[[QuanxixMakima]] Ngu Ngốc.!
⚠warning OCC‼️…
⚠warning OCC‼️…
Là truyện VN hiện đại. chi tiết truyện thế nào thì đọc truyện là biết.…
Truyện này không phải là truyện, đây là những hoạt động và cuộc sống hằng ngày của tôi... Và Những câu truyện mà tôi viết là HOÀN TOÀN LÀ SỰ THẬT .…
Chi và Dương quen nhau từ lâu rồi, nhưng vì vài sự cố đã khiến hai người xa nhau. Nhưng không vì thế mà mọi chuyện kết thúc....…
à thì đây là phần chuyện khác của call of Duty mw3 , do không ưng cái phần chơi gốc cho lắm=) Nội dung của phần chuyện này được dựa theo nguyên tác nha…
Chỉ là những oneshot của OTP TakeruxMako.…
[Tình đầu của nhau] [nam x nam] [Đời thường chữa lành] [Tình yêu đô thị] [Thanh xuân vườn trường] [Furry/Người thú] [Hài hước mặn mòi] [Mưa dầm thấm lâu]Năm 2778, Trái Đất bị càn quét bởi một cơn sốt "thú hóa", lặng lẽ mở ra kỷ nguyên nơi con người và người thú cùng chung sống.Lê Lôi là một cậu người thú hệ hổ mang chuẩn phong cách "tứ chi phát triển, bài tập vứt xó". Sở hữu chiều cao tận hai mét mốt nhưng lúc nào cũng toe toét nụ cười ngu ngơ, trông cậu chàng chẳng khác gì một con mèo bự đi lạc vào trường cấp ba. Trong khi đó, Nguyễn Diệp là một người thú hệ chó Samoyed với thành tích luôn vững vàng trong top 10 của lớp, lại còn cực kỳ được lòng mọi người. Dáng người tròn trịa cùng nụ cười hiền khô khiến cậu được cả khối phong làm "cục bông chữa lành biết đi".Một sự cố bóng rổ trong tiết thể dục đã vô tình kéo hai người lại thành "bạn bè" - mặc dù Lê Lôi cứ đinh ninh cả hai đã là anh em chí cốt vào sinh ra tử, còn Nguyễn Diệp thì chỉ thấy cái nếp nhăn trên não của con hổ này kì cục tới mức làm người ta nhức đầu."Sao cậu cứ bám theo tôi mãi thế?""Tôi đang nghiên cứu thói quen sinh hoạt của loài hổ.""...Tôi là người.""Cậu chắc chưa?"Từ những ngày tháng ở cạnh nhau đầy trái khuấy thời cấp ba, cho đến lúc tình cờ gặp lại khi cả hai đã ra trường lăn lộn với đời; từ khoảng thời gian dè dặt dọn về sống chung, cho đến lời tỏ tình ngốc nghếch vào một đêm bình thường nào đó. Hai anh chàng "trai thẳng" đã từng bước xích lại gần nhau giữa những ngày tháng đời thường dở khóc dở cười.…
-----[ Trích đoạn 1 ]-----"Nữ nhân chúng ta không có khả năng khống chế sinh mệnh của mình, không thể làm đại thụ một thân đón gió, chỉ có thể làm ngọn cỏ đầu tường thuận theo thiên ý mà thôi. Lúc cần phản kháng, tuyệt mệnh cũng không tiếc, bất quá còn có thể hi vọng thì không nên từ bỏ. Nữ nhân a, rất dễ mềm lòng, chỉ cần muội chưa yêu nam nhân khác, ở gần hắn lâu ngày, chỉ cần có biện pháp khiến hắn yêu muội, sủng muội thì muội cũng sẽ không bài xích hắn nữa. Bất quá cũng không nên chỉ biết thuận theo mà đánh mất chính mình. Hắn yêu là yêu con người của muội lúc này, chỉ cần muội đừng quá phận thì hắn sẽ không bạc đãi muội. Không còn sống ở nhà được nuông chiều nữa, gả ra ngoài phải biết nhu biết cương, biết phải biết trái, làm việc phải có chừng mực, đừng vì một phút bốc đồng mà hại mình hại người."-----[ Trích đoạn 2 ]-----"Nhiều năm qua, tuy rằng Huyết Kiếm luôn miệng kêu phải sống tốt để nguyền rủa bọn ta nhưng ta hiểu rõ, hắn kéo dài sự sống là mong được gặp lại Thanh Nhi một lần, nếu không, một sát thủ bị phế bỏ gân cốt như hắn, căn bản không có khả năng chấp nhận sống như phế vật như vậy, từ lâu đã tự kết liễu rồi. Bây giờ ta thả hắn ra, để hắn biết được nàng không còn, vậy tự hắn cũng sẽ không muốn sống nữa, nếu cuối cùng cũng chết, chi bằng ôm hận chết trong tay ta, đỡ được nhiều bi thương thống khổ. Chết là hết, so với kẻ sống trong hối hận như ta, hắn có phúc hơn nhiều."----------…