Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vọng Thiên Phương- một cô gái ngây thơ, đầy trong sáng và rất dễ thương.Liễu Tần Vương-là một giáo viên trẻ của ngôi trường mà cô học, vừa là em họ của cô. Cao to, đẹp trai, luôn luôn làm các học sinh yếu tim trong giờ học của chính anh.Liễu Tần Vương luôn khiến cô phải hờn dỗi, mang danh nghĩa là thầy giáo mà cho cô ngã vào hố do chính anh tạo ra. Vọng Thiên Phương vừa dở khóc dở cười, bất mãn đén mức phải thốt lên rằng: "Thầy giáo hắc ám, tránh xa Chị ra!".Một câu chuyện học đường vừa hài hước, vừa xen lẫn những cung bậc cảm xúc khác nhau.…
Truyện này hồi trc viết bên acc: @ffiifth của t nhưng mà giờ t viết lại bên acc này, tại acc kia t ít dùng á.Truyện viết ngẫu hứng có thể chia thành các mẩu ko liên kết hoặc tách biệt hoàn toàn. Truyện có vấn đề gì xin mng bình luận góp ý nhẹ nhàng để t/g còn sửa.TRUYỆN KHÔNG ÁP ĐẶP LÊN NGƯỜI THẬT!1 tháng ngoi lên 1 lần, mỗi lần 2 chap Ngoi lúc nào thì chưa biết…
Tác giả: CỏThể loại: Thanh xuân vườn trường, nữ truy, yêu thầm, từ học đường đến đô thị.Văn án: Không ai biết mùa hạ năm đó đã xảy ra điều gì, vì mọi thứ đều diễn ra quá lặng lẽ.Chỉ là một mùa hạ rất bình thường nơi Lâm Khương Hạ ngồi trước Giang Dã, thỉnh thoảng ngoảnh đầu lại, vừa đủ để nhìn thấy cậu. Những rung động nhỏ đến mức nếu không để ý, có lẽ chính cô cũng sẽ nghĩ rằng... nó chưa từng tồn tại.Có những rung động không ồn ào, không dám gọi tên, chỉ lặng lẽ lớn lên theo từng mùa nắng gió của tuổi học trò. Suốt những năm tháng thanh xuân, tình cảm ấy giống như một bí mật nhỏ không ai biết, cũng chẳng cần được đáp lại. Nhưng rồi đến một ngày, khi những trang vở khép lại, người ta mới nhận ra... điều tiếc nuối nhất không phải là không được yêu, mà là đã từng rất thích một người, nhưng chưa từng nói ra.Đến khi thanh xuân khép lại, người vẫn ở đó, ký ức vẫn còn chỉ là đoạn tình cảm ấy, đã tự mình lùi vào một góc khuất, không ai chạm tới. ______- Nữ chính tự ti, mặc cảm, ít nói do hoàn cảnh, nhưng sẽ trưởng thành thay đổi hơn từng ngày. Cô không những vì đuổi theo cậu, mà còn vì chính bản thân mình. - Nam chính thấy người khác khó khăn, cậu sẽ giúp, là do giáo dục từ nhỏ, ai cậu cũng sẽ giúp chứ không riêng mình nữ chính. Vậy nên từ lúc đi học nam chính không rung động với nữ chính, chỉ xem cô là bạn học, thậm chí khi gặp lại, cậu có chút không nhớ đến cô.…
❗❗ Cảnh báo❗❗ Truyện siêu sắc, H nặng, không dành cho bạn đọc dưới 18 tuổi, hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc Tác giả: Tím ú ớ🌷 Truyện được đăng tải tại 𝓵𝓮𝓶𝓸𝓷𝔂𝓼𝓽𝓸𝓻𝔂 🌷Nội dung tóm tắtNhiều nam chủ NP vănNữ chủ là 21 thế kỷ xuyên qua lại đây hiện đại nữ sinh.Nam chủ:① Ngụy Lăng Thiên, Bắc Quốc Vương gia.② Hiên Viên Võ, Bắc Quốc Đại tướng quân.③ Ngụy Ngự Thiên, Bắc Quốc hoàng đế, Ngụy Lăng Thiên song bào thai ca ca.④ ảnh vệ Trúc, Bắc Quốc đệ nhất cao thủ, Hoàng Thượng bên người tử sĩ.⑤ Nam Cung Du Nhiên, thần y tắc Hoa Đà quán quán chủ.Cao HHNPHNP cổ đại…
14 vạn năm trước, Hoa Thần nhảy xuống Tru Tiên Đài, hồn phi phách tán, Thần giới hoa màu hóa thành cát bụi, phải dùng mây hóa thành hoa mới giữ được cảnh vật bồng lai.14 vạn năm sau, đại lục Lạc Tôn xuất hiện một nữ nhân, huyết mạch phượng hoàng, mang mùi hương của hoa cỏ giang sơn, nhảy múa giữa nhân gian.Tương truyền rằng, nàng có thể khiến muôn loài hoa vì mình mà nở.Tương truyền rằng mỗi bước nàng đi, hoa mọc thành vườn, hoa lệ đến hư ảo.Tương truyền rằng nàng chẳng bao giờ cười, hàng vạn con người làm mọi thứ chỉ để nhìn thấy một cái nhếch môi của nàng.Tương truyền rằng, nàng vô tâm vô phế, trái tim đã hóa băng sương, chỉ riêng một người khiến nàng phải đau đầu, khiến nàng phải nhức óc khi đối mặt với hắn, khiến nàng chỉ muốn hóa thành cát bụi để hắn không tìm được. Nhưng, nàng không hề biết rằng, hắn cứng đầu cỡ nào.Hắn nói"Nếu nàng hóa thành cát bụi, ta sẽ gom từng hạt một biến nàng trở lại làm người.Nếu nàng hóa thành hoa, ta sẽ lục tung cả thế giới chỉ để đưa nàng trở về.Nếu kẻ nào dám ức hiếp nàng, ta sẽ khiến bọn họ vĩnh viễn không thể luân hồi."Cứ thế hai người, một kẻ tâm lạnh lẽo nhưng ngây thơ, một kẻ phúc hắc có bệnh nhưng lại ấm áp, quấn lấy nhau không rời, làm cho cả đại lục sau này chỉ cần nhắc đến họ là cả già trẻ trai gái đều biết cả.…