Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Dư Cảnh Thiên, La Nhất Châu chưa từng gặp nhau ấy thế mà lại biết nhau, rất rõ là đằng khác. hai người họ gặp nhau trong giấc mơ của mình. từ lúc mới làm quen đến lúc yêu nhau. họ không tách rời dù có ở trong mơ. " 𝘌𝘮 𝘵ê𝘯 𝘨ì? "" 𝘓𝘢 𝘕𝘩ấ𝘵 𝘊𝘩â𝘶, ướ𝘤 𝘨ì 𝘢𝘯𝘩 𝘤ó 𝘵𝘩ậ𝘵..." " 𝘋ư 𝘊ả𝘯𝘩 𝘛𝘩𝘪ê𝘯 𝘭𝘪ệ𝘶 𝘵𝘢 𝘤ó 𝘨ặ𝘱 đượ𝘤 𝘯𝘩𝘢𝘶 𝘬𝘩ô𝘯𝘨!?"" 𝘌𝘮 𝘺ê𝘶 𝘢𝘯𝘩, 𝘳ấ𝘵 𝘺ê𝘶 𝘢𝘯𝘩. "" 𝘛𝘩𝘪ê𝘯 𝘕𝘩𝘪, 𝘦𝘮 𝘤ó đồ𝘯𝘨 ý 𝘨ả 𝘤𝘩𝘰 𝘢𝘯𝘩 𝘬𝘩ô𝘯𝘨?... "…
Metallon City - thành phố của kim loại, ánh sáng và những lời dối trá. Nơi con người và máy móc sống cạnh nhau, nhưng cái gọi là "bình đẳng" chỉ tồn tại trên các tấm biển quảng cáo hologram treo lơ lửng giữa trời. Trên cao, những tòa tháp kính lấp lánh như thiên đường nhân tạo, che giấu cả một hệ thống mục ruỗng. Còn dưới đáy, sau lớp tường chắn độc hại, Khu Phế Liệu trải dài như một bãi rác của thành phố: mê cung sắt vụn, chợ linh kiện lậu, đấu trường đẫm máu và những con phố đỏ rực trong hơi dầu nóng.Giữa đống hỗn mang ấy, có một nơi luôn mở cửa cho bất kỳ ai bước vào ,kẻ sạch sẽ hay dơ bẩn. Ở đó, chỉ cần bạn có tiền, mọi yêu cầu đều được đáp ứng.Đến với chúng tôi - không luật lệ, không rào cản, không phân biệt.…
Những suy nghĩ thoáng xuất hiện trong phút chốc rồi bị những bộn bề cuộc sống cuốn trôi. Không phải là truyện chỉ là chút tâm sự nhỏ của tôi trong bể trầm luân.…
CẢNH BÁO: BÁCH HỢP (nữ♡nữ)Lần này không phải là một char nào hết mà là chính một cặp đôi tôi tự nghĩ, tự vẽ tự viết về cuộc đời của chúng. Dù sao cũng không ai biết tôi sống ẩn trên này nên post lên zÔi truyện 2 3 trời năm rồi, tôi chỉ rewrite lại vì ngày xưa nó toàn thoại, đọc chưa được dăm 10 câu đã hết truyện rồi. Nhân tiện thì đây là lần đầu mình viết truyện mang bối cảnh liên quan đến bên Tây, thật ra do lên OC là tên Tây nên phải theo lao:) Có gì sai sót mong được góp ý Tạm thời thì bìa hơi phèn vì chưa có thời gian chăm chút. Mà có khi mọi người chẳng nhìn ra hình bìa đâu ha:)…
Nếu cuộc đời của bạn chỉ là một câu chuyện được viết sẵn...Và có một ngày, bạn phát hiện ra mình có thể viết lại nó.Nguyễn Khôi - một người bình thường - bất ngờ nhận ra thế giới xung quanh chỉ là những dòng chữ.Một cây bút.Một cuốn sách vô hình.Và một sức mạnh đáng sợ: viết lại vận mệnh.Nhưng mỗi lần sửa lại quá khứ, tương lai lại biến dạng.Những con người biến mất.Những ký ức chưa từng tồn tại.Và một thế lực bí ẩn đang cố ngăn anh chạm tới trang cuối của số phận.Khi người viết trở thành nhân vật...…
Tình cờ nghe được những lời lẽ hay về một câu chuyện , tôi đã quyết định viết lại bằng cảm xúc của bản thân trong một buổi chiều có vài cơn mưa rào tí tách ..…
This is a series of novels named after a large family that is very popular and written in 1999.This novel is arranged with a fairly long typewriter about two princesses Lizzy and her sister.Elizabeth…
Tác giả: Ueki" Dưới một khe vực sâu có một chàng trai đang chồm người nắm lấy chiếc nôi có một em bé và tay kia thì nắm lấy cô gái bé hơn anh một chút.- Anh hãy thả em ra đi!- Im ngay!!Phía sau là một tên côn đồ đang giữ tay một người phụ nữ và hình như đó chính là mẹ của đứa trẻ đang nằm ở chiếc nôi kia.- Xin em hãy cứu lấy con chị, hôm nay chính là ngày thôi nôi của nó.Tên con đồ nắm lấy tóc cô và cất tiếng cười vang: - Ha ha, mày chỉ có quyền lựa chọn một hoặc hai.- Anh hãy thả em ra, em sẽ không sao hết.Anh hét lên: Em hãy im đi, nếu như rơi xuống thì chỉ còn có đường chết thôi.- Làm ơn hãy cứu lấy đứa nhỏ, nó không có tội.Nhưng khi cô vừa dứt lời thì người đàn bà kia liền nói:- Mày im đi con khốn, tao không mượn mày lo cho con taoNghe vậy, cô gái kia liền đưa mắt liếc lên trên như đang tức giận cô gái mới phát ngôn lúc nãyTên kia cười khì thêm một cái nữa, đá mạnh một viên đá lại chỗ tay anh thanh niên đang cầm nôi và thế là... nó rơi xuống- KHÔNG~~~~~Người kia thấy vậy vôi tung tay ra khỏi tên côn đồ, tên đó liền nạt nộ cô nhưng khi cô quay lại, lộ lên ánh mắt căm thù tức giận. Tên đó nhìn mà thấy sợ hãi và sau đó kêu đồng bọn bỏ chạy. Sau khi họ chạy đi, anh thanh niên kéo cô gái lên. Cô ấy liền ôm lấy cậu ấy một cái rồi buông ra nhìn người phụ nữ mẩ con kia. Cô ta chạy lại vực sau la lớn- Con ơi, trả lời mẹ đi con àVà người ấy khóc thét lên đau đớn. Anh kia thấy vậy lại gần - Chị... -Mày câm miệng chi tao, vì nó mà mày bỏ rơi con tao à, tao nguyền rủa hai đứa bay đời đời sống …
Lưu lại suy nghĩ và ký ức trong quá trình trưởng thành của bản thân. Có những chuyện mình kể chi tiết, vì mình muốn nhớ. Có những chuyện mình viết mơ hồ, vì mình muốn quên. Đây là nỗ lực, là để sống tốt hơn, nhưng chưa hẳn có tác dụng. Nếu tìm thấy bản thân là một nhân vật mơ hồ trong dòng văn của mình, cũng đừng vội buồn, mình nói muốn quên, chẳng qua là vì biết rõ sẽ không bao giờ quên mà.Nếu tìm thấy bản thân xuất hiện thật rõ nét, thì làm ơn, trân trọng mình nhé.Ngoài nguyên do ban đầu là để giải tỏa và lưu giữ kí ức, mình sẽ cố gắng nỗ lực viết hơn nữa, vì không thể để khả năng tiếng Việt của bản thân bị mai một, sẽ không.…
Năm chàng 14 tuổi gặp nàng, lúc đó nàng vẫn chỉ là một tiểu cô nương 8 tuổi. Nàng tinh nghịch, trong sáng như ánh trăng. Vì ơn cứu mạng chàng hứa sẽ cưới nàng làm thê, một đời sủng ái mình nàng.Tám năm sau gặp lại, chàng là Thất vương gia Bắc Vũ quốc, lạnh lùng, kiêu ngạo. Một thân hoàng bào lay động biết bao trái tim cô nương.Nàng xinh đẹp, phong nhã, võ công tuyệt thế, độc y tinh thông, giang hồ lưu danh Tử Nguyệt tiên tử. _______________________________________Đêm động phòng, nàng đợi chàng cả đêm...Thì ra chàng đã có một người khác. Chàng ngọt ngào, chàng lo lắng cho nàng ta không tiếc tổn thương nàng...Vì sao ? Vì sao ? Vì sao chàng quên đi lời hứa... Vì sao tổn thương ta...…