Câu 2.Trình bày những đk LSXHVN cuối XIX đầu XX tác động đến sự hình thành TTHCM
…
Anh chàng Bạch Tuộc và cô nàng Dưa Hấu đáng yêu tính tình mất nết :))))Biệt danhh chứu khôngg phải là con Bạch Tuộc với trái Dưa Hấu nha 💓Một câu chuyện tình dễ thương tưởng chừng chỉ có trongg mơ giữa hai anh và " chị " :> kém nhau 5 tuổi…
SE,ngược,ngôn.Lưu ý:Đây chỉ là truyện và kh hề có thật.Nếu kh thích có thể lướt qua ạ!Ý tưởng thì mình xin của bạn tg bộ truyện"Sau Tất Cả Em Vẫn Cô Đơn"Chưa có sự cho phép ạ…
Từng yêu các anh thật lòng là cô ấy. Từng thương các anh thật lòng là cô ấy. Từng khóc vì các anh là cô ấy. Từng đau lòng vì các anh là cô ấy. Nhưng cô ấy nhận lại được điều gì, sự khinh bỉ và chán ghét của các anh sao. Nhờ cô ấy, tôi mới được sống lại lần nữa. Biết được kí ức của cô ấy khiến tôi hận các người. Tôi sẽ trả thù. Các người thấy tôi thay đổi lại quay sang nói yêu tôi, khiến tôi rung động nhưng tôi đã hứa với cô ấy sẽ trả thù. Tôi nên yêu hay hận.…
Truyện: Đừng đem ta bẻ congTên gốc: 别把我掰弯Tác giả: Thanh Lương Thủy TinhEdit: linhchi180904Thể loại: Đam mỹ, thanh xuân vườn trường, có H (có rape).CP: Hứa Chí Văn × Mạc Tiểu Qua Nguồn raw/QT: QAQ TeamĐộ dài: 68 trang Số chữ: 37152 chữLịch ra: Chăm lắm thì từ 1 đến 2 trang một ngày.Edit dưới sự cho phép của nhà cung cấp bản raw/QT, chưa có sự cho phép của tác giả, yêu cầu không mang đi dưới mọi hình thức, truyện được edit với mục đích phi thương mại. Hè rảnh rỗi thì làm chơi chơi thôi, thấy chưa có ai edit nên mình quất luôn. Đây là lần đầu mình edit, vã lắm chỉ đúng khoảng 50-70% .Truyện không có văn án, giới thiệu đại khái là thụ và công từng học cùng nhau từ bé đến sơ trung, vì một sự cố mà hai người trở thành kẻ thù không đội trời chung. Lên cao trung thụ chuyển đi nơi khác, sau 3 năm, hai người học cùng trường đại học và chung một ký túc xá. Công ngày thường vui vẻ hòa đồng tốt tính, mục đích thực sự là cúc hoa mình đã nhớ thương 13 năm. Thụ bởi vì hắn đối xử tốt với mình mà đem kẻ từng "cướp" người trong lòng trở thành bạn tốt. Vậy mà, vậy mà hắn dám...........Được đăng tải lên Mangatoon và Wattpad.Nguồn ảnh bìa : Weibo…
những người đàn ông vô tri và bồ của ảnh…
An Chi và Thanh Viễn - hai cái tên từng rất đỗi quen thuộc trong một lớp học nhỏ nơi thị trấn Vân Xuyên. Từ bạn cùng trường tiểu học, đến bạn cùng bàn suốt những năm cấp hai, họ lớn lên bên nhau với vô vàn kỷ niệm. Nhưng rồi một ngày, An Chi phải rời xa quê hương, để lại sau lưng cả tuổi thơ và một tình cảm vừa chớm nở."Tạm biệt mối tình thời niên thiếu của tôi" là câu chuyện về những rung động đầu đời - ngây ngô, vụng dại nhưng mãi không phai. Một chuyện tình học trò không có lời yêu rõ ràng, không có hứa hẹn, chỉ có những ánh mắt, nụ cười và một quyển sổ tay kèm lời tỏ tình vào phút cuối chia ly. Sau đó là câu chuyện tương phùng...…
Sẽ như thế nào khi Kim Dokja bỗng nhiên bị thu nhỏ trong hai tuần? trích một đoạn:Sau trận chiến khốc liệt, bầu trời như bị xé toạc những ánh sáng bắt đầu len lỏi xuyên qua tầng mây xám xịt dày đặc, làn gió nhẹ lướt qua mang theo bụi sáng lấp lánh như tro sao. Cả company đều mệt rã rời sau trận chiến đấu căng thẳng ai cũng đi về nghỉ ngơi chỉ riêng Kim Dokja vẫn đứng đó Yoo Jonghyuk và Han Sooyoung vẫn ở lại để trông chừng con mực thích đâm đầu vào chỗ chết này. Vì vừa trải qua trận chiến nên Kim Dokja quyết định sẽ nghỉ ngơi một chút. Yoo Joonghyuk và Han Sooyoung vừa đi ra chỗ khác để tìm ít củi và thức ăn. Một cơn gió thổi vào trong hang động nơi mà cậu đang nghỉ ngơi. Cảm giác đầu tiên của Kim Dokja là... gió mạnh quá. Rồi cậu thiếp đi từ lúc nào không hay. Khi tỉnh lại cậu nghe thấy giọng Yoo Jonghyuk trầm thấp, cộc lốc, cùng với thứ áp lực quen thuộc nhưng thoáng trong đó là sự hoang mang và nghi hoặc."Kim Dokja?"Kim Dokja từ từ mở mắt. Cậu khẽ chớp mắt rồi hơi ngẩng đầu lên. " Yoo Joonghyuk?"Nhưng rồi cậu bỗng khựng lại. Trước mắt cậu, Yoo Jonghyuk đang... cao một cách bất thường. Không, không phải Yoo Jonghyuk cao lên mà là do cậu đã nhỏ đi.Chiếc áo khoác của mình giờ to như tấm chăn, bàn tay Yoo Jonghyuk vừa vươn tới đã đủ để nhấc bổng cậu lên khỏi mặt đất."Này... bỏ tôi xuống."- giọng hoang mang, hoảng hốt " Đã có chuyện xảy ra?"- đôi mắt yoo joonghyuk ánh lên vẻ nghi ngờ rõ rệt"Tôi mới là người nên hỏi câu đó đấy!" - giọng hơi gắt…
Con gái tỏ tình sẽ làm mất giá à? Làm quái gì có cái luật ấy chứ, mà nếu có nó cũng chẳng hơi đâu mà quan tâm. Nó quyết định sẽ đi tỏ tình với tên nhóc thua nó một lớp, làm trò cười cho thiên hạ cũng được, không sao cả, miễn rằng nó cảm thấy thoải mái hơn. Biết đâu tình cảm sẽ được đáp trả, điều kì diệu sẽ xảy ra. Chậc . . . Phải xem thái độ tên nhóc đó đã.…
ContentsINTRODUCTION: Fascinating FairiesPART ONE: The Fairy RealmCHAPTER 1: Meet the FairiesCHAPTER 2: Fairy CharacteristicsCHAPTER 3: Fairy Behavior and MisbehaviorCHAPTER 4: Fairy Relationships with HumansCHAPTER 5: Fairy TalesPART TWO: Fairies from Around the WorldCHAPTER 6: Fairies of the British IslesCHAPTER 7: Ireland's FeyfolkCHAPTER 8: Northern European FairiesCHAPTER 9: Southern European FairiesCHAPTER 10: Slavic FairiesCHAPTER 11: African, Persian, and Middle Eastern FairiesCHAPTER 12: Fairies of Asia and AustraliaCHAPTER 13: Fairies of the AmericasAFTERWORD: The Hidden Meanings of FairiesBibliographyCopyrigh***Cảnh báo: Vui lòng không mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của dịch giả…
Tình yêu học đường gà bông chớm nở khi con ve sầu cất những tiếng ca đầu mùa.Truyện hợp với những người tìm đọc một bộ học đường giải trí, không drama quá mức (có thể hơi mất não).Warning: tác phẩm đầu tay của tui, có thể có một số sai xót cũng như sạn, xin góp ý nhẹ nhàng. Tui sẽ ghi thẳng mấy lời chửi tục ra nên bạn nào hong thích xin né!!…
Em đến bên tôi ngày hoa nởKhóm lửa trong tim bỗng tuôn phừngPhớt sương trên mi hàng óng ánhThứ em mong chờ là đây chăng?Không, em rằng mình lo lắngHạnh phúc, tương lai cho đời tôiRằng em mong sớm mai mình hẹn ướcDưới bóng hoàng hôn ta thành đôi.Ngả người nương vai em trĩu nặngLòng tôi cặn phủ chốn bi aiEm sẽ nghe khi thì thầm nho nhẻVầng dương thỏ thẻ hoá làn troMặt trời hỡi mặt trời toHừng quang nhảy nhót phủ đầy bóng ai. Liệu ánh dương khất nay mai?Hồn tôi chết bảy, người rời cất đi...Hỡi tình si nhạt mơ màngNhư thiêu thân với lửa ghì nóng rangLửa tình ta giữa bạt ngànTâm dang dở, tìm bảy phần hồn xácBa phần kia nửa hoá lụi tàn.…