôn Thụy AnThể Loại: Kiếm HiệpTiên HiệpCổ Đại- Trên thế gian này sợ rằng không có người nào lại gấp gáp hơn hắn nữa. Ngay bản thân hắn từ trước đến nay cũng chưa từng gặp phải trường hợp vội vàng đến như vậy. - Con ngựa đang cưỡi đã là thớt ngựa thứ tư rồi. Trên đường chạy đến đây hắn đã cưỡi gục ba thớt tuấn mã, cứ mỗi lần chạy khoảng một trăm năm mươi dặm là ngựa lại mệt khuỵu chân ngã lăn sang bên đường. Nhưng hắn vẫn không dừng lại để thở lấy một hơi. Chỉ là hiện tại đã gần suối Hổ Vĩ rồi. - Ngựa này của hắn cũng tựa như sắp lướt qua chiếc giếng bên cạnh đường kia, nhưng mới chạy tới cách tầm một trượng ngựa đột nhiên dừng lại. Một tràng tiếng tay áo phất gió vù vù nổi lên hắn đã lướt đến bên cạnh giếng nước. Múc một thùng nước, hắn nhúng cả cái đầu trọc bóng loáng của mình ngập vào trong đó, rồi sau đấy mới múc một bầu nước đưa lên miệng uống ừng ực. Hắn luôn luôn không hiểu tại sao các vị ca ca trên trại lại phải đào một cái giếng ở đây, đến hiện tại thì hắn mới hiểu rõ một giếng nước nơi đây đối với những người đang chạy cuống cuồng trên đường quý giá đến nhường nào!…
Phúc Nguyên dễ thương vãiii🩷🫰…
"Bạn ơi, bạn đi đứng kiểu gì thế té vào tim mình rồi!"" Dừng nói mấy câu sến súa ấy ngay trước khi mỏ bị phù!"🔥 Design by: @-alphaeus…
art book xấu òm của mị và lũ shipchild chẻ châungoài ra cấm coi chùa nhá…
Tác giả : Đới Cảnh Diệu.Nhân vật : Ôn Chu : Ôn Khách Hành x Chu Tử Thư.Tuấn Hạn : Cung Tuấn x Trương Triết Hạn.Lăng Việt : Lăng Duệ x Vương Việt.Tầm Tấn : Lục Vi Tầm x Từ Tấn.Châu Mẫn : Triệu Phiếm Châu x Trương Mẫn.Diệp Cơ : Hàn Diệp x Cơ Phát.Ngôn Chí : Hoắc Ngôn x Trịnh Chí.Mị Thiên : Chung Vô Mị x Bùi Vân Thiên.Thâm Bình : Lâm Thâm x Hoàng Vệ Bình.Nham Quân : Phương Nham x Cố Trì Quân.Chuyện kể về tiểu khu vui vẻ nơi mà các cặp đôi đang sinh sống.fanfic chỉ nằm trong trí tưởng tượng của tác giả.Vui lòng đừng mang đi nơi khác.…
đại khái là quá trình cua nhau và yêu đương của hai bạn trẻ…
Đang trong trại thái cố gắng 200% sức lực để hoàn thành. Hứa không drop, chỉ là lâu lắm mới có chương mới nha:33.Góp ý nhẹ nhàng, vui dẻ nha.…
Đây là group chat U23 của tụi mình. Thật ra là một group roleplay, nhập vai vào bias mình yêu thích trong U23. Mình up lên những thứ hài hước trong group.…
Từng group chat riêng lẻtruyện có các từ ngữ không văn minh, không đọc thì lượn đi cho nước nó trong nhémn bình luận nhiều vào ủng hộ mình nhalười nên drop, nào siêng viết tiếp------------------------------------------truyện được viết với mục đích giải trí, không liên quan đến chính trị hay lịch sử…