Fanfiction 2hyun - Behind the scenes
10/7/16 - 3/8/16…
10/7/16 - 3/8/16…
Một đôi mắt sói sâu thẳm luôn đau đáu, hoang hoải giữa đêm trăng mờ ảo liêu trai, đôi mắt đó tạo thêm sự cuốn hút cho khuôn mặt lãng tử của người đàn ông đang ở độ tuổi trung niên. Đàn ông trẻ mỗi người có một nét cuốn hút riêng biệt, nhưng họ chỉ tạo được sự cuốn hút cho độ tuổi nào đó thôi. Đàn ông trung niên chỉ một số ít còn giữ được nét cuốn hút, nhưng ai còn giữ được thì thật sự là một loại bom nguyên tử. Ngoài vẻ điển trai mặn mòi ra, họ còn luôn làm trái tim yếu mềm của phụ nữ mềm nhũn thêm với sự thấu hiểu và đồng cảm. Sự cuốn hút cực kỳ đặc biệt đó có thể phá hủy những trái tim phụ nữ ở mọi lứa tuổi. Khả Vy thật không ưa những người đàn ông quá cuốn hút như thế! Đúng ra họ chẳng có lỗi gì! À, có chứ! đó là cái lỗi "sự hấp dẫn khó cưỡng", cái lỗi duy nhất của những người đàn ông hấp dẫn.…
Tớ viết vì sở thích thôi mấy cậu thấy dở quá thì bỏ đọc lun cho đỡ tốn time nhé:>hihihi . Bật mí là tớ siu thích thể loại mĩ top nhé kiểu kawaii , dthw mờ nội thất bên trong thì tâm cơ , chiếm hữu đồ đó:3 lạ nhỉĐang trong công cuộc tìm bìa truyện nhéeeee…
Nhã Vy Lưu: Cảm ơn anh Huấn Bùi Gia đã theo dõi truyện của Nhã Vy. Đằng sau sự hào nhoáng của "Việt Kiều" là những cái đau cào xé tâm can. Mong anh và đọc giả thông cảm cho "Việt Kiều", như chúng ta đã từng thông cảm cho chị Dậu đã bán con của mình!Hang Nguyen: Viết hay lắm. Tác giả đã lồng vào câu chuyện như cuộc sống và tham vọng của con người, cái giá quá đắt...Nhã Vy Lưu: Chị Hang NguyenNăm 1993 Đức và Việt nam ký hiệp ước những người tị nạn mang quốc tịch vn phải trở về quê hương. 1994 Đức ban hành điều luật cho người Việt lao động được gia hạn năm một và được phép tự tạo công ăn việc làm để ở lại. Thì đồng thời phía Đức bắt đầu có những cuộc bắt bớ thử nghiệm không nói trước. Từ 1994 đến 1999 là thời kỳ cực kỳ đen tối của người Việt tị nạn gồm đại đa số sang từ các nước Đông âu, bao gồm cả đông Đức cũ đã xin tị nạn. Họ là những hoàn cảnh thật sự đáng thương. Những câu chuyện em viết đây đều thật 100%, có chăng khi vào truyện em chỉ nhân văn họ lên một chút mà thôi. Hôm vừa rồi con gái lôi đi phố mua cho mẹ ba cái áo, rồi mẹ con đi ăn, vô tình gặp lại cô ấy làm việc trong đó nên về em viết truyện này. 20 năm trước em từng rất ngưỡng mộ cặp vợ chồng trẻ đó, họ xinh đẹp cao ráo, rất đẹp đôi. Vậy mà bây giờ nhìn cô ấy chẳng còn chút xinh đẹp nào của ngày xưa. Nếu chưa từng biết nhau chắc em sẽ gọi cô ấy bằng chị mất. Có nhiều hoàn cảnh còn bi đát hơn cô ấy nhiều. Họ đáng thương lắm…
Thể loại: xuyên không, cổ đại, sủngMuốn thư bỏ vợ? Đi ! Thị tẩm bảy đêm, làm cho Bổn Vương thoả mãn sẽ thành toàn ngươi ." Mặc Liên Thành nhẹ nhàng ném xuống dưới tạc đạn lời nói . Khúc Đàn Nhi khuôn mặt nhỏ nhắn xoắn xuýt , lắc lắc khăn tay nhỏ cắn răng một cái , gật đầu. Vì vậy , khóa cửa , rơi cửa sổ . Bảy ngày bảy đêm ... Xong việc về sau, Khúc Đàn Nhi không đứng dậy được lại duỗi ra bàn tay nhỏ bé hỏi thư bỏ vợ , không ngờ."Bổn Vương không hài lòng , lại một lần bảy đêm nữa ..."Bát Vương Gia Mặc Liên Thành nhíu mày nói: "Bản Vương nói một, ngươi liền không thể đáp hai." "Vâng." Cái kia nàng đáp ba là được, cũng không phiền phức."Bản Vương muốn ngươi hướng đông, ngươi không thể hướng tây." "Vâng." Khúc Đàn Nhi lại dịu dàng ngoan ngoãn gật đầu, không thể hướng đông cùng hướng tây, cái kia hướng nam bắcTruyện chưa hoàn bên Trung đến chương 5000 mấy rồi.Mọi người nhớ bình chọn cho mình để mình có động lực nha. Cảm ơn mọi người 💓À, truyện đã được chuyển thể thành phim Song thế sủng phi 1-2. Mong mọi người ủng hộ .…
Góc tâm trạng là nơi giao lưu, là nơi chia sẻ những niềm vui nỗi buồn, là nơi giải đáp những thắc mắc về Team. Bạn có nỗi băn khoăn muốn tìm câu trả lời? Bạn có niềm vui và muốn chia sẻ với mọi người? Hãy gửi những nỗi lo, nỗi buồn, niềm vui, những thắc mắc của bạn vào hòn thư của Team. Team sẽ giúp bạn chia sẻ nó và đưa ra nhưng lời khuyên, lời chúc cho bạn... #YAD_Team…
Về 1 thành phố bị đắm chìm trong những người bị nhiễm căn bệnh lạ,tấn công,ăn thịt người khác.Căn bệnh lây lan nhanh đáng kể.Liệu có ai sống sót được sau đại dịch này ?…