thay mọi cô gái, em yêu anh <3
zang lake cũng biết iu hỏ ? ‼️ textfic, nóy bậy hơi nhìu, chẻ chow, có thể gây khó chịu…
zang lake cũng biết iu hỏ ? ‼️ textfic, nóy bậy hơi nhìu, chẻ chow, có thể gây khó chịu…
Aesop Carl nhìn Eli Clark, trong đôi mắt của cậu xuất hiện nhiều hơn hai chữ "hối hận". Cậu biết những gì mình đang có đối với anh là tội đồ bất diệt, là cái thứ cảm xúc kinh hoàng giày vò và chính nó sẽ là thứ xé xác cậu ra làm trăm mảnh, giết chết Aesop kể cả trong giấc ngủ nông nhất.Điên rồ. Cậu yêu anh tha thiết. Aesop Carl yêu nhầm một kẻ đã có người thương. Author: Dũng Sĩ Giết RồngThể loại: Fanfic, ngược, HE, 1x1, tam quan sụp đổ 💁🏼♀️…
"They say that you only fall in love with them, bad boys. If that's so i'll be surrender 'cause i'm even worse."…
Maverick /ˈmæv.ɚ.ɪk/ ➥ a person who thinks and acts in an independent way, often behaving differently from the expected or usual way…
Xào xạcTiếng lá cây đung đưa khi cơn gió thổi qua, hai bóng dáng đứng dưới góc cây trên một ngọn đồi nhỏ.Thiên nhiên tươi tốt, gió thoảng qua một bầu không khí trong lành dễ chịu, dịu nhẹ hương thơm của cây cỏ và hoa.Hai bóng dáng bắt đầu rời đi khỏi ngọn đồi, thiên nhiên lay động, gió thổi qua mang theo những cánh hoa bay đi theo hướng mặt trời lặn, những cành cây đung đưa như vẫy tay chào tạm biệt người bạn mới đến mà đã lại rời đi.Một người, một rồng cùng nhau trên đường đi chu du khắp nơi trên thế giới.▸ Oneshot với nhân vật chính là những đứa con của tôi. Xin đừng nhầm lẫn đó là Cale với Raon.▸ Dòng thời gian ???▸ Category: Supernatural, Fantasy, Isekai, Adventure, Gender bender, ...▸ Rating: 14+▸ Warning: siêu dài + ooc!…
Có lẽ ở một thời điểm khác , chúng ta đã là của nhau ?Vy đã leo lên đến tầng thứ 42 của những tòa nhà lấp lánh, nơi cô có tất cả: danh vọng, tiền bạc và sự ngưỡng mộ. Nhưng khi đứng ở đỉnh cao đó, cô chợt nhận ra dưới chân mình chỉ toàn là vực sâu. Cô đã chạy quá nhanh, nhanh đến mức đánh rơi cả người đàn ông duy nhất từng ôm lấy cô giữa những đêm đông buốt giá.Hoàng vẫn ở đó, dưới những bậc thềm cũ kỹ thấm đẫm nước mưa, ôm giữ đôi giày sneaker đã sờn rách và một tình yêu không còn nhịp điệu. Anh chọn cách "giậm phanh" để được sống, còn cô chọn nhấn ga để rồi lạc mất chính mình.Một cuộc gọi nhỡ lúc hai giờ sáng. Một cái chạm mắt tình cờ dưới ánh đèn neon trắng lóa của cửa hàng tiện lợi.Liệu chúng ta thực sự "sai thời điểm", hay chỉ là đã quá mệt mỏi để cố gắng hiểu nhau một lần nữa?Một câu chuyện về sự cô đơn công nghiệp, những đôi giày không còn cùng nhịp, và hành trình tự chữa lành giữa lòng đô thị rực rỡ nhưng lạnh lẽo.…
tất cả các oneshot trên acc @naynolochai được reup tại đây…
Stimulant | Tạm dịch : Chất kích thích |#Tag : JackNaib, SvenCla (Svengali - Clarity), ABO,... -------------------Nightangle nhàm chán, tạo nên một thế giới mới cho thú vui của mình. Đưa họ vào hai lựa chọn chết người, và nhìn họ vùng vẫy trong tuyệt vọng. " ProsisSce ấy hả, nó là thứ có thể vừa mang cho cậu một sức mạnh khủng khiếp. Nhưng lại có thể giết cậu trong vòng một nét vẽ của tôi đấy."" Bà ta có bảo với tôi, Omega tương xứng đã đếm trên ngón tay rồi. Đằng này, lại là một Omega nam. Không khỏi khiến khu nghiên cứu lúc đấy có chút xáo trộn."" Cậu thừa biết rằng... Cậu không thoát khỏi đây được mà."" Nếu chọn giữa tôi sống hoặc mọi người an toàn rời đi. Thì tôi chọn cái lựa chọn sau cùng hơn..."#Highest Ranking : #2 idv & #5 jacknaib_K O U D A_…
Tên gốc: 【Dickjay】金枝与夜行鸟Tác giả: unico_12956Summary:* Smith vợ chồng ngạnh, vô siêu năng lực giả nhưng có nghĩa cảnh thế giới quan*ABO, Alpha cánh xOmega thùng, Jason chưa bao giờ bị thu dưỡng*kontim đề cập* hậu kỳ có NC-17, Mpreg ám chỉ----Dick lần đầu tiên nhìn thấy Jason thời điểm đúng là hắn xưng hô chính mình vì thụy khắc lúc ấy, không lâu trước đây hắn ở một lần nhiệm vụ trung bị một thương kích trúng phần đầu, may mắn sống sót sau lại mất trí nhớ, không muốn thừa nhận chính mình quá vãng nhân sinh còn rời nhà trốn đi chạy tới thành phố kế bên Blüdhaven.Lúc đó hắn đối chính mình tồn tại tràn ngập mê võng, cơ hồ là ở vào hắn 25 năm trong cuộc đời nhất thung lũng thời kỳ, hắn mỗi ngày ngâm mình ở một nhà tên là "Lãng tử" quán bar, mà Jason · đào đức là nơi đó bartender.Jason có một trương tuổi trẻ anh tuấn mặt, hơi cuốn tóc đen cùng màu lam đôi mắt làm người rất khó không chú ý đến hắn, nhưng hắn đãi nhân tiếp khách cũng không thập phần nhiệt tình, đại đa số thời điểm liền ở sau quầy làm chính mình sự, tuyết khắc ly lay động, lượng đồ uống rượu tung bay, sau đó an tĩnh mà đem điều phối tốt rượu Cocktail đặt ở trên quầy bar, chỉ có mấy cái khách quen tới khi mới có thể nhấp miệng cùng đối phương nói giỡn vài câu.…
zang lake cũng biết iu hỏ ? (p2)‼️ textfic, tục, chẻ chou, nội dung có thể gây khó chịu.…
Tên truyện: Ba Đêm Canh QuanTác giả: Buổi Sáng Ăn Hủ Tiếu No RồiThể loại: Miền Tây, tâm linh, kinh dị, thế giới cõi âm, hư cấu, namxnamSố chương: Khoảng 50 chươngGiới thiệu:Thế giới cõi âm sau khi con người chết đi là một điều hết sức bí ẩn. Không ai biết hương hồn người đã khuất sẽ đi về đâu, và bên kia Địa Phủ có những gì...Linh hồn vừa khỏi rời xác rất yếu ớt, vẫn chưa ý thức được mình đã chết, dễ bị cô hồn dã quỷ dụ dỗ, dẫn đến không thể quay về hưởng lễ cúng của con cháu hay xuống Âm Phủ đầu thai như lẽ thường. Nên ở miệt dưới có một nghề gọi là "Canh quan".Những người làm nghề này có một sự liên kết đặc biệt với thế giới cõi âm, có thể xem là người hộ tống hương hồn xuống Địa Phủ. Hiển nhiên, theo truyền thuyết thì việc dẫn độ vong linh là do câu hồn sứ giả Ngưu Đầu Mã Diện đảm nhận. Song, người chết nhiều vô kể, quỷ hồn càn quấy cũng hằng hà sa số, nên trước khi xuống đến U Minh và được Ngưu Đầu Mã Diện tiếp nhận, đa số vong linh đều lạc lõng không biết đi đâu về đâu.Nhiều người tin, muốn thân nhân đến U Minh Thủ Phủ suôn sẻ, đầu thai kiếp khác thật êm ấm, sẽ mời những người này về để dẫn dắt và bảo vệ linh hồn được an toàn suốt dọc đường. Vài người không có sự hình dung về âm giới, nghĩ chỉ cần mời sư thầy làm lễ cầu siêu theo tục lệ thông thường là đủ. Hoặc đôi khi nhà nghèo quá, không có tiền mời thầy, họ chỉ biết chắp tay vái xin bề trên che chở mà thôi.Character Sketch: Sen ArtBackground & color render: Thắng KimTypo: Suý Phù…
minghao thấy mình cần phải khiếu nại cái anh chủ cửa tiệm wỉ wái vì đã bỏ lọ tình dược màu hồng phấn trông điệu đến phát ớn. ૮꒰ ⑅ ' ' ⑅ ꒱ა 🌷 highest ranking:- #1 in cheolhan ୨୧- #1 in seoksoo ୨୧- #1 in seventeen ୨୧- #1 in soonhoon ୨୧- #1 in verkwan ୨୧- #1 in textfic ୨୧…
Hoàng Nhân Tuấn x Jinnie (you)…
Một Elf hồi phục với chứng PTSD, một Slime vua ảo tưởng về Harem và một đại tội ma tộc luôn bị dằn xé bởi tội lỗi. Sau khi tái sinh vào thế giới Fantasy thì ba người bạn lại bị mắc kẹt trong những thân xác quái gỡ, nơi mà họ phải đối diện với chính mình và cả hiện thực tàn khốc trước mắt đồng thời cố gắng để giữ phần nhân tính đang yếu dần theo thời gian.- Lưu ý là tới chap 6 mới có xuất hiện nhân vật gender bender nha và các bạn yên tâm đi, đó cũng là một trong các nhân vật chính…
Hình như Thuận và Triêu là người yêu?!Đùa đó,Nhưng đấy là sự thật trong fic tôi._Fandom: Identity V._Ship người thật nhưng việc không thật, đừng lú lẫn giữa fic tôi với ngoài đời. _Họ chả yêu nhau ngoài đời nhưng trong fic tôi họ sẽ đã và đang yêu nhau._Sẽ có một vài thông tin sai sót, xin lỗi nếu làm các bạn khó chịu.…
Ruthy nín lặng, đôi mắt vô hồn nhìn về xa xăm hệt như đang cầu xin một thế lực vô hình nào đó đến cứu mình, đôi môi nứt toạc khô khốc khẽ run rẩy. Cậu bé thấy chị mình im lặng, càng tiếp tục gào thét trong điên cuồng: "Chúng không có thật! Những nghi lễ mà chị làm, những thứ mà chị mất công tìm hiểu, tất cả chỉ là một thế giới ảo mà thôi. Người chị đáng lẽ ra phải tôn kính chính là ba mẹ mới đúng, chứ không phải là một gã người dưng chỉ tồn tại trong truyền thuyết!" Cổ họng cô gái nghẹn ứ, khóc không ra tiếng. Trong cơn điên loạn, cô rút chiếc châm cài tóc sắc nhọn trong túi quần đâm thẳng vào ngực Jonathan rồi lắc đầu quầy quậy, khóe miệng khô khốc liên tục lẩm bẩm những câu từ hỗn độn. "Không phải thế đúng không?" "Cậu ta đang nói dối đúng không, Slendy..." "Ngài có thật đúng không hả? Slenderman!" "Trả lời tôi đi! Ngài thực sự tồn tại đúng không?" Nước mắt mặn chát giàn giụa trên gương mặt nhăn nhó tuyệt vọng của cô bé. Chẳng có Slenderman nào đáp lại hết. Tất cả những gì vang lên chỉ là tiếng lá cây xào xạc, hệt như khu rừng này cũng đang chế giễu cho sự ngu ngốc và dại dột của cô. Máu từ vết thương rỉ ra ướt đẫm ngực áo Jonathan. Cậu khụy xuống, nằm im bất động, đôi mắt xót thương nhìn chị gái đang gào thét tên của Slenderman trong vô vọng... (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
"tao chưa từng nghĩ đến việc giết người. cho đến khi tao nhận ra, kẻ tao đâm hàng đêm trong giấc mơ lại đang dùng chung một cơ thể với tao.""mẹ tao dạy, người biết ơn là người sống biết trước biết sau. nhưng mẹ không dạy, nếu nợ đời một..."- nhật ký không ngày tháng, bị xé rách, tìm thấy dưới gầm bàn thứ 35 lớp 11 anh.có những giấc mơ mà khi tỉnh dậy, người ta sẽ quên sạch.lam an tịch cũng vậy. nó chỉ nhớ mang máng về một hành lang dài hun hút, ánh đèn huỳnh quang chớp tắt kêu rẹtttt... và mùi máu tanh nồng ghim chặt lấy cuống họng. mỗi sáng thức dậy, cơ thể nó mệt rã rời, hai khớp cổ tay nhức nhối như vừa dùng hết sức bình sinh để siết chặt một vật gì đó suốt cả đêm.nhưng rồi thực tại vẫn tiếp tục lặp lại một cách trơn tru và dối trá.nó vẫn đi học. vẫn là cô lớp trưởng ngoan hiền, học giỏi của lớp 11 anh. vẫn dành trọn thứ tình cảm giấu kín cho phạm diễm quỳnh-cô bạn thân xinh đẹp, ngây thơ và đáng yêu.mọi thứ đáng lẽ sẽ mãi hoàn hảo như một bức tranh tĩnh vật, cho đến khi một học sinh mới chuyển đến.kẻ thô kệch, béo tròn, da dầu bóng nhẫy và mang một cái tên mà mỗi lần người khác cất tiếng gọi, tai tịch lại rền lên những âm tần méo mó: kỵ. kỳ? ký!từ ngày kỳ xuất hiện, con số sĩ số trên góc bảng lớp 11 anh bắt đầu khiêu vũ. lớp học vắng dần. từng người một. rất chậm. rất lặng lẽ. nhưng không một ai nhận ra sự biến mất của họ, ngoại trừ tịch.và đêm nào cũng vậy, trong cơn mê sảng đầm đìa mồ hôi lạnh, tịch lại thấy mình đứng ở cuối hành lang...…
"hằng đêm tôi vẫn nhớ mùi gỗ tuyết tùng len lỏi đến từng giác quan khi tôi vùi mình trong vòng tay em, ấm áp và an toàn.còn em, em có còn nhớ cái mùi linh lan trong trẻo mà em luôn cười khúc khích mỗi khi ngửi thấy trên mái tóc người em từng thương không? chắc là em không biết đâu, nhưng hương linh lan ấy đã chết từ cái ngày em rời đi mất rồi. những gì còn lại chỉ là cái mùi lạnh lẽo đến gai người của tro tàn, của những đêm mưa nức nở trong nhung nhớ."----angstrecommended music: somebody that you loved- bruno martini & new hope club…
°Nơi hội tụ những thứ liên quan đến creepypasta, các nghi thức tâm linh và những nỗi sợ hãi của bạn...°Quy luật khi vào thăm động:·Tự do bình luận nhưng hãy bình luận một cách văn minh.·Có góp ý gì về động thì cứ tự do góp ý, không giới hạn.*Không dùng từ tục tĩu, chửi bậy, thiếu tế nhị khi bình luận về Động, nếu thấy mình sẽ thẳng tay xóa bình luận để giữ lại sự trong sạch cho Động.·Nếu thích động hãy bình chọn, theo dõi cập nhật của động và giới thiệu động cho bạn bè.·Đừng vào xem chùa động, chủ động buồn lắm :(°Cảm ơn quý khách đã ủng hộ động ^^…