Góc tìm truyện
Hic đây là nơi khẩn khoản cầu các cao nhân tìm đến ạBạn nào muốn xin truyện nhưng ngại thì có thể ib mình xin giúp cho nhee…
Hic đây là nơi khẩn khoản cầu các cao nhân tìm đến ạBạn nào muốn xin truyện nhưng ngại thì có thể ib mình xin giúp cho nhee…
Đây là một mẫu truyện kinh dị lưu ý khi xem!!!…
Tình yêu như vết mực, đã phai thì không thể nào cứu chữa... Chỉ có thể vứt bỏ để sang trang mới _hoặc_ Cố cứu chữa, cố chấp nhận lỗi sai đó dù biết mãi mãi chẳng thể quay lại như lúc đầu.…
Đoản, ý tưởng từ dòng tin nhắn của tôi...…
Có vẻ là một câu chuyện của một cô gái si tình đó.…
truyện ngắn…
Joon và Jin cưới nhau đã lâu.Nhưng ko ai đụng vào ai hết.Vào một ngày gió lạnh.Joon mới hỏi Jin rằng:"Tại sao cưới nhau đã lâu nhưng em chưa bao giờ đụng vào tôi?".Jin đang làm việc liền bỏ bút xuống và trả lời:"Nếu như ngày hôm đó,em không đi dạo ngang qua xe anh,thì có lẽ chuyện này sẽ không sảy ra".Joon nghe vậy liền nhíu mày hỏI:"Ý em là sao?".Jin gạt chuyện này qua một bên nói rằng:"Nếu như hôm nay anh không được khoẻ thì vào phòng ngủ đi".Sau khi Joon vào,Jin liền bí mật lái xe đến toà án.Xin toàn hãy in cho mình một tờ giấy ly hôn.Sau khi in xong,Jin liền về nhà.Sáng hôm sau,Khi ăn sáng xong Jin đưa tờ giấy ly hôn cho Joon nói:"Anh kí đi,em kí trước rồi".Sau đó bỏ đi.Ngày hôm đó,Khi đang trên đường đi dạo.Vô tình đi ngang qua xe anh, thì Jin thấy anh đang ôm một cô gái khác bên ghế phụ.Jin thấy và lặng lẽ bỏ đi,lúc đó tuyết ở Seoul phủ đầy mặt đường.Jin bước đi nhưng lòng nặng trĩu.Joon trầm ngâm nhìn vào tờ giấy.Jin đã kí,giờ chỉ còn anh chưa kí thôi.Tới tối,Khi anh và Jin đang nói về chuyện ly hôn thì Jin nói:"Đó là lý do vì sao tôi không muốn sống với anh",và bỏ vào phòng.Joon cũng không muốn nói nữa.Liền xuống bếp dọn đồ ăn,đi ngang qua phòng ngủ anh nhìn vào.Thấy Jin...đang khóc nhưng không dám khóc to.Anh cũng không tự chủ được và rơi nước mắt.Nhưng anh nhanh chóng lau đi giọt nước mắt ấy và xuống bếp.Sau khi chuẩn bị xong đồ ăn anh gọi Jin ra ăn.Jin bước ra đôi chân như không còn một chút sức lực nào.Đang đi..RẦM!!!??!.Jin ngã quỵ xuống Joon vừa đi ra,Bất ngờ đặt đồ ăn xuống liền gọi cho cấp cứu.Sau 12phút xe cứu thương đến Jo…
Nguyên và Linh là đôi bạn thân thiết, họ cùng nhau tham gia giải quyết những chuyện kì bí ....…
Theo như chap 1 thì Natsu đã cho Gray đi Hawaii nên bây giờ Lucy và Natsu phải đến đón Gray về .Vào truyện___________________Cuộc hành trình của hai ng bắt đầu vào một buổi ság lãnh bút.Hai ng đi thuyền đến hòn đảo Honolulu cách Hawaii có 1 cánh rừng nhưng ko phải nhỏ đâu là cả 1 cánh rừng rộng đấy .Trưa rồi , Natsu và Lucy đói qúa ko có j ăn nên đành phải vặt qủa ở đảo để ăn chống đói . Lucy nói :-Cẩn thận nhé loại trái cây ở đảo này nếu ko vặt đúng sẽ ngộ độc thực phẩm đóNatsu nói : -Bít òi , khỏi cần…
Thanh xuân là để kể là để mong là để nhớ...Một cậu thiếu gia và một cô học trò đầy bình thường mà lại biến anh chàng ấy trở thành của mình...Đàm Quân và Hạ Nhi hai con người liệu chỉ là tình cờ hay là duyên phận…
Hơn nhau có 5 tuổi thì đã sao nào, anh chờ em lớn :33…
Lê Anh Nhật, 27 tuổi, cô mở một quán cafe đặt tên là NhaVa ở nội thành Hà Nội. Ngôi nhà cô sống cách tiệm cafe ấy không xa. Nhật vốn sống một mình từ khi ra trường đến nay nhưng ngôi nhà của cô bây giờ lại có thêm một thành viên mới, đó là Trần Kiều Thanh, cô em hàng xóm của Nhật hồi cô còn ở với ba mẹ. Kiều Thanh kém Nhật 7 tuổi, hiện đang là sinh viên năm thứ 2, em chuyển từ kí túc xá của nhà trường cho đến nhà trọ nhưng vì một số lý do mà Thanh đã chuyển vào sống chung với Nhật. --------------------------------------------------------------- Đây là tác phẩm đầu tiên tôi viết về thể loại girl love nên sẽ còn nhiều thiếu sót và văn phong có đôi phần lủng củng.…
Bang tan soyeondan…
Anh là Lam Tư , một người có đầu óc cực kì sắc bén và lãnh khốc . Không ai biết khối tài sản của anh là bao nhiêu vì không tài nào đếm nổi . Anh cũng chính là lão đại bang Huyết Dạ đứng đầu cả hắc đạo . Ngoài ra anh cũng sở hữu gương mặt điển trai lạnh lùng và đôi mắt màu hổ phách thâm sâu khiến ai nhìn cũng không thoát ra được nhưng không ai biết được đôi mắt ấy chỉ toát ra vẻ dịu dàng với một cô gái ..Cô là Hàn Tuyết , một nhân viên quán ăn nhanh bình thường . Trong một lần tình cờ, cô đã chứng kiến thấy anh bắn chết người . Quá hoảng sợ cô la lối om sòm rồi ngất xỉu . khi bọn họ định đi thì khuôn mặt ngàn năm không cười bỗng nhếc lên : Thú vị ! đưa cô ta về biệt thự rồi ung dung đi như không có chuyện gì xảy ra.…
Chúng ta sẽ mãi dõi theo từng bước chân của nhauYêu nhau nhưng không đến được với nhau . Đó là kết cục đau lòng nhất của một đời ngườiDẫu ra sao hai ta vẫDẫu biết rằng chúng ta sẽ không có kết quả nhưng ta sẽ đợi nhau một ngày , một đời cả một kiếp.Chờ đợi là hạnh phúc . Nhưng có phải hạnh phúc này quá đắt . Những câu nói của Lâm Chính cứ mãi khắc ghi trong lòng Hà Mộc , không cách nào quên được" Mong rằng kiếp sau , chúng ta có thể gặp nhau , có thể yêu nhau nhưng không phải như bây giờ cứ hận thù , làm tổn thương nhau mà là giống như các cặp đôi bình thường khác ."Mong rằng kiếp sau em không phải là kẻ thù của anh ""Mong rằng kiếp sau ... Em không phải là người của nhà họ Diệp"Mỗi câu nói của anh chính là những con dao sắc nhọn đâm vào tim cô . Cứ một câu lại một lần cô rơi lệ , cứ một câu lại là sự đau đớn chất chồng , cứ một câu lại làm khoảng cách hai người cứ xa mãi .…