Tình Mình [Countryhumans/ One short]
Truyện về otp của tôi và viết nó chỉ để xàm…
Truyện về otp của tôi và viết nó chỉ để xàm…
Sequel of Heartless (Marissa Meyers).Cho những ai đã đọc Hoàng hậu Cơ và khó có thể chấp nhận một kết thúc đau đớn.…
Tác giả:Đoạn DựcThể loại:Đam Mỹ, Xuyên Không, Hài HướcNguồn:cuclaccung.comTrạng thái:FullThể Loại: phản xuyên - xuyên không, hài, sinh tử văn, nhất thụ nhất côngEdit: Minh Tiêu, Robin, Tiểu Thập Lục, Huyết Vũ hợp tác sản xuấtBeta: Minh Tiêu + Huyết Vũ.Đệ nhất mỹ nam kinh thành là Tư Tiểu Bạch, Vương gia Nam Quận Quốc. Trong một ngày hè nóng nực cả hai cùng ngoan du sơn thủy chỉ vì mãi mê ngắm trai đẹp mà cả hai rơi xuống nước lại xuyên không đến hiện đại vào nhà của Tư Đồ Dật...Xâm nhập bất hợp pháp còn cư nhiên nói: Ta muốn thú ngươi làm Vương Phi của ta! (=)) đau bụng quá)Sau đó dây dưa, xuyên về Nam Quận Quốc rồi lại xuyên về hiện tại, tóm lại như đi chợ...Còn chi tiết, thỉnh đọc sẽ rõ.*Lưu ý:Chuyển ver đã được cho phép.…
Xám xịt là màu của cuộc đời, có lẽ đó là sự thật…
Vài điều xàm xí trong cuộc sống nhàm chán của tôi.Cuộc sống của một con nhóc hiện gần cuối lớp 8, học dở ẹt, lười chảy thay, bị bệnh sĩ và dị ứng với đa số các suy nghĩ lạc quan. (ừ thì, tuổi dậy thì mà...)Tôi là Carl.===22/02/2025…
Kang Minhee suy nghĩ một lát, kể: "Ngày xửa ngày xưa, có một quân bài Thất vạn bị đánh ra không thương tiếc."Cha Junho tiếp lời: "Nhà kế tiếp bốc được Vạn tử"Song Hyeongjun tiếp tục: "Và thế là ù!"Bọn tôi gườm gườm nhìn anh em chúng....…
Thành phố London chìm trong màn sương mù dày đặc mang vẻ đẹp vừa huyền bí vừa u tịch. Những dãy phố cổ kính với mái nhà nghiêng nghiêng và tường gạch xám sẫm mờ ảo như bước ra từ một giấc mơ cổ xưa. Ánh đèn vàng nhạt hắt ra từ những cột đèn gas ven đường, lờ mờ xuyên qua làn sương, tạo thành những quầng sáng mơ hồ giữa không gian lạnh lẽo.Âm thanh cũng trở nên xa xăm và đứt quãng tiếng bánh xe lăn trên mặt đường lát đá vọng lại u uẩn, xen lẫn với tiếng còi tàu thấp thoáng từ bến cảng. Dòng sông Thames lặng lẽ trôi, mặt nước phủ một lớp sương mỏng như tấm lụa trắng, phản chiếu ánh sáng lấp lánh của những cây cầu cong cong nối liền hai bờ thành phố.Những bóng người thấp thoáng trong màn sương một quý ông đội mũ cao, quàng khăn, tay cầm gậy; một quý cô với chiếc dù đen và áo khoác dài bay nhẹ trong gió tựa như những hồn ma lặng lẽ trôi qua nhau trên nền nhạc buồn của một bản dương cầm tưởng tượng. London, trong sương mù, không chỉ là một thành phố, mà là một ký ức sống động vừa gần gũi vừa xa xăm, vừa thực vừa mộng.Nhưng mà bên trong góc tối của nơi tuyệt vời này, có một thế lực đang bắt đầu săn mồi.…
:) xàm xàm…
Xàm…
Xàm xàm thôi…
Khi chém gió lên ngôi :))…