[ imagite ] Creepypasta x OC _ Ruthless
Cô ta là thứ mà những con quỷ gửi tới…
Cô ta là thứ mà những con quỷ gửi tới…
Bạn muốn ôm chứ?…
"Em nghĩ là em hợp làm fan của anh hơn. Đã đến lúc em phải về đúng vị trí của mình rồi."…
Tom = Tim (old OC)…
Thank đã vote cho mình nha…
E hèm mấy thím tưởng là Tui viết tình yêu ư nô nô mấy thím vào đọc thì hãy biết nhá…
Cảnh báo: BAnh không còn yêu ta nữa...…
Đọc thì biết nha . Viết mỏi hết cả tay !!![ĐÃ DROP]…
ko gạch đá…
Cảnh báo: ACửa đôi lúc không nhất thiết phải gõ mới mở...…
Đừng bao giờ trốn tránhĐừng bao giờ trốn chạyHãy để cho những bông hồng đen kết thúc sự đau đớn của ngươi…
Tags: Creepypasta, Jeff The Killer.Sumary: một cái kết khác, với mong muốn một cuộc gặp gỡ vui vẻ diễn ra của tác giả.Author: Douxeleur.…
Đây là truyện yaoi mà tôi ship Chú ý : Đây là YAOI ,YURI nếu không thích thì mời đi cho Không lại vào đọc xong chửi này chửu nọ giống mấy con anti đam mĩ Nhớ đọc cái này trước khi vào đọc truyện đấy Còn mấy đứa ghét đam mĩ thì mời đi cho Tôi đã cảnh báo rồi đấy . Còn giờ thì mời đọc truyện vui vẻ…
Phía bên kia đồi có ai đó, biết đâu là người ta đang đợi...…
Mọi người nghĩ một fic Creepypasta fanfic sẽ có gì? Những tiếng cười vui vẻ?Những giây phút bình an?Hay...Những cảm giác ghê tởm?Tôi không chắc bạn sẽ nghĩ gì, nhưng đến với fic này, tôi sẽ mang cho bạn những trải nghiệm khác. Tôi không thích vui vẻ, tôi cũng không thích sự bình an. Nhưng tôi biết, tôi thích sự bí hiểm.Bạn có muốn thử trải nghiệm sở thích của tôi chứ?Thế thì đọc fic đi nào.Nhưng tôi nói trước, tôi không có cốt truyện nhất định, fic của tôi là một sự nhất thời, cho nên đừng có bẻ gãy các câu truyện của tôi. Tôi ghét điều đó và tin tôi đi, một khi tôi đã ghét, thì đừng hòng làm tôi thích... một lần nữa.…
Nửa đêm. Mặt nước đen như tận cùng vực sâu. Biển và trời nối liền thành một dải. Cô quạnh. Những con sóng vô định nối đuôi nhau quyện vào bờ cát. Mảnh trăng tròn hằn lên những vệt máu loang. Tôi nín thở trong cái lạnh và cảm giác hồi hộp đến gai người. Chần chừ nhìn chiếc lọ chứa đầy những tờ giấy trong lòng bàn tay, tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi dồn hết sức vung tay ném nó ra thật xa. Như một lời tạm biệt muộn màng. Như một sự khước từ không chút luyến tiếc. Chiếc lọ trôi giữa dòng nước lạnh, để mặc từng đợt sóng cao nuốt chửng vào hư không. Và thế là hết. Tuổi thơ của tôi, thanh xuân của ông tôi giờ lại tìm về với biển. Thời gian rồi sẽ rửa trôi đi tất cả, nhưng những vết bùn lầy tội lỗi vẫn còn đó, vẹn nguyên như lúc ban đầu. Nó luôn tìm về với tôi trong từng cơn ác mộng dai dẳng mỗi đêm. Chối bỏ tội lỗi hoặc chấp nhận nó là cách duy nhất để tìm đến sự giải thoát. Nhưng giống loài hèn yếu và nhu nhược như con người có bao giờ đủ dũng cảm để đối diện với điều đó đâu. Tôi lặng lẽ quay gót rời đi, khúc luân hồi vĩnh cửu của biển vẫn còn văng vẳng bên tai. Sau tất cả, tôi lại chọn chạy trốn khỏi hiện thực tàn khốc một lần nữa... (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
Just some Random Thoughts.Mọi người vào phản biện thoải mái nhé. Tớ sẽ trả lời một cách lịch sự nhất có thể.Cover: Duyên Hoàng (Fb) / RiaRiiRii (DA)…
Đây chỉ là 1 cái fic mà tôi cố làm thôi nếu có j không hay mong mọi người chỉ bảo. Sẵn sàng nhận hết đá của mọi người…