Yêu Đơn Phương [ DROP ]
Em sẽ ra đi, sẽ bước khỏi cuộc đời anh bằng một con tim ứa máu, mang theo cả một miền ký ức thuộc về anh. Còn anh - anh hãy trở về với tất cả những gì là của anh, những gì anh đã từng lựa chọn. Em sẽ mãi cầu chúc cho anh được hạnh phúc với tất cả những gì mà anh đang có, và tất cả những gì anh sẽ có. Tình yêu đã dạy cho em biết thế nào là phải hy sinh, thế nào là phải chấp nhận. Từ nay em sẽ một mình đối mặt với tất cả, một mình vượt qua cơn bão lòng, một mình hàn gắn những vết thương dù là trong vô vọng. Sau những cuộc tìm kiếm của tình yêu đơn phương mà bạn và tôi vẫn thường đặt ra câu hỏi tại sao mình lại yêu người ấy? Tại sao mình không dám phủ nhận? ... rất nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu bạn nhưng chỉ có một câu kết luận. Bạn à! hãy tự tin nên vì sao mình không thử nhỉ? Hãy thổ lộ lòng mình bạn nhé! Chúc các bạn hạnh phúc như ý!_Bìa_PhoMaiPhuong_#Hèo#Caroline…
Ngày tay bỗng lạnh
Ta như hai thái cực của cuộc đời. Có những khái niệm riêng, và có cốt cách suy nghĩ riêng. Em là một tách Cappuchino cho những buổi chiều lặng lẽ trong quán trà thân quen bên hè phố vắng vu vơ anh quen thuộc. Vừa ngọt ngào như vị kem sữa, vừa đắng như cái cách em nhìn nhận cuộc sống một cách tầm phào. Anh như một ly trà chanh cho những buổi đêm tấp nập, nơi góc quán nhỏ xinh em thường hay ghé với những mảnh sticker đủ sắc màu ngay đằng sau lưng và đủ mọi âm thanh ngoài dòng đời hối hả. Mát mẻ như những viên đá bé xíu đủ để làm em dịu đi cái oi bức của ngày hạ, nhưng lại không đả đụng gì tới cái họng yếu ớt của em, và thỉnh thoảng cũng thật chua khi em không thả đủ " đường ". Yêu nhau, nên bàn tay ta vẫn níu kéo dù cách xa ngàn dặm.Yêu nhau, nên đôi tay vẫn thật ấm khi mùa đông tới chỉ bằng những tin nhắn vụn vặt và những lần FaceTime trong lúc nghỉ ngơi hiếm hoi của anh và em.Chỉ sợ, khi bàn tay bỗng thấy lạnh lẽo.Cũng chỉ sợ, không giữ được nhau khi không bên cạnh nhau để giữ.…
「vô hoặc」ChanBaek
Cảnh sát Phác * Pháp y Biên【中/刑侦/也许有其它CP】author: 妍妍妍如玉_…
[ Đam Mỹ ] Thiên Mệnh
Nhân gian tồn tại hai loại người , người bình thường và người tộc Thiên Ân (Ơn trời) một tộc chỉ toàn là nam nhân nhưng lại có khả năng sinh con . Tộc Thiên Ân tồn tại trong một vùng không gian không xác định . Vương Tiêu quốc là nơi nhân vật chính thứ nhất được đưa tới và là nơi sinh sống của nhân vật chính thứ hai . Hành trình của các nhân vật chính xoay quanh Vương Tiêu với kinh thành và biên cương , nơi thứ gọi là tình yêu đơm hoa kết trái .Thiên Mệnh Của TrờiAi Mà Dám CãiBiết Làm Sao ĐượcPhải Lấy Nhau Thôi.Tiêu Định : " Tiểu cô nương cái đầu nhà ngươi. Gọi ta là gia gia." Y là một thiếu niên vừa xuống núi , chưa trải sự đời. Nhìn thấy người ta cầu thân cứ ngỡ cầu tài, đến khi thắng rồi thì tìm cách chạy trốn. Ngay lúc ấy, có người đứng giải vây cho y.Vương Thiên : " Ngại quá. Đây là nương tử ta ." Hắn là một thái tử hoàn mỹ nhưng đang giả què . Trong lúc vô tình đi ngang qua đã nhìn trúng y.Rãnh rỗi tìm thú vui hắn đã thuận tay giải vây tiện thể lại trêu y.Tiêu Định : "Có qua có lại. Ngươi giúp ta , ta giúp ngươi .Nói đi ngươi cần ta giúp gì?"Vương Thiên : " Làm phu nhân ta."Biết bắt đầu của họ tại đây nhưng chẳng thể biết kết thúc. Đành phải dõi theo bước chân của hai vị tiên đồng ngọc nam này để xem hồi kết của họ là mật ngọt hay thủy tinh đây.Thể loại : nam x nam , sinh tử văn , cổ trang , sủng , HE.....…
Trăng tàn |Jungkook|
Dưới ánh trăng tàn, tôi ngồi nghịch nướcNgập dòng nước xiếc, tôi bị cuốn trôi...…


