Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Điệu nhảy thứ 18:00 của Chodeft. Tác phẩm thuộc project "Our Dance" mừng sinh nhật tuyển thủ Deft.warning: có hint của Hyukkyu và Kyungho, cân nhắc trước khi đọc.mô tả truyện: Jeong Jihoon phát hiện không chỉ nan y mới khiến tim đập nhanh.…
Hồng trần nhân gian rối rắm sợi tơ hồngChưa lần ra không có nghĩa là không tồn tạiTìm được rồi ắt sẽ trăm năm vẹn toànĐã có duyên thì ngồi thôi, tình cũng tới.…
có những điều jeong jihoon vĩnh viễn không thể nói với ryu minseok. vì thứ tình cảm đang tồn tại bên trong anh thật sự đang mục nát theo từng ngày. mà dù có thể nói ra, ryu minseok cũng chẳng nhìn về phía anh. bởi jeong jihoon biết, ryu minseok vốn đã có mặt trời mà em cần. warning:- oneshot.- ngược, se.- dont resport/reup.…
Từng là đồng đội cũ, giờ đứng ở hai chiến tuyến khác nhau, Jihoon và Wangho vẫn vô tình vướng vào quỹ đạo của nhau. Một người luôn cứng đầu, giấu đi mọi cảm xúc; một người kiên nhẫn, lì lợm và chưa từng bỏ cuộc. Giữa áp lực thi đấu và những khoảnh khắc đời thường, cả hai dần tìm thấy điều quan trọng hơn cả chiến thắng - một nơi gọi là "nhà"…
~ Khúc giao hưởng thứ năm vang lên tại Via Lattea ~Tác giả: 十二来了全吃了 (lifepeers via lofter)Truyện chuyển ngữ ĐÃ có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup truyện.Dịch: QT + Google TranslateEdit: DaisyMình chỉ chuyển ngữ, không dịch, độ chính xác không đảm bảo 100%. Mọi người có thể vào Lofter ủng hộ tác giả ^-^.…
Truyện gốc: Tượng tâm. Tác giả: Mao Hậu.-Truyện kể về Lee Sanghyeok đang trong quán Bar bàn bạc công việc thì sẵn tay cứu giúp một cậu bé bẩn thỉu, vốn chỉ là sẵn tiện tay cứu giúp mà thôi nhưng mà không ngờ khi nhìn thấy vết súng sau lưng cậu bé lại khiến cậu nhớ đến ký ức năm mười lăm tuổi của mình. Cậu bé ấy cái tên của mình cũng không nhớ, thế là Lee Sanghyeok đặt cho cậu bé cái tên Jeong Jihoon. Kể từ hôm đó, bên cạnh Lee Sanghyeok có thêm một người yêu nhỏ tên Jeong Jihoon.Thật nhiều năm về sau, bác sĩ Kim cười nhạo y, tim người ta thì không muốn, còn góp cả tim mình vào, ông chủ Lee, vụ buôn bán này không có lời nha. Nhìn cậu trai tuấn tú ở trong bếp nấu cơm, Lee Sanghyeok buồn bực nghĩ, rõ ràng lúc nhặt về chỉ là một con rùa đen nhỏ không nhận nổi mặt chữ, sao mới chớp mắt đã biến thành chó săn lớn thấy mình là nhào tới rồi?…