Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
♥•.ღ°•MẢNH GHÉP KÍ ỨC•.ღ°•♥(¯'·.º-List Season-º.·'¯)☆ Season 1: Quá Khứ...☆ Season 2: Who Are You???☆ Season 3: Hạnh Phúc Nơi Đâu?Author: Mi Sang ParkStatus : On goingRaiting : 15+Casting: Kathryn, Daniel, Albie, Enrique, Jon,...Pairing : Kathniel <3 Disclaimer : Họ không phải của Au nhưng số phận của họ nằm hoàn toàn trong tay Au Genre : Chả biết nói thế nào nữa haizzzzz ... thôi thì Mem ráng đọc rồi biết nhé ... nói trước bước không qua mừ Summary : Cuộc đời là một trò chơi...Đi hết trò chơi thì trò đùa kết thúc :v…
Một tình yêu không hồi kết, dù dân gian hay địa ngục, dù cho có luân hồi chuyển kiếp thì ta vẫn mãi là của nhau. Chiếc kẹo 'ngọt' có vị đắng, cay, bùi được bóc ra ngày bảy tháng tám năm hai hai.…
Diệm Cảnh Châu, một thầy giáo nổi tiếng với thái độ lạnh lùng, nghiêm khắc và không dễ bị lay động, là giáo viên chủ nhiệm của lớp cuối cấp. Anh luôn giữ khoảng cách với học sinh và tự xây dựng một bức tường cảm xúc vững chắc quanh mình, không cho phép bất kỳ ai đến gần. Tuy nhiên, Liên Tuyết Thất, một cô học sinh cuối cấp thông minh "vừa đủ" , tự tin và luôn mạnh mẽ thể hiện sự kiêu ngạo, nhưng bên trong lại đầy ẩn ức và dễ bị tổn thương khi đối mặt với những thứ cô không thể kiểm soát, lại là người duy nhất khiến anh phải đối diện với những cảm xúc mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu. Mối quan hệ giữa họ bắt đầu từ sự quan tâm của thầy với cô trò, nhưng lại bị ngăn cản bởi sự lạnh lùng và những quy tắc không thể vượt qua…
"Ngày mai rồi sẽ tốt hơn thôi...! Bạn có bao giờ suy nghĩ, cuộc sống của chúng ta sẽ kết thúc như thế nào không? Nghe thì có vẻ điên rồ đấy. Chưa sống được một nửa cuộc đời mà lại nghĩ đến việc nó kết thúc ư? Cậu bé à! Lại bi quan quá rồi. Nhưng tại sao cậu lại nghĩ đến việc đó? Chẳng phải vì từng giây phút trôi qua, tôi - cậu bé này không có động lực để sống. Mỗi ngày khi thức dậy, đón chào tôi không phải là ánh sáng rực rỡ của mỗi buổi sớm mai, không giống như bao người khác. Chẳng có giọng nói thì thầm yêu thương nào kêu tôi dậy đi cả. Cũng như không có bữa sáng nào được chuẩn bị trước, không có người nào vì tôi mà làm bất kỳ điều gì đó đặc biệt.Nghe thì thảm quá! Có vẻ như ai cũng khao khát những hạnh phúc nhỏ nhoi đó. Cơ mà yên tâm đi, tôi ổn, tôi không cần những sự quan tâm đó đâu. Ai cũng hạnh phúc thì thế giới này, con người quá nhàm chán rồi. Phải có những người như tôi, những kẻ có thể bất hạnh, có thể tự do, có thể cười giả tạo nhưng không thể khóc một cách thật thảm thiết được. Bởi vì tôi tin rằng! càng hạnh phúc, càng sống trong cảm xúc thì sẽ toàn là sự yếu đuối, rồi tôi cũng sẽ như những đứa trẻ kia, thích được yêu thương, dỗ dành, thích những cái ôm và sẽ không thể nào tự bản thân đứng dậy cả.""S.D.I - Không cần tuân theo các quy định nghiêm ngặt của nhà trường, cũng chẳng sợ rớt bất kỳ môn học nào, đây là đặc quyền riêng biệt. Theo đó, khả năng cạnh tranh của lớp học này rất cao, mỗi tháng đều sẽ có kỳ thi đánh giá nguyên ngặt, nếu như liên tục đạt thàn…
Chuyện kể về Mary , Taco ,những người bạn của Mary và thế gới kì diệu của cô ấy . nếu muốn biết rõ là như thế nào thì hãy đọc truyện nhé!! i love u~•••…
Something's gotta give, something's gotta breakBut all I do is give, and all you do is takeSomething's gotta change, but I know that it won'tNo reason to stayIs a good reason to go.Từng câu hát như từng vết cắt, khắc sâu vào nỗi đau trong lòng, chực chỡ vỡ vụn A story by: Dzim // CreamyDreamWordpress: https://tacreamydream.wordpress.com/2018/07/14/johnten-somethings-gotta-give/Vui lòng không mang truyện của mình đi khi chưa hỏi ý kiến. Và giờ hãy cùng nhau đọc nào~~…
[ A TIME TO REMEMBER]Câu chuyện về chúng tôi có lẽ cũng như vậy, lúc trẻ chúng tôi là những thằng con trai nghịch ngợm trong bộ đồng phục học sinh ngày nào còn đang bày ra đủ trò giờ đây đã dính chút sương gió của cuộc đời, cuộc sống đã khiến ta trở thành những người mà ngày trẻ ta ghét nhất, thế giới mà ta đang sống là như vậy đấy. Nụ cười trong lớp học những năm tháng ấy có lẽ mãi là nụ cười đẹp nhất, mà mỗi chúng ta chẵng thể nào tìm lại được, lũ con trai cười chẳng ngớt trên sân trường, cậu trai nào đó trao cả trái tim của mình cho một cô gái chỉ vì một nụ cười, cô gái cười mỉm khi trong hộc bàn là món quà được để từ lúc nào chẳng hay, là hình ảnh cô bạn bàn dưới cậu trai bàn trên ngoái đầu xuống nghe cô bạn nói chuyện, những câu chuyện mà giờ cậu chẳng thể nào nhớ rõ nhưng nụ cười ấy thì cậu chẳng bao giờ có thể quên được Cũng là vì khi nghĩ về nó ta thường cười, thường hoài niệm, ta thường tự trách mình ở quá khứ, nhưng lại thường vẫn nở nụ cười khi thấy rằng mình cũng đã có một tuổi trẻ để hoài niệmCô ấy trở thành mảng ký ức đẹp nhất quảng đời tuổi trẻ của mình, vẫn là cô bạn bàn dưới với tóc dài đen nhánh, đôi mắt sáng long lanh cùng tôi chuyện trò ở hành lang năm ấy…